Ước Nguyện Ngày Xuân

Chương 48: Thấy một bó hoa, muốn tặng em nên anh đến



Tuyên Dụ kìm nén niềm vui sướng trong lòng, nhẹ chân nhẹ tay đi ra ngoài, vừa đóng cửa lại, cô lập tức chạy xuống lầu.

Dưới cửa tòa nhà, Úc Văn Yến đứng đó, mặc áo khoác màu đen, ánh đèn đường chiếu lên mái tóc ngắn và đầu vai anh ánh lên màu cam ấm áp, khóe môi kéo lên nụ cười nhẹ khiến cô yên tâm.

Cô dừng bước chân, nghĩ đến anh vào thời điểm năm hai đại học, ngẫu nhiên gặp anh ở cửa KTV, cô không dám bước tới mà chỉ dám đứng trong góc tối gần cửa, nhìn anh nói nói cười cười với bạn bè, âm thầm thề, nhất định phải thi đỗ Học Viện Ngoại Giao, phải đứng ở nơi có ánh sáng, đủ để anh thấy được ánh sáng nơi cô.

 

Để anh bước về phía cô.

Giờ khắc này, dường như nó thành sự thật.

“Vẫn chưa tỉnh à?” Úc Văn Yến đi đến trước mặt Tuyên Dụ, sờ lên gương mặt của cô, hơi lạnh, dùng ngón cái nhẹ nhàng vu.ốt ve để xua đi cái lạnh.

Tuyên Dụ nắm lấy cổ tay anh, ôm vào trong lòng, dựa vào ngực anh, tận đáy lòng cô giống như có một tiếng chuông, lúc chạm vào thì từng tiếng vang vọng.

“Tỉnh rồi, đừng sợ.” Úc Văn Yến hiếm khi thấy vẻ mặt cô đơn của cô, phần lớn thời gian đều là lạnh nhạt, thậm chí là tê dại, thầm nghĩ chắc chắn đó là một giấc mộng đáng sợ.

Anh không biết ở trong lòng Tuyên Dụ, so với cơn ác mộng ấy, những điều cô đã trải qua còn đáng sợ hơn nhiều.

“Sao anh lại tới đây?” Tuyên Dụ bất ngờ anh đột nhiên xuất hiện.

Úc Văn Yến cười: “Vừa xuống máy bay, trên đường về nhà thấy một bó hoa, vô cùng đẹp, muốn tặng em nên anh đến đây.”

“Hoa?” Tuyên Dụ ngước lên, không thể tin được chỉ vì nguyên nhân này mà anh đến tìm cô.

Úc Văn Yến ôm cô rồi lấy ra bó hoa nhỏ giấu phía sau: “Không chỉ hôm nay, lần đầu thấy hoa loa kèn ở Luchen Linia, anh đã muốn tặng cho em rồi.”

Nụ hoa trắng hình trái tim căng mọng, bề mặt căng bóng trơn mịn, có vài giọt sương, nh.ụy hoa màu vàng hơi rủ xuống như chuông gió, cũng giống như móng ngựa, màu trắng tinh khiết và màu xanh ngọc quý phái, trang nhã, đem lại cảm giác thanh cao.

Đóa hoa khúc xạ ánh sáng rực rỡ, Tuyên Dụ tưởng mình đã nhìn nhầm, lúc này cô mới nhận ra đó là một sợi dây chuyền.

Anh cụp mắt nhìn biểu cảm sống động của cô, nói: “Còn một điều nữa, sinh nhật vui vẻ, Tuyên Dụ.”

Tuyên Dụ gần đây bận đến mức đã quên luôn hôm nay là sinh nhật của mình.

“Có phải cảm động đến phát khóc không.” Úc Văn Yến cố ý chọc cô cười, không muốn thấy cô rơi lệ.

Tuyên Dụ dựa vào bả vai anh, mặt cô vùi xuống, có thể nghe được tiếng nức nở rất nhỏ.

