16.
Ngày hôm sau, mãi đến khi mặt trời lên cao ba sào ta mới lết thân dậy nổi. Cố Cảnh Ngôn đã vào cung từ sớm, không quên dặn dò trù phòng sắc cho ta một bát canh "Thập toàn đại bổ" khó uống vô cùng.
Thân mình ta mỏi nhừ rã rời, nhưng đầu óc lại càng lúc càng minh mẫn, chợt nhận ra những chi tiết mà bấy lâu nay ta đã vô tình bỏ lỡ.
Đêm động phòng, Cố Cảnh Ngôn vừa mở miệng đã hỏi: "Là nàng?" Ngay lúc đó, hắn rõ ràng đã biết ta là Thẩm Uyển Tinh, nhưng kiếp này hắn chưa từng gặp ta. Lại thêm việc phủ Ngụy Quốc Công sụp đổ sớm hơn tận bảy năm. Ngụy Quốc Công là kình địch lớn nhất đời hắn, việc này xảy ra sớm rõ ràng là có lợi cho hắn.
Và cả kiếp trước, hắn chỉ cưới duy nhất đích tỷ, không nạp trắc phi hay thiếp thất. Một nam nhân bình thường, nếu không có ẩn tình, sao lại đi nói với thê t.ử mình có "bệnh kín"?
17.
Đợi hắn xử lý xong vụ án Ngụy Quốc Công, cuối cùng cũng được thảnh thơi. Vào một đêm tinh tú rạng ngời, chúng ta cùng tiểu xá một chén dưới gốc hoa hải đường. Cố Cảnh Ngôn rõ ràng "ý tại ngôn ngoại", bàn tay bắt đầu làm loạn trên người ta.
"Đừng giận nữa, đêm đó là ta không tốt, không muốn lại phải ngủ thư phòng đâu."
Ta véo cằm hắn, lườm một cái cháy mặt: "Cố Cảnh Ngôn, đồ l.ừ.a đ.ả.o, ngài giấu sâu thật đấy."
Hắn còn tỏ vẻ uất ức: "Rõ ràng là Vương phi ở sau lưng nói bản vương thân thể không tốt, làm bại hoại danh tiếng của bản vương." Hắn vừa nói vừa cọ cọ vào mặt ta: "Hơn nữa, Vương phi chẳng phải cũng là cao thủ ẩn mình đó sao?"
Quả nhiên. Ta hừ lạnh một tiếng: "Vậy thì hai ta cùng nói."
"Được."
"Kiếp trước ta gả cho Trương Nhượng."
"Kiếp trước ta đã bỏ lỡ nàng."
Hai người đồng thanh mở lời, đồng thanh thành thật. Hắn cũng trọng sinh.
Nhưng lời hắn nói ra là tình thoại ngọt ngào, còn lời ta nói ra nghe thật quái dị. Khóe môi hắn giật giật, nhưng vẫn đầy mong đợi hỏi: "Kiếp này, tại sao nàng lại chọn ta?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Trước tiên là để loại trừ Trương Nhượng, nên mới gả cho ngài."
Hắn nhất thời nghẹn lời. Ta cũng có chuyện phải "thẩm vấn" hắn: "Ngài và tỷ tỷ ta kiếp trước là phu thê, kiếp này ngài có phải vẫn còn vương vấn tình cũ với tỷ ấy?"
"Vô căn cứ! Hoang đường!" Cố Cảnh Ngôn thần sắc kích động, nhưng trên mặt thoáng qua nét mất tự nhiên. "Kiếp trước ta và cô ta căn bản là... là..."
Ta nhấp một ngụm trà: "Ngài là Nhiếp chính vương, chuyện hôn nhân hoàn toàn có thể tự quyết, chỉ ý ban xuống ngài không từ chối, chứng tỏ ngài vẫn bằng lòng cưới tỷ tỷ ta."
Cố Cảnh Ngôn u uẩn nhìn ta, đột nhiên bật cười, khiến tim ta lại một phen lỗi nhịp. "Hóa ra Tiểu Tinh Tinh của ta ghen rồi."
Hắn ôm vai ta, từ tốn kể lại: "Ta vốn chẳng để tâm đến chuyện nam nữ, càng không biết tình ái là chi, nên trong hôn sự chưa bao giờ chủ động. Nghĩ bụng đời người ai cũng phải cưới gả, nếu đã không gặp được người mình thích thì cưới ai cũng vậy. Huống hồ kiếp trước có lỗi với Thẩm Sơ Nguyệt, kiếp này cưới về đối đãi t.ử tế coi như bù đắp. Ai ngờ vén khăn voan lên, lại phát hiện là nàng."
18.
Nhắc lại chuyện lúc đó, mắt Cố Cảnh Ngôn lấp lánh như ánh sao.
Tinhhadetmong
"Bản vương lúc đó thầm nghĩ, đây chẳng phải là nương t.ử của Tân khoa Trạng nguyên lang Trương Nhượng kiếp trước sao, sao lại biến thành Vương phi của ta rồi?"
Ta đ.ấ.m vào n.g.ự.c hắn, hậm hực: "Đáng ghét! Vậy mà không vạch trần thiếp ngay tại chỗ!"
"Bản vương ban đầu nghi ngờ trúng gian kế, nhưng thấy nàng lén ăn lạc, ta lại nghĩ, hừm, cái đồ tham ăn này thì có âm mưu gì được chứ? Sau đó nghe nàng và Tiểu Thúy nói chuyện, biết nàng và Thẩm Sơ Nguyệt to gan lớn mật tráo đổi hôn sự, ta đoán ngay hai người cũng trọng sinh rồi. Thẩm Sơ Nguyệt bằng lòng chọn người khác cũng tốt, cô ta là nữ t.ử hiền thục, nhưng bản vương đối với cô ta chỉ có ý hối lỗi, tuyệt không có ái tình."
Ta lay tay hắn, nôn nóng hỏi: "Vậy còn thiếp? Đối với thiếp thì sao?"
Dù đã biết câu trả lời nhưng vẫn muốn chính tai nghe hắn nói ra. Có lẽ là rượu không say người mà người tự say, Cố Cảnh Ngôn mặt hơi ửng hồng dưới ánh trăng, toát ra sức hút mê hồn.
"Nhìn nàng nhảy nhót tung tăng trong phủ như con thỏ nhỏ vui vẻ, nhìn nàng ăn no uống đủ là chẳng còn lo âu, nhìn nàng không màng tiểu tiết cầm cả miếng dưa hấu gặm, nhìn nàng gác chân lên ghế mắng Tiểu Thúy... Nàng đáng yêu như vậy, tâm trạng của ta cũng tốt lên theo."
Hắn tràn đầy sủng ái, thâm tình khẩn thiết: "Thật may là nàng, thật may âm sai dương thác lại để nàng trở thành thê t.ử của ta. Nàng từ nhỏ sống gian khó, sau này đã có ta yêu thương che chở, nhất định không để nàng chịu khổ thêm một phân."
Cảm động đến cực điểm, lòng ta đột nhiên thắt lại, ta vùi mặt vào n.g.ự.c hắn để giấu đi giọt lệ sắp trào.
Đêm đại hôn ta ăn vụng hạt lạc bị Trương Nhượng mắng xối xả, Cố Cảnh Ngôn lại thấy ta tâm tính đơn thuần. Ta đi đứng nhảy nhót, ăn uống ngon miệng, Trương Nhượng sẽ trách ta không có phong thái khuê tú. Ta không biết xem sổ sách, Trương Nhượng chỉ khinh ta vô năng, Cố Cảnh Ngôn lại yên tâm giao cả vương phủ cho ta.