21.
Sau yến tiệc, ta không muốn ngồi xe ngựa, bèn cùng Cố Cảnh Ngôn nắm tay đi dạo phố. Đêm rất đẹp, nhưng phố xá quá đông người. Cố Cảnh Ngôn không thích ồn ào, chỉ muốn ở riêng với ta.
"Truyền lệnh xuống, giới nghiêm đi."
Chỉ một lát sau, phố xá chỉ còn lại hai chúng ta. Hắn đột ngột hỏi: "Nàng thấy hoàng đế cháu ta thế nào?"
Ta đáp: "Đối với ngài rất cung kính, nhưng lại quá mức phục tùng, e rằng không phải chuyện tốt." Nay thì sợ hãi nghi ngờ, mai này tất sẽ kiêng dè.
"Ừm, nó rất sợ ta, cũng chưa từng tin ta sẽ nhất tâm nhất ý phò tá nó." Cố Cảnh Ngôn nhắc về hoàng huynh – vị tiên hoàng đã băng hà. Họ vốn là huynh đệ tình thâm, tiên hoàng lúc lâm chung còn thác cô cho hắn. Tưởng là tin tưởng, thực chất lại để lại hậu chiêu.
"Kiếp trước, khi ta phát hiện mình trúng kịch độc thì đã quá muộn. Hoàng huynh sợ ta cướp ngôi của con trai huynh ấy, nên đã hạ thứ độc không t.h.u.ố.c giải, đồng thời để thế lực Ngụy Quốc Công lớn mạnh dùng để đối phó với ta. Ta luôn giấu kín việc mình trúng độc, bên ngoài vẫn tỏ ra như không có chuyện gì, ngay cả tỷ tỷ nàng cũng không biết thân thể ta đã suy nhược đến cực điểm, mỗi ngày chỉ có thể dùng t.h.u.ố.c thang cầm cự. Ta sống dặt dẹo chống chọi suốt bảy năm, diệt trừ Ngụy Quốc Công, quật mộ hoàng huynh. Đến lúc ta c.h.ế.t, đứa cháu kia mới nói sẽ không táng ta vào hoàng lăng."
Ta nghe mà lòng đau thắt. Hóa ra lời hắn nói với đích tỷ "thân thể có tật", lại mang nghĩa này. Hóa ra hắn cưới đích tỷ mà không viên phòng, là vì biết mình mệnh chẳng còn dài. Hắn ngay cả việc sống tiếp cũng đã vô cùng gian nan.
Cố Cảnh Ngôn nắm lấy tay ta, lòng bàn tay ấm nóng: "Không sao nữa rồi, kiếp này ta không bị trúng độc, Ngụy Quốc Công cũng đã ngã ngựa."
"Vậy còn hoàng đế?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Hắn nhìn ta, cười bảo: "Đợi nó trưởng thành sẽ phát hiện ra, bản thân nó không thể hành phòng, không sinh được con cái."
"..." Cố Cảnh Ngôn mỉm cười: "Đều nhờ nàng cho ta linh cảm đấy."
Ta dở khóc dở cười. Trọng sinh một lần, ta và đích tỷ chỉ lén đổi phu quân. Vậy mà Cố Cảnh Ngôn lại âm thầm làm nhiều việc đến thế. Thật may, mọi thứ đều đã tốt đẹp. Sau này hoàng đế không có người nối dõi, Cố Cảnh Ngôn là huyết thống duy nhất. Ta... còn phải sinh cho hắn một đứa con nữa. Nghĩ đến những chuyện mấy đêm gần đây, ta bỗng thấy nhũn cả chân.
Cố Cảnh Ngôn tưởng ta đi bộ mệt, ân cần hỏi: "Hay là gọi xe ngựa nhé?"
"Không cần."
"Vậy ta cõng nàng?"
Ta hớn hở đồng ý, vòng tay ôm cổ hắn, để hắn nhẹ nhàng cõng trên lưng. Con đường này rất dài. Phía cuối con đường là Nhiếp chính vương phủ, là nhà của chúng ta. Chuyện kiếp trước như mây khói thoảng qua, những xót xa sầu khổ cuối cùng cũng thành dĩ vãng.
Núi xanh vẫn đó, trăng sao rạng ngời. Người trước mắt chính là người trong lòng.
(Toàn văn hoàn)
Tinhhadetmong