Úc Văn Yến đặt tay sau đầu cô rồi vu.ốt ve: “Định ở lại cho đến tháng sau, nhưng anh đã nói với ngài đại sứ, nếu không trở về thì bạn gái sẽ chạy mất, nên đã cho phép kết thúc nhiệm vụ sớm và về nước.”

“Anh bịa chuyện!” Tuyên Dụ thầm mắng anh một câu.

Úc Văn Yến hơi đắc ý nói: “Em không vạch trần anh, sẽ không có ai biết.”

Tuyên Dụ liếc sang, nhìn ngắn bó hoa loa kèn và chuỗi dây chuyền opal, khi cô đọc về lịch sử văn hóa của Luchen Linia lần đầu tiên, cô đã biết thứ được sản xuất nhiều nhất là hoa và đá quý.

Úc Văn Yến vẫn im lặng quan sát cô, phát hiện tâm tình cô đã bình tĩnh trở lại, hỏi: “Anh đeo lên cho em nhé?”

“Anh cũng mua cái này?” Tuyên Dụ cảm thấy nó quá quý giá.

Úc Văn Yến dùng ngón trỏ lấy sợi dây chuyền ra, đặt bó hoa vào trong tay cô, vươn tay qua da sau gáy, vén mái tóc dài ra rồi đeo nó vào cho cô.

Anh nói: “Đồ làm bằng thủ công. Khi làm việc ở nước ngoài, khoảng thời gian rảnh anh thường ra ngoài đi dạo, ở một cửa hàng thủ công thấy ánh sáng khúc xạ dưới ánh mặt trời, vô cùng dễ chịu, lúc đó anh liền nghĩ tới em, nghĩ rằng em đeo nó lên thì sẽ rất đẹp.”

Tuyên Dụ chạm vào mặt dây chuyền trên xương quai xanh của mình, mà anh tự tay làm thì có ý nghĩa rất lớn.

Anh ôm chặt lấy cô từ phía sau, ghé bên tai cô nói: “Thấy thú vị, nên muốn chia sẻ cùng em.”

Tuyên Dụ hỏi: “Anh đã nghĩ những chuyện này từ trước rồi sao?”

Úc Văn Yến khẽ lắc đầu, cằm cọ qua đường viền cổ áo cô, mang tới một cảm giác tê dại.

“Nghĩ về em ở trong nước đang làm gì, có ăn uống đàng hoàng không, đi làm có mệt hay không.”

“Nghĩ xem em nghĩ về anh thế nào, có làm gì khiến em ghi hận không, em có còn ghét anh nữa không?”

“Nghĩ —— anh còn có thể gặp lại em không?”

Biết là không có câu trả lời, nhưng vẫn không thể không nghĩ về những thứ có liên quan đến cô.

Trong lòng Tuyên Dụ xót xa khó chịu, kéo tay anh ra, đối mặt với anh rồi mỉm cười: “Úc Văn Yến, em phát hiện ra sau khi gặp lại anh, cuộc sống lại có chút ngọt ngào.”

Úc Văn Yến trêu chọc nở một nụ cười: “Anh là đường phải không?”

Tuyên Dụ: “Đúng vậy, còn là loại đường siêu ngọt nữa.”

Úc Văn Yến hơi cúi người, tiến đến bên môi cô, tựa như đang nói một bí mật: “Vậy em nếm thử xem có ngọt hay không.”

Tuyên Dụ nâng cằm và hôn anh.

Ngọt, đặc biệt rất ngọt.



Khi màn đêm dần buông xuống, Úc Văn Yến cảm thấy cô mặc áo mỏng manh, vì vậy anh cởi áo khoác đen ra khoác lên vai cô.

“Đợi anh một lát, anh đi lấy đồ rồi đưa em lên lầu.” Úc Văn Yến không đợi Tuyên Dụ nói chuyện, quay người sải bước về phía xe đã đỗ.

