Đúng lúc đó, cổng biệt viện bị gõ mạnh.
Phùng Tự Khiêm cùng một nhóm phu nhân thế gia và Phùng Diệu Âm xông vào.
Phùng Diệu Âm la lớn: "Tẩu tẩu! Tẩu chưa hòa ly đã lén lút gặp nam nhân ở đây sao?"
Gã nam nhân giả vờ hoảng hốt: "Ta... ta chỉ làm theo lời Yến đại nhân dặn..."
Mọi ánh mắt đổ dồn về phía ta.
Phùng Tự Khiêm nhìn gã gã nam nhân, sắc mặt u tối.
Ta đứng thẳng lưng, lấy bản công văn ra: "Ta đến theo triệu tập của Đại Lý Tự."
"Thư hẹn giả dạng công văn thì có!" Phùng Diệu Âm hất hàm.
Các phu nhân xung quanh bắt đầu thì thầm bàn tán.
Ta nhìn Phùng Tự Khiêm.
"Phùng Tự Khiêm, lần cuối cùng ta hỏi chàng."
"Chàng có tin ta không?"
Hắn im lặng. Ánh mắt tránh né.
Sự im lặng ấy là câu trả lời rõ ràng nhất.
Ta gật đầu: "Ta hiểu rồi."
Đúng lúc đó, Mặc Thất dẫn theo quan sai Đại Lý Tự xông vào.
"Đại Lý Tự chưa từng ban công văn này!"
Yến Hoài Chấp bước vào ngay sau đó.
Hắn không nhìn ta, trực tiếp ra lệnh giữ toàn bộ người có mặt.
Hắn cầm bản công văn giả lên, chỉ ra ba điểm sai sót: con dấu mẫu cũ, sáp sai màu, quy cách ngày tháng không đúng.
Kinh Đào chạy vào, trình bản sao ta để lại ở tiểu viện.
Xa phu chứng minh ta đi cùng Tố Cẩm, không hề lén lút.
Mặc Thất bắt gã nam nhân giả mạo, khám xét trên người hắn ra túi bạc có ký hiệu của hiệu t.h.u.ố.c Bùi phủ.
Gã sai dịch giả mạo cũng bị áp giải ra trước mặt mọi người.
Yến Hoài Chấp lạnh giọng: "Lời đồn được tung ra trước khi công văn gửi tới tiểu viện hai canh giờ."
"Kẻ dựng bẫy muốn hãm hại danh tiết Khương cô nương đã lên kế hoạch từ trước."
Hắn nhìn các phu nhân thế gia: "Ai còn tung tin tư thông vô căn cứ, Đại Lý Tự sẽ truy cứu tội vu khống."
Phùng Diệu Âm tái mặt ngập ngừng.
Phùng Tự Khiêm nhìn túi bạc ký hiệu Bùi phủ, ngón tay run lên.
Hắn nhận ra, nếu ta và Yến Hoài Chấp thật sự có tư tình, hắn không cần phải dựng một cái bẫy vụng về thế này.
Yến Hoài Chấp cất công văn: "Nàng đến đây có người hầu đi cùng, để lại công văn và sai người xác minh."
🍃 Chào mừng các bạn đến với những bộ truyện của nhà Tịch Mặc Tĩnh Du 🤍
🍃 Nếu được, hãy để lại vài dòng review sau khi đọc để Du có thêm động lực chau chuốt từng chương truyện hơn nhé ✨
🍃 Follow page Tịch Mặc Tĩnh Du để cập nhật truyện mới nha 🌙
🍃 Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã luôn yêu thương và ủng hộ Du 🕊️.
"Người muốn hủy danh tiết nàng mới là kẻ đã sắp xếp mọi thứ từ trước."
Ngày hôm sau tại Đại Lý Tự.
Bùi Nhược Quân được mời đến đối chất.
Nàng ta ôm n.g.ự.c khóc nức nở, nói không biết gì về túi bạc.
Nhưng tiểu lại bị bắt đã khai ra nha hoàn thân cận của nàng ta.
Mặc Thất trình ra sổ sách hiệu t.h.u.ố.c và thư từ Bùi Nhược Quân từng gửi Phùng Tự Khiêm.
