Vết thương nứt ra sau nửa canh giờ.
Còn phụ thân ta đúng một canh giờ sau liền đến.
Ông xách ta từ trong điện ra ngoài, tức giận mắng lớn:
"Nếu có kẻ cố tình hại vua, thì chuyện hôm nay đủ xem là mưu nghịch! Cả nhà ta ba người c.h.ế.t hết không đủ đâu!"
Ta nhớ lại lúc Lý Tu Tuấn m.á.u chảy không ngừng, trong lòng cũng sợ đến phát run, không dám cãi lời, chỉ biết cúi đầu lau nước mắt.
Phụ thân đang mắng bỗng nhìn ta với ánh mắt nghi hoặc:
"Chỉ là ôm một cái, vết thương mà cũng nứt ra như vậy?"
"Thật mà cha, con không lừa người, chắc tại con... mạnh tay quá."
Trong lòng ta thì oán trách không thôi: Lý Tu Tuấn, đồ đáng ghét! Hỏi chàng có đau không, chàng còn dám nói 'để nàng đau một chút đi!
Cuối cùng phụ thân cũng tin, chỉ là phụ mẫu ta lại tỏ ra... đặc biệt bình tĩnh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Ta bắt đầu thấy bất thường.
"Hai người không có gì muốn hỏi con à?"
"Chuyện giữa hai đứa, ta và cha con sớm đã nhìn ra." Mẫu thân vừa nói vừa gỡ trâm, ung dung cười: "Lần con gặp ác mộng, cha con nắm tay đ.ấ.m vào lòng mà khóc, tức tốc vào cung, sau lại nói là 'trò chuyện thâu đêm', chẳng phải là bị A Tuấn dỗ dành rồi sao?"
"Ai... ai khóc chứ? Bà đừng có bịa!"
"Là ông tự nói mà. Ông còn bảo, A Tuấn không hổ là đứa mình dạy từ nhỏ, nếu làm con rể, cũng không đến lượt đám lão già triều đình giành mất!"
"Trời cũng tối rồi, phu nhân, chúng ta đi thôi, Uyển Uyển cũng nên nghỉ ngơi."
Phụ mẫu vừa đi, ta mới thở phào một hơi.
Tiểu Yêu
Nhưng vừa nghĩ lại chuyện lúc nãy... mặt ta lại đỏ rực.
Thực sự lo vết thương của Lý Tu Tuấn bung ra nặng hơn, ta đã âm thầm lên kế hoạch: ngày mai phải lẻn vào cung xem chàng ra sao.