Chưa đầy ba phút sau, Úc Văn Yến đã quay trở lại, trong tay còn có thêm một cái bánh gato.

“Anh. . . . . . Sao lại mua cả bánh gato nữa?” Tuyên Dụ kinh ngạc.

Úc Văn Yến sờ lên gáy cô, tựa như một lão già đang nhìn một cô ngốc, nói: “Sau khi mua hoa, anh thấy đã mười rưỡi, đoán là em đã ngủ, nên mới chuẩn bị bánh gato cho cẩn thận, đợi em tỉnh lại sẽ đưa cho em. May mà anh chuẩn bị sớm, nếu không thì sẽ tay không tới gặp em rồi.”

Tuyên Dụ mỉm cười.

Úc Văn Yến liền nhìn chằm chằm vào cô, cảm thấy cô và bó hoa đang ôm trong lòng đặc biệt hợp nhau.

Anh tiến lên hai bước, ôm cô vào một góc, cúi thấp người, rồi hôn nhanh lên môi cô: “Ngọt.”

Nụ cười của cô thật ngọt ngào.

Tuyên Dụ xấu hổ che lên nơi anh vừa hôn.

“Đi thôi.” Rõ ràng trong tay Úc Văn Yến đang xách theo một đống đồ, nhưng vẫn nhất định phải để trống một tay để nắm tay cô.

Tuyên Dụ uyển chuyển nói: “Hành lang hẹp, anh đi. . . . . .” đằng sau đi.

Nhưng còn chưa nói xong, tay Úc Văn Yến đã quấn lên eo cô, nghiêm túc nói: “Em phải nói sớm chứ, để chúng ta đứng gần hơn một chút.”

Lòng bàn tay của anh siết chặt eo cô, vai cô áp lên ngực anh, một nửa cơ thể cô trong tay, nhiệt độ cơ thể của họ hòa quyện.

Tuyên Dụ không dám nói nữa, cô vốn đã có giác quan phương hướng không tốt, nếu lại rơi vào chiêu trò của anh, thì đừng mong thoát ra được.”

Lên tới tầng trệt, Tuyên Dụ bước ra từ trong lồng ng.ực anh, đưa tay muốn lấy bánh gato, nói: “Để em tự làm.”

Úc Văn Yến không nỡ lòng để người đi, tay anh rụt về phía sau, giấu bánh gato ra sau lưng, nhìn vào trong phòng tối đen như mực: “Tả Ninh đang ngủ sao?”

Khuôn mặt Tuyên Dụ đỏ bừng,  trước kia Úc Văn Yến đưa cô về nhà cũng thường hỏi những lời này, mỗi lần cho rằng Trần Tả Ninh ngủ, mới vừa gật đầu thì anh liền ôm lên muốn hôn một cái, sau khi cô trở về phòng, Trần Tả Ninh bị trêu chọc.

“Hẳn là vậy. . . .  . .” Tuyên Dụ không xác định được Trần Tả Ninh có tỉnh lại giữa đêm hay không.

Úc Văn Yến còn to gan hơn cả trộm ôm lấy cô, hỏi: “Vậy anh có thể vào ngồi một chút không?”

“Đã muộn rồi, anh cũng đã ngồi 20 tiếng trên máy bay, về nghỉ ngơi trước đi.” Tuyên Dụ còn lo nếu anh thấy bài trí trong nhà có sự thay đổi rất nhỏ, sẽ phát hiện ra có điều gì đó không ổn.

Úc Văn Yến lấy bánh gato ra, chuẩn bị đặt vào tay Tuyên Dụ, thì đèn trong nhà bỗng sáng lên.

Hai người nhìn lại thì đã thấy Trần Tả Ninh đứng ở ngăn tủ bên cạnh, tay vẫn đang đặt ở công tắc đèn trên tường.

Trần Tả Ninh tỏ vẻ kinh ngạc, nhưng khi mở miệng thì giọng điệu vẫn đều đều như cũ, không có bất kỳ sự lên xuống nào” “Anh Yến, sao anh lại tới đây?”

