Uổng Cho Sư Tỷ Có Nhan Sắc Tuyệt Trần

Chương 111



 

Câu nói "Trước kia cũng không phải là chưa từng xảy ra" vụt qua trong tâm trí nàng như một tia chớp, chưa kịp để Dao Trì Tâm suy ngẫm kỹ thì thấy hắn thực sự đang rất khó chịu. Nàng lập tức có ý định đi tìm Tuyết Vi nhờ giúp đỡ.

 

Nàng vừa định mở miệng, Hề Lâm dường như đã đoán được ý định đó, bàn tay đang nắm lấy cổ tay nàng đột ngột siết c.h.ặ.t lại.

 

"... Đừng đi tìm Tuyết Vi sư tỷ."

 

Gương mặt vốn dĩ trắng bệch như tờ giấy của hắn lúc này thế mà lại ửng lên vài vệt hồng nhạt, "Cứ như thế này là được rồi."

 

Hàng chân mày thanh tú của Dao Trì Tâm khẽ nhướng lên, nàng lập tức hiểu ra hắn đang lo ngại điều gì. Nét mặt nàng bất giác trở nên dịu dàng hơn vài phần.

Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ

 

Trong lòng nàng thầm nghĩ, biến thành trẻ con rồi hình như cũng học được cách làm nũng thì phải.

 

Nàng bèn điều chỉnh lại tư thế đứng, cố gắng để hắn dựa vào người mình thoải mái hơn một chút, tai vẫn vểnh lên nghe hai người phía trước lải nhải bàn bạc kế hoạch.

 

Hề Lâm nhắm mắt dưỡng thần, tình trạng của hắn có vẻ không được tốt cho lắm, đôi môi mím c.h.ặ.t lộ rõ vẻ nhẫn nhịn.

 

Tuy nhiên, ngũ quan của sư đệ lúc thiếu niên lại mềm mại hơn nhiều so với hiện tại, không còn những góc cạnh sắc bén hay vẻ lạnh lùng cự tuyệt người khác từ ngàn dặm nữa. Lúc này, khuôn mặt nhắm nghiền của hắn càng hiện rõ nét trong sáng, thuần khiết đến mức tựa như bầu trời xanh thẳm, không chút tì vết.

 

Dao Trì Tâm không kìm được đưa tay xoa xoa đầu hắn như một cách để xoa dịu.

 

Mái tóc mềm mại, bông xù, sờ vào có cảm giác hệt như một chú cún con.

 

Hắn cố mở đôi mắt nặng trĩu, nhẹ giọng phản đối: "Sư tỷ, đệ không phải trẻ con..."

 

Dao Trì Tâm: "Đã cho đệ dựa vào rồi mà còn nhiều lời thế."

 

"……"

 

Hề Lâm đã lâu không phải chịu đựng tổn thương thần thức do thi triển hồn thuật quá mức, nhất thời có phần chưa kịp thích ứng.

 

Nếu không nhờ có sự cố ngoài ý muốn này, hắn suýt chút nữa đã quên bẵng đi cái cảm giác đau đớn như bị xé nát tận xương tủy đó.

 

Nghe Lâm Sóc phía trước đang giục giã lên đường, Hề Lâm vừa định mở mắt ra thì bỗng cảm thấy dưới chân hẫng một nhịp. Dây thần kinh tê rần của hắn còn chưa kịp nhận ra chuyện gì, Dao Trì Tâm đã nhanh ch.óng cõng hắn lên lưng.

 

Hắn vội vàng nói: "Sư tỷ..."

 

Đại sư tỷ chặn ngay lời hắn bằng một câu: "Thế này thì làm sao, đệ không muốn lên đường nữa à?"

 

"……"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Dao Trì Tâm chậm rãi buông lời đe dọa: "Nếu đệ thấy chê, ta gọi Lâm Sóc ra cõng đệ cũng được đấy."

 

Quả nhiên, hễ lôi Lâm đại công t.ử ra làm mộc là có hiệu quả ngay tức khắc, ai nấy đều muốn tránh xa cho đỡ phiền. Hề Lâm suy đi tính lại một lúc, cuối cùng đành ngậm ngùi cúi đầu, ngoan ngoãn nằm im trên lưng nàng.

 

Một lúc sau, hắn nghe thấy sư tỷ cãi nhau ỏm tỏi với Lâm Sóc từ xa vọng lại.

 

Khu rừng đêm tĩnh mịch, lạnh lẽo, tiếng bước chân xào xạc của nàng đạp trên cỏ truyền vào tai, êm đềm hệt như một khúc hát ru bình yên.

 

Tâm trí hắn phút chốc tĩnh lặng trở lại. Nhìn những giọt sương đêm mờ ảo tan biến vào không trung, có một khoảnh khắc, hắn bỗng thấy cảm giác này quen thuộc đến lạ thường.

 

Hắn khẽ khàng mở lời: "…… Sư tỷ."

 

Dao Trì Tâm: "Hửm?"

 

"Có thể nào đừng để Tuyết Vi sư tỷ chạm vào đệ được không..." Hắn ngập ngừng một thoáng, siết nhẹ năm ngón tay, âm cuối nhỏ dần, "... Đệ không thích quá gần gũi với người không quen biết."

 

Hắn tin chắc rằng, nếu là Hề Lâm cao ráo, cường tráng của ngày xưa đứng trước mặt Tuyết Vi, nàng ấy tuyệt đối sẽ không táy máy tay chân. Nhưng đổi lại là một thiếu niên nhỏ tuổi thì câu chuyện lại rẽ sang hướng khác.

 

Dao Trì Tâm chớp chớp mắt, nhìn thấu vẻ lúng túng hiện rõ trên mặt hắn. Nàng bất chợt nảy ra một ý định trêu chọc hoàn hảo: "Được thôi, vậy đệ cầu xin ta đi."

 

Hề Lâm: "……"

 

"Dậu đổ bìm leo chẳng phải việc của người quân t.ử..."

 

"Không phải thì thôi, ta cũng đâu có định làm quân t.ử."

 

Khu rừng này không hiểu vì sao lại có vẻ khác lạ so với lúc họ đến vào ban ngày. Dù quan sát kỹ cảnh vật xung quanh, họ vẫn không thể chỉ ra điểm khác biệt nằm ở đâu. Lớp sương mù dày đặc lại ngày càng đặc quánh hơn khi ánh mặt trời dần ló rạng.

 

Những gốc cây cổ thụ vươn cành lá che khuất bầu trời, sương mù cản trở những tia nắng ban mai, khiến cho khung cảnh ban ngày mà u ám chẳng khác nào lúc chạng vạng.

 

Thật kỳ lạ, dường như họ có đi thế nào cũng không thể quay lại khu vực đóng trại ở mốc ba trăm dặm.

 

Dao Trì Tâm đứng dưới đất, đưa tay che trán, nhìn Lâm Sóc ngự kiếm bay một vòng lớn rồi đáp xuống. Nàng vội vàng hỏi:

 

"Thế nào rồi, huynh tìm thấy đường chưa?"

 

Hắn lắc đầu ngán ngẩm: "Không được, vừa bay lên là mây mù bủa vây từ bốn phía, chẳng nhìn thấy gì cả."