Những lời khuyên "đừng hiểu lầm Khương tỷ tỷ" thực chất là mồi đồn gieo nghi ngờ.
Phùng Tự Khiêm đọc lại từng lá thư, sắc mặt trắng bệch.
Hắn hỏi nha hoàn của Bùi Nhược Quân: "Đêm sinh thần của phu nhân, tiểu thư nhà ngươi có thật sự bệnh nặng không?"
Nha hoàn rụt cổ im lặng.
Sự im lặng phơi bày toàn bộ sự thật.
Phùng Tự Khiêm lùi lại một bước, nhìn Bùi Nhược Quân bằng ánh mắt xa lạ.
Ta đứng bên cạnh, cất giọng bình thản: "Bùi cô nương không thể khiến hắn tổn thương ta nếu chính hắn chưa từng lựa chọn tin cô."
Bùi Nhược Quân gục xuống đất, không trả lời được.
Nàng ta bị Đại Lý Tự tạm thời quản thúc để tiếp tục điều tra tội giả mạo công văn quan phủ.
Quyển sổ trong hộp gỗ di vật của phụ thân ta chính thức được công bố.
Tổ giám định xác nhận nét chữ và con dấu của Khương Đình Chương.
Sổ ghi lại toàn bộ dòng tiền biển thủ do quan viên cấp cao câu kết thực hiện, phụ thân ta năm xưa phát hiện ra nên bị kẻ gian vu hại ép cung.
Yến Hoài Chấp đứng trước công đường thông báo: "Khương đại nhân chưa được minh oan hoàn toàn."
"Nhưng từ hôm nay, không ai còn có thể gọi ông là kẻ biển thủ."
Triều đình khôi phục danh vị tạm thời cho phụ thân ta, trả lại một phần tài sản từng bị niêm phong.
Mẫu thân nghe tin khóc nghẹn ngào.
Khương gia không còn là tội thần nữa.
Phùng Tự Khiêm đứng phía sau nhìn ta, trong mắt hiện lên sự hối hận muộn màng.
Hắn nhận ra Khương gia chưa từng sa sút đến mức phải nhờ Phùng gia "cưu mang".
Và ta cũng chưa từng nợ Phùng gia bất cứ thứ gì.
Đúng ngày cuối cùng của thời hạn một tháng.
Tại nha môn.
Phùng gia buộc phải hoàn trả toàn bộ hồi môn, tiền t.h.u.ố.c men bị cắt xén và lập giấy nợ cho các khoản đã tiêu xài.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Quan chủ sự đặt tờ hòa ly thư lên bàn.
Phùng Tự Khiêm nhìn ta, giọng khàn đục: "Nếu ta cắt đứt với Bùi Nhược Quân, nàng có trở về không?"
"Chuyện của hai người," Ta đáp, "không liên quan đến quyết định của ta."
"Ta có thể để nàng quản lý cửa hàng, đón mẫu thân về phủ, tự quyết hồi môn..." Hắn vội vã.
"Vì sao phải đợi đến khi ta không còn cần nữa, chàng mới chịu cho?"
"Ta có thể sửa..."
"Nếu ta thay đổi, nàng vẫn không quay về sao?"
Ta nhìn hắn lần cuối: "Người từng mong chàng thay đổi đã đợi suốt ba năm."
"Nàng ấy đã không còn nữa."
Phùng Tự Khiêm run tay cầm b.út.
Hắn nhìn sang Yến Hoài Chấp. Yến Hoài Chấp chỉ đứng lặng lẽ làm chứng, không hề can thiệp.
Hắn hiểu ra, ta rời đi không phải vì người đàn ông khác.
Là do ta không còn muốn làm thê t.ử của hắn nữa.
Phùng Tự Khiêm đặt b.út ký tên.
Ta cầm b.út, đặt nét ký dứt khoát bên cạnh.
Hôn thư hủy bỏ. Hòa ly thư đóng dấu đỏ.
Xe ngựa dừng trước tiểu viện khi trời vừa lên đèn.
Ta cầm tờ hòa ly thư đã đóng dấu bước xuống xe.
Mẫu thân đứng dưới mái hiên, khoác áo chờ ta.
Ba năm hôn nhân cuối cùng chỉ còn lại một tờ giấy mỏng.