Úc Văn Yến phản ứng nhanh hơn, duỗi tay đưa Tuyên Dụ vào nhà, rồi dùng tay trái đóng cửa lại, cười nói: “Hôm nay là sinh nhật chị gái em, anh tới tặng quà và bánh gato.”

Trần Tả Ninh nhìn đồng hồ treo trên TV ở phòng khách, 00h47, ừhm. . . . . . Cái này. . . . . . Cũng không phải không được.

“Đến rất đúng lúc, bánh gato cũng đã mua rồi, chúng ta cắt bánh đi.” Trần Tả Ninh lập tức đi tới, tiếp nhận bánh gato, thân mật nói: “Để em.”

Tuyên Dụ đứng ngẩn tại chỗ.

Là nhận thức của cô sai rồi à? Ai lại đi tổ chức sinh nhật vào rạng sáng cơ chứ?!

Úc Văn Yến đi được hai bước, mới phát hiện ra Tuyên Dụ không theo kịp, lui ra phía sau, dắt cô đi: “Đi thôi, không cần khách sáo.”

Tuyên Dụ chụp lại tát cho anh một cái: “Đêm hôm khuya khoắt tổ chức sinh nhật, làm phiền người ta đó.”

“Không sao đâu, lát nữa anh và Tả Ninh hát nhỏ một chút là được.” Úc Văn Yến tâm tình tốt, trên mặt vẫn mang theo nụ cười nhẹ.

Trần Tả Ninh lấy ra phần quà được chuẩn bị từ trước ra, đưa cho Tuyên Dụ: “Tấm lòng nhỏ a.”

Tuyên Dụ nhận lấy rồi cất đi: “Cám ơn em gái của chị!”

Trần Tả Ninh hắng giọng một cái, đi đến cái bàn bên cạnh, nói: “Cắt bánh gato thôi.”

Tuyên Dụ tưởng cô ấy nói đùa, không ngờ hai người này còn đường đường chính chính đứng lên, thảo luận xem nên cắm mấy cây nến, cắm ở đâu thì chụp ảnh mới đẹp.

Sau khi chuẩn bị xong, Trần Tả Ninh đẩy Tuyên Dụ lên ghế sofa, đội cho cô một cái mũ sinh nhật, sau đó để cô cầm bánh lên, một tay thắp nến một tay chụp ảnh.

Úc Văn Yến ôm lấy bả vai Tuyên Dụ, nhắc nhở cô nhìn ống kính. Trần Tả Ninh chụp xong, đến lượt Úc Văn Yến chụp cho hai chị em, sau đó còn lấy ra gậy selfie, ba người chụp ảnh chung.

Toàn bộ quá trình hai người họ phối hợp hết sức ăn ý, giống như đã làm rất nhiều lần, không đúng, trong ba năm hẹn hò, hai người bọn họ cũng tổ chức sinh nhật cho cô như thế này.

Tuyên Dụ hoàn hồn, nở một nụ cười xinh đẹp, cảm giác như những thứ quan trọng đang chậm rãi được tìm về.

Chia xong bánh gato, Tuyên Dụ quay về phòng để lấy thứ gì đó.

Trần Tả Ninh núp ở một góc xem ảnh chụp, dự định sẽ dùng bộ lọc chỉnh sửa ảnh rồi mới gửi cho hai người, nhận hết phần công việc tẻ nhạt.

Úc Văn Yến nhìn quanh một vòng, nhận thấy vài khung ảnh trên tủ TV, có ảnh chụp chung của Trần Tả Ninh và Tuyên Dụ, còn có ảnh chụp chung của hai chị em, mẹ và bà ngoại, còn có bức ảnh của một mình Tuyên Dụ.

Bối cảnh trong hình có chút quen thuộc, Úc Văn Yến tiến lên mấy bước, cầm lên.

