Uổng Cho Sư Tỷ Có Nhan Sắc Tuyệt Trần

Chương 122



 

Hề Lâm giải thích: "Với tu vi hiện tại của đệ, không phát huy được một phần mười sức mạnh của nó. Tỷ thử xem sao."

 

Đại sư tỷ chưa từng nghe nói đến việc pháp khí bản mạng của người khác lại có thể để cho người ngoài tùy ý sử dụng bao giờ. Trước đó nàng chỉ trao đổi thần thức với hắn, dùng cơ thể của sư đệ thôi mà đã bị thanh kiếm này làm cho phỏng tay rồi!

 

Giữa tiếng gầm rú giận dữ của bầy gà khổng lồ, nàng hét lớn: "Ta làm sao mà thử được? Bản mạng kiếm là thứ gắn liền với hồn phách, linh lực, thậm chí là vận mệnh của đệ cơ mà, sao nó có thể chấp nhận ta được."

 

"Không sao đâu." Hắn vẫn kiên quyết, "Nếu là tỷ, chắc chắn nó sẽ không từ chối đâu."

 

Ai ngờ Đại sư tỷ lại không hiểu ý tốt, gân cổ lên hỏi cho ra nhẽ: "‘Nếu là ta’ là có ý gì?"

 

Hề Lâm: "…… Tỷ đừng có hỏi nữa!"

 

Dao Trì Tâm: "Hả? Tại sao lại không được hỏi!"

 

"……"

 

Hiếm khi thấy sư đệ suy sụp đến vậy. Như để phối hợp với hắn, con Mê Võng Điểu còn vỗ vỗ đôi cánh không bay nổi của mình, gào rú ầm ĩ.

 

Đối mặt với kẻ thù mạnh mẽ, Dao Trì Tâm nhất thời cũng không rảnh để bận tâm thắc mắc nữa. Sư đệ đã nói dùng được thì cứ dùng vậy. Nàng vừa hứng trọn cơn gió hỗn loạn vừa hỏi: "Vậy ta phải làm thế nào để kích hoạt nó?"

 

Hề Lâm: "Nó tên là 'Chiếu Dạ Minh', tỷ hãy gọi tên của nó đi."

 

"Được!"

 

Đại sư tỷ vung trường kiếm lên, hô to đầy oai phong: "Chiếu Dạ Minh!"

 

Hề Lâm: "…… Không phải bảo tỷ gọi nó thành tiếng, mà là tỷ phải gọi nó trong lòng, dùng tâm mà gọi."

 

Dao Trì Tâm lập tức hiểu ra, quay đầu lại gọi ngay trong linh đài: "Chiếu Dạ Minh!"

 

Nghe thấy âm thanh truyền đến từ linh đài, sư đệ lập tức đưa tay đỡ trán, cảm thấy cơn đau do phản phệ thần thức dường như lại nhức nhối thêm.

 

"Sư tỷ, cũng không phải gọi trong linh đài, là tâm, dùng tâm ấy."

 

Nếu không phải vì hai tay đang bận rộn, chắc Dao Trì Tâm đã vò đầu bứt tai điên cuồng rồi. Thế nào là dùng tâm, trái tim cũng biết gọi người sao?

 

Trời đất ơi!

 

Mấy vị đại năng lợi hại này không thể nói tiếng người cho dễ hiểu một chút được sao, nàng thực sự rất hoang mang a.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Đại sư tỷ sốt ruột xoay vòng vòng, dùng hết mọi cơ quan từ trên xuống dưới gọi tên thanh kiếm rách này một lần. Ngay cả tóc gáy cũng muốn dựng ngược lên gõ chiêng đ.á.n.h trống, người sắp tuyệt vọng đến nơi.

 

"Không được, ta không biết làm, ta thực sự không biết làm."

 

Hề Lâm rướn nửa người lên nhìn nàng: "Tỷ làm được mà! Sư tỷ, đừng nôn nóng."

 

Dao Trì Tâm lần đầu tiên cảm thấy vẻ mặt mình lúc này chắc hẳn đắng ngắt như ngậm hoàng liên: "Ta không thể, ta làm gì có khả năng đó, nó chẳng thèm để ý đến ta đâu."

 

Sư đệ hít một hơi thật nhẹ, an ủi một cách dịu dàng và nghiêm túc: "Ngự khí đạo có thể giao tiếp với pháp khí trong thiên địa. Các tỷ có thể nhìn thấy những thứ mà người khác không nhìn thấy. Nói tóm lại, chuyện này chỉ có tỷ mới làm được."

 

"Ta tin tỷ, sư tỷ."

 

Giọng nói của hắn quá đỗi dịu dàng, vững chãi đến mức tựa như núi Thái Sơn sập trước mặt cũng không biến sắc. Dường như hắn dành cho nàng một sự tin tưởng tuyệt đối và bao dung vô điều kiện, bất kể nàng có làm được hay không.

 

Thậm chí còn mang theo một loại quyết tâm... dù nàng thất bại, cũng cam lòng cùng nhau chịu c.h.ế.t.

 

Nghe những lời đó lọt vào tai, Dao Trì Tâm bỗng nhiên không muốn làm vị sư đệ như vậy phải thất vọng.

 

Chỉ một câu "Ta tin tỷ" ấy đã ban cho nàng dũng khí lớn lao vô ngần.

 

Nếu giao tiếp với pháp khí là đặc ân riêng của khí tu, vậy thì cũng giống như ngự thú đạo làm thân với linh thú thôi, chắc chắn sẽ không quá khó. Chỉ cần nàng tập trung thêm một chút, chắc chắn sẽ tìm ra bí quyết.

 

Dù gì mình cũng là khí tu cảnh giới Triều Nguyên cơ mà, từ nhỏ đã lớn lên cùng pháp khí, ngần ấy năm kinh nghiệm lẽ nào chỉ là trò đùa?

 

Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ

Không sai, đây chính là chuyện mà ngay cả sư đệ cũng không thể với tới.

 

Nghĩ đến đây, Đại sư tỷ nắm c.h.ặ.t thanh kiếm, trong lúc đang tháo chạy thục mạng lại tiến vào trạng thái nhập định với một tư thế vô cùng kỳ quái.

 

Dưới chân nàng vẫn đạp lên kiếm khí, né tránh bầy Mê Võng Điểu một cách linh hoạt, có trật tự. Nhưng tâm trí nàng đã rời khỏi chiến trường, chìm đắm vào bên trong Chiếu Dạ Minh. Một con người như bị chia thành hai nửa trên và dưới, mỗi phần đảm nhiệm một công việc riêng.

 

Nếu Lôi Đình của Bạch Yến Hành là thanh kiếm mang sức mạnh sấm sét bạo ngược có khả năng càn quét ngàn quân, thì Chiếu Dạ Minh của Hề Lâm hẳn là ngọn gió xuân ấm áp, gột rửa đi mọi u ám trên thế gian.

 

Nó quá đỗi rực rỡ.

 

Gần như là một đại dương ánh sáng. Bốn phương tám hướng đều lấp lánh ánh ban mai rực rỡ của mùa xuân, ấm áp và ch.ói lọi vô cùng.

 

Thần thức của Dao Trì Tâm lang thang trong không gian hư vô tràn ngập ánh sáng rực rỡ này. Nàng chỉ cảm thấy mình được bao bọc bởi ánh nắng ấm áp vô cùng dễ chịu, ấm áp đến mức khiến người ta cảm thấy sảng khoái, hân hoan.