Ta từng nghĩ ngày này đến mình sẽ đau lòng, nhưng giờ phút này chỉ thấy toàn thân nhẹ nhõm.
Mẫu thân đưa tay về phía ta: "Uẩn Ninh, chúng ta về nhà thôi."
Ta nắm lấy tay mẫu thân, bước qua cánh cửa tiểu viện đang mở rộng.
Không cần ai cho phép.
Cũng không cần tiếp tục chờ đợi.
Cùng lúc ấy, trong căn phòng trống ở Phùng phủ, Phùng Tự Khiêm mở chiếc hộp chứa những món đồ ta để lại.
Bên dưới chiếc trâm ngọc cũ là chiếc túi thơm thêu nhành trúc bị tháo dở một góc chỉ.
Hắn nhìn những đường kim rút dở, nước mắt lặng lẽ rơi xuống vải gấm.
Khương Uẩn Ninh không phải đột nhiên không yêu hắn.
Nàng chỉ đã thất vọng đủ lâu để tự tay tháo bỏ từng phần tình cảm ấy.
7.
Một tháng sau khi hòa ly.
Cửa hàng hương liệu cũ của Khương gia ở Nam Thị mở cửa trở lại.
Nơi này từng đóng cửa nửa năm vì thiếu vốn và quản lý kém.
Ta dùng số tiền hồi môn vừa lấy lại để sửa sang lại toàn bộ.
Biển hiệu cũ do tự tay phụ thân viết năm xưa được treo lên lần nữa.
Cửa hàng vừa bán hương liệu, vừa nhận phối hương cho vải vóc.
Ta trực tiếp kiểm tra từng lô hàng.
Lô đàn hương vừa nhập về bị trộn gỗ rẻ tiền.
Quản sự cũ áy náy: "Chủ t.ử bớt giận, nhà cung cấp cố ý ép giá chúng ta..."
"Dừng nhập hàng của họ." Ta dặn, "Ta sẽ tự tìm nguồn từ Giang Nam."
Mẫu thân nhìn ta bận rộn, xót xa: "Uẩn Ninh, có vất vả quá không con?"
"Không vất vả." Ta mỉm cười, "Ba năm ở Phùng phủ con làm vô số việc, nhưng không có việc nào thuộc về con. Giờ đây, mỗi cuốn sổ đều là do con tự tay quyết định."
Người qua đường xì xào bàn tán việc một nữ t.ử vừa hòa ly lại tự mình đứng ra buôn bán.
Ta không né tránh, tự tay tháo tấm bạt che biển hiệu.
Một phu nhân thế gia bước vào cửa hàng.
Bà ta chính là người từng theo La thị đến biệt viện chế giễu ta.
Bà ta thử loại hương do ta tự tay phối.
Mùi hương thanh nhạt, không hề gây đau đầu như các loại hương nồng ngoài thị trường.
Dù mang định kiến, bà ta vẫn phải khen một câu rồi mua vài hộp.
Nhưng khó khăn lập tức kéo đến.
Thương hội kinh thành từ chối cấp giấy phép nhập nguyên liệu cho cửa hàng.
Chủ sự thương hội vin vào lý do cửa hàng bỏ trống đã lâu, lại mỉa mai nữ t.ử hòa ly không tiện đứng tên cơ nghiệp.
Quách Tố Tâm - tiểu thư thương gia có tiếng, người từng được đồn sẽ kết thân với Yến gia - cũng có mặt ở đó.
Nàng ta nở nụ cười khách sáo: "Khương cô nương, nữ t.ử đứng tên e là mang tiếng. Hay là cô sang tên cho một nam quản sự đi?"
"Nếu thương hội từ chối," Ta không nhượng bộ, đặt hồ sơ lên bàn, "xin hãy ghi rõ bằng văn bản điều luật nào cấm nữ t.ử hòa ly đứng tên kinh doanh."
Chủ sự thương hội lúng túng. Luật pháp triều đình chưa từng có quy định này.
Quách Tố Tâm nhìn ta, ánh mắt dò xét: "Nghe nói Khương cô nương có quan hệ rất tốt với Yến đại nhân?"
"Ta đến đây vì cửa hàng." Ta thản nhiên đáp, "Không liên quan đến người ngoài."
Họ đành phải nhận hồ sơ của ta.