Nền ảnh là con phố với những tòa nhà theo kiến trúc Châu Âu, Tuyên Dụ đứng một cây hoa phượng xanh tím, hoa nở vô cùng rực rỡ, gió nhẹ nhàng thổi, cánh hoa nhỏ bé bị cuốn đi, khuôn mặt ngây ngô của cô có chút lo lắng, nhưng lại cố tỏ ra bình tĩnh, bàn tay siết chặt quai túi xách, mu bàn tay bị kéo căng hiện ra gân xanh nhàn nhạt.

Úc Văn Yến nhìn một cái đã nhận ra là đại lộ McDougall ở Kibili, những cây hoa phượng xanh tím hai bên tạo thành mái vòm, trên mặt đất phủ kín cánh hoa đầy màu sắc, tựa như một giấc mộng cổ tích.

Cô đi đến Tất Quốc* rồi sao?

(*悉国 tạm dịch Hán Việt là Tất Quốc, cũng là địa danh do tác giả tưởng tượng)

Trước khi thi nghiên cứu sinh, Trần Tả Ninh đã đặt điện thoại xuống và đi tìm Úc Văn Yến, “Sau khi chị gái em tìm được việc làm, hơn nửa tiền kiếm được đều dùng để chi tiêu cho gia đình, còn lại không nhiều, toàn bộ đều được chị ấy tiết kiệm trong một tấm thẻ, phải mất một thời gian dài mới tiết kiệm được tiền vé xe, nhưng vì muốn lo cho gia đình, nên chị ấy đã không nỡ bỏ ra. Mãi cho đến trước kỳ thi nghiên cứu sinh thì chị ấy mới quyết định đi, nhưng chỉ tiếc là chị ấy và anh đã không gặp nhau, một mình ngây ngốc ngắm cây phượng xanh tím, còn nói với em là chúng rất xinh đẹp, nên chị ấy không mất gì cả. Dự định của chị ấy không nhiều, chỉ dừng lại ở thành phố đó một ngày đã trở về.”

“Cô ấy đi tìm anh?” Úc Văn Yến vu.ốt ve gò má người con gái trong tấm hình.

Trần Tả Ninh cười nhạt: “Hẳn là vậy, em không hỏi, chị ấy cũng không muốn bị hỏi.”

Mỗi người luôn có những bí mật không muốn nói ra, cho dù biết cũng không cần thiết đi vạch trần, Tuyên Dụ đã sống rất gian khổ, trong lòng cô có điểm tựa lại là chuyện tốt.

Âm thanh ổ khóa cánh cửa phòng vang lên, Úc Văn Yến trả khung ảnh về, nói với Trần Tả Ninh: “Em đừng nói với cô ấy rằng anh đã thấy.”

“Được.” Trần Tả Ninh ngồi trở lại ghế sofa, tiếp tục chỉnh sửa ảnh chụp.

Tuyên Dụ đã chuẩn bị hai tấm bùa cầu may, đặt trước mặt từng người rồi nói: “Lần trước em đã mua lúc đi chùa. Năm nay, việc học hành của Tả Ninh thuận lợi, và công việc của Úc Văn Yến thuận lợi.”

Trần Tả Ninh nhận lấy, “Cảm ơn chị.”

Úc Văn Yến lần đầu tiên nhận được nó, cảm giác rất mới lạ, ngắm nghía một vài lần.

Trần Tả Ninh: “Cầm đi, chị gái em mỗi dịp Tết đều sẽ xin cho người trong nhà.”

Ba chữ ‘người trong nhà’ đã khiến nụ cười của Úc Văn Yến càng sâu, gấp gọn lại rồi cất vào trong ví.

Tuyên Dụ nhìn thời gian, nói: “Được rồi, hai người đều cần đi ngủ, ngày mai còn có việc phải làm đấy.”

Trước khi đi, Úc Văn Yến nói: “Buổi tối về nhà anh sẽ nấu một bữa em thích.”

Trần Tả Ninh phản ứng nhanh hơn Tuyên Dụ: “Được nha, em sẽ mua thức ăn, anh Yến gửi thực đơn trong nhóm nha.”

“Trong nhóm?” Tuyên Dụ sao lại không biết còn nhóm nào nhỉ.

Trần Tả Ninh lắc lắc điện thoại: “Vừa mới lập.”

Tuyên Dụ kiểm tra wechat, quả nhiên có một nhóm mới, Trần Tả Ninh đã gửi hết ảnh chụp vừa được chỉnh sửa, để bọn họ tự chọn.

Tiễn Úc Văn Yến về, Tuyên Dụ chặn Trần Tả Ninh lại khi vào nhà, hỏi: “Em thật sự vui vẻ?”

“Vui chứ, nhà chúng ta không còn chỉ có em với chị nữa, không vui sao được?” Trần Tả Ninh giữ chặt tay Tuyên Dụ, “Sau nay mỗi một năm, ít nhất sẽ có hai người tổ chức sinh nhật cho chị nha.”

“Cái gì gọi là ít nhất?” Khuôn mặt Tuyên Dụ đã bắt đầu nóng lên.

Trần Tả Ninh cao giọng: “Cuối cùng em sẽ được làm dì nhỏ đấy.”

Tuyên Dụ vỗ bả vai cô ấy: “Lấy chị gái em ra đùa, em muốn chết a!”

Trần Tả Ninh còn lâu mới sợ dáng vẻ dữ dằn này của Tuyên Dụ, cởi áo khoác xuống, chạy vào phòng ngủ, chui vào trong chăn, hét lên: “Thời gian không còn sớm nữa, chị mau ngủ một chút đi.”

Tuyên Dụ bất lực, sau khi Úc Văn Yến đến thì Trần Tả Ninh đã bị lạc lối.

Trần Tả Ninh rúc trong chăn lướt điện thoại, xem qua xem lại từng tấm ảnh chụp, không hiểu sao trong đầu cô lại nảy ra một suy nghĩ, mở vòng bạn bè, chọn tấm ảnh của ba người bọn họ rồi đăng lên.

Trạng thái: “Chị gái sinh nhật vui vẻ!”

Tuyên Dụ ngồi giữa cô ấy và Úc Văn Yến, cầm bánh gato, cô ấy ngồi gần bên Tuyên Dụ, trực giác cho thấy Tuyên Dụ dường như được Úc Văn Yến ôm, xung quanh mờ ảo, ánh nến chiếu rọi lên gương mặt của họ, không khí tổ chức sinh nhật tràn ngập.

Cô ấy hiếm khi cập nhập thông tin lên vòng bạn bè của mình, hầu hết chỉ là chuyển tiếp một số bài báo ý tế, còn lại chỉ là bài đăng thu thập lượt like cho bạn bè, cỏ gần như đã mọc lên rồi, cho nên ngay khi cô ấy vừa đăng tải, đó cũng là liên quan đến sinh hoạt hàng ngày thì đồng nghiệp ở bệnh viện của cô ấy, nhiều người thả like, và còn để lại bình luận sinh nhật vui vẻ.

Khoảng mười phút đồng hồ, vẫn không xảy ra chuyện gì như mong đợi, lúc này cô ấy mới nhớ Quý Hành ít khi sử dụng wechat, có lẽ ngay cả tính năng vòng bạn bè cũng không bật.

Nghĩ vậy, nên trong lòng cô ấy mất tập trung, để điện thoại di động xuống rồi chìm vào giấc ngủ.

Mà người vốn không biết chuyện này là Tuyên Dụ, sáng sớm đã nhận được tin nhắn chúc phúc của Lý Tô Tô và Từ Hướng Hàng, không không biết tại sao, còn kinh ngạc thỏi trong nhóm của bọn họ:【Các cậu. . . . . . Sao lại biết chúng tớ đã quay lại?】

Từ Hướng Hàng:【Hả? Cậu không thấy vòng bạn bè của Tả Ninh sao?】

Tuyên Dụ lập tức nhấp vào vòng bạn bè, bởi vì chỉ có thể nhìn thấy những người bạn chung, nên chỉ có thể thấy hai người bạn đã ấn like, bình luận chúc mừng sinh nhật đã lên tới 99+.

Trong nhóm, Lý Tô Tô hào hứng hét lên: 【Các cậu thật sự quay lại rồi sao? Làm thế nào để tái hợp, mau nói! Tiệc mừng thoát độc thân còn nữa không? Mặc dù lúc trước đã ăn, nhưng tái hợp thì vẫn là thoát độc thân, ý nghĩa khác nhau, phải mời thêm lần nữa!】

Tuyên Dụ cũng không định giấu bạn bè nữa, và nói:【Được rồi, rảnh rỗi sẽ mời mọi người ăn cơm.】

Hai vợ chồng trẻ vui vẻ không kìm chế được, bắt đầu thảo luận xem nên tới nhà hàng nào dùng cơm.

Hôm nay Tuyên Dụ không có việc gì ở trường học, đến phiên Hồ Tu trực ban, nên cô yên tâm ở nhà viết luận văn.

Úc Văn Yến đến đơn vị sớm để tăng ca, anh nghe nói công việc tích luỹ lần trước khá nhiều chưa hoàn thành và phải làm nhanh. Trần Tả Ninh bận rộn vừa gọi điện thoại tới, cô ấy lại bị đàn anh lay người, rồi đến bệnh viện tăng ca.

Giữa trưa, Tuyên Dụ đến bệnh viện tìm Trần Tả Ninh, nói đồ ăn ở căn tin không ngon, nên nhất quyết muốn cùng cô ấy đi ăn cơm.

Lúc Tuyên Dụ đi vào căn tin, không ít người nhìn khiến cô hơi kinh ngạc.

“Tại sao tất cả họ đều nhìn chị?” Tuyên Dụ ngồi trước mặt Trần Tả Ninh.

Trần Tả Ninh đã chuẩn bị sẵn đồ ăn cho cô, quẹt bằng thẻ cơm của đàn anh —— là lợi ích nho nhỏ mà cô ấy vất vả một ngày nhận được.

“Do chị xinh đẹp đó.” Trần Tả Ninh nói, “Có thể họ tò mò chị là ai thôi.”

Tuyên Dụ nhớ lại hầu hết đều là bạn bè của em gái, e là cả đồng nghiệp ở bệnh viện đều biết cả rồi.

“Giáo sư Quý?” Tuyên Dụ phát hiện ra Quý Hành cùng một thầy giáo lớn tuổi có mái tóc bạc đang đi vào.

Trần Tả Ninh quay đầu nhìn, và thu hồi tầm mắt: “Ừhm, anh ấy và thầy của em là bạn tốt.”

Nghe nói là thầy của em gái, Tuyên Dụ đề nghị: “Em có muốn qua chào hỏi một chút không?”

Trần Tả Ninh cũng không muốn có tiếp xúc quá nhiều với Quý Hành, đặc biệt là trong tình huống Tuyên Dụ đang ở đây, nên cô ấy không quá để ý người khác nghĩ thế nào, mà chỉ để ý cái nhìn của Tuyên Dụ đối với mình, nếu như biết chuyện hoang đường là cô ấy chủ động trêu chọc Quý Hành, hẳn là sẽ tức giận lắm đây.

“Tả Ninh?” Tuyên Dụ hét lên gọi, Trần Tả Ninh người mất tập trung.

Trần Tả Ninh gắp thức ăn cho Tuyên Dụ: “Chúng ta ăn của chúng ta, không quấy rầy bọn họ trò chuyện.”

“Ừhm. . . . . .” Tuyên Dụ luôn cảm thấy có điều gì đó kỳ lạ.

“Tiểu Ninh.” Một giọng nam vang lên cắt ngang lời hai chị em.

Tuyên Dụ quay đầu lại thì nhìn thấy người thầy giáo già, vô thức đứng lên thì Trần Tả Ninh từ tốn đứng lên theo, liếc Quý Hành vô tình chạm phải ánh mắt anh ấy, cô ấy bình tĩnh làm như không có chuyện gì xảy ra.

“Giáo sư, thầy tới đây làm gì vậy? Cần em trợ giúp việc không ạ?” Từ trước đến nay Trần Tả Nin luôn có chuyện nói thẳng, khiến Tuyên Dụ giật mình.

Tuyên Dụ ra hiệu bằng ánh mắt Trần Tả Ninh nói chuyện khéo léo một chút, thì cô ấy lại càng nói thẳng: “Hôm nay chị gái em tới gặp em, có thể không tiện, ngày mai em sẽ đưa thầy đi tới phòng khám.”

Thầy giáo già cười ra tiếng: “Khá thẳng thắn, con nhóc tiểu Ninh này đúng là hiếm thấy.”

“Chị gái Tiểu Ninh, cứ từ từ tham quan.” Thầy giáo già nói với Tuyên Dụ xong, liền đưa Quý Hành rời đi, mơ hồ còn nghe được ông ấy nói: “Chúng ta đổi chỗ, hai chị em đang ăn cơm, đừng làm phiền họ.”

Tuyên Dụ liếc nhìn Trần Tả Ninh vẫn đang nghiêm túc ăn trước mặt, cảm thấy bất lực, rõ ràng bọn họ có ý định ngồi cùng bàn với hai chị em, những em gái lại trực tiếp từ chối.

Ăn cơm xong, Tuyên Dụ tới quán cà phê bên cạnh đợi Trần Tả Ninh tan làm, sau đó lại cùng cô ấy đi mua nguyên liệu cho bữa tối.

Trên đường về nhà, Trần Tả Ninh đột nhiên hỏi Tuyên Dụ: “Chị, nếu có một ngày. . . . . . Chị thấy rằng em không giống như gì chị nghĩ thì chị sẽ làm với em.”

Vấn đề này đã ám ảnh cô ấy cả buổi chiều.

“Em hỏi mấy câu ngốc nghếch gì vậy.” Tuyên Dụ cười nói, “Từ khi sinh ra chị đã luôn ở bên em, tính tình của em thế nào chị còn không rõ nữa sao?”

“Chỉ là nếu như.” Trần Tả Ninh cảm giác gần gây hành vi của mình rất điên rồ, còn có cảm giác áy náy khi làm ra chuyện sai trái.

Tuyên Dụ không biết Trần Tả Ninh đang nghĩ gì, cô đang muốn an ủi em gái hai câu thì đã thấy hai người đàn ông với dáng vẻ hung dữ đang đứng dưới tòa nhà.

Bọn họ cũng chú ý tới hai chị em, đứng thẳng người, cưới với hai cô.

“Sao bọn họ còn dám tới đây chứ!” Trần Tả Ninh muốn xông lên trước, nhưng Tuyên Dụ đã đưa tay ngăn cô ấy lại.

“Đừng làm loạn, e là bọn họ có chuẩn bị mà tới.” Đối phương là hai người đàn ông, sức mạnh cách quá xa, Tuyên Dụ không dám quá cứng rắn.

 

Hai người đó đi tới trước mặt bọn họ, người đàn ông lớn tuổi hơn nói: “Tiểu Dụ cháu có nhà à? Lần trước tới tìm cháu, nhưng Tiểu Ninh nói cháu không ở đây.”

Tuyên Dụ đang muốn mở miệng thì đã nghe được tiếng bước chân quen thuộc, cô liếc mắt nhìn liền thấy Úc Văn Yến đang sải bước đi về phía hai cô.


Bạn đang đọc truyện trên Truyenhoan.com