Uổng Cho Sư Tỷ Có Nhan Sắc Tuyệt Trần

Chương 130



 

Cách duy nhất để phá vỡ tâm ma, chính là đối diện trực tiếp với sự thật.

 

Càng tàn nhẫn bao nhiêu, thì càng khiến người ta tỉnh ngộ bấy nhiêu.

 

Khu phố thị ồn ào, náo nhiệt trong mộng tưởng của cô bé, khoảng sân nhỏ yên bình không chút hỗn loạn, một mái ấm gia đình trọn vẹn, một cơ thể lành lặn đang chờ ngày khôn lớn.

 

Tất cả những thứ không thể có được, tất cả những tương lai không thể với tới, thảy đều như hoa trong gương, trăng dưới nước, chỉ là một giấc mộng hư vô.

 

Và giấc mộng nào rồi cũng phải tỉnh.

 

Ảo cảnh đang dần sụp đổ.

 

Dao Trì Tâm chỉ thấy cô bé vươn tay ra, sợ hãi và bối rối đuổi theo đôi vợ chồng với nụ cười hiền hậu nhưng vô cùng trống rỗng kia, bước chân loạng choạng, vấp ngã.

 

Nhưng dù có cố gắng chạy đến đâu, cô bé dường như vẫn chỉ dậm chân tại chỗ.

 

Năm ngón tay mãi mãi không thể chạm vào vạt áo của cha mẹ. Quá khứ mờ nhạt cũng giống như những người thân không thể với tới trước mắt, cùng nhau bỏ lại cô bé ở phía sau.

 

"Mẹ ơi..."

 

"Cha ơi..."

 

"Đừng đi mà..."

 

Cô bé vừa chạy vừa khóc, vừa khóc vừa gọi:

Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ

 

"Xin đừng bỏ lại con một mình..."

 

Con không muốn ở một mình, bị treo trên bức tường lạnh lẽo đó đâu.

 

Dao Trì Tâm kinh ngạc nhận ra khung cảnh xung quanh đang bị bóp méo và biến dạng. Màu đen đặc quánh cuộn xoáy cùng những mảng màu rực rỡ, rồi bất ngờ phóng to ngay trước mắt nàng.

 

Theo phản xạ tự nhiên, nàng giật mình lùi lại một bước. Ngay lập tức, Hề Lâm ở bên cạnh đã nhẹ nhàng vươn tay ra, nắm c.h.ặ.t lấy tay nàng.

 

Nàng vốn tưởng đó là một cử chỉ an ủi, nhưng khi Dao Trì Tâm quay sang nhìn sư đệ, nàng lại bắt gặp trên gương mặt người thanh niên một vẻ thẫn thờ... và bi thương khó tả.

 

Đôi mắt vốn dĩ nhạt nhòa ấy, giờ đây dường như chất chứa sự thờ ơ trước cảnh ly tán khốc liệt, m.á.u chảy đầu rơi. Một sự thờ ơ đến mức xé nát tâm can, đứt từng khúc ruột.

 

Dao Trì Tâm bất giác mấp máy môi, gọi không thành tiếng: "Hề Lâm..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Khung cảnh sân vườn xanh mướt bên bờ sông bỗng chốc biến mất, thay vào đó là một ngôi nhà tranh nằm sâu trong núi rừng, dưới bóng một gốc cây cổ thụ cao v.út. Ngôi nhà tranh tọa Bắc hướng Nam, lưng tựa núi cao, mặt hướng ra một hồ nước nhỏ.

 

Mặt hồ gợn sóng lăn tăn, in bóng bầu trời xanh thẳm hiếm hoi cùng những đám mây trắng lững lờ trôi.

 

Dao Trì Tâm cảm nhận được bàn tay của sư đệ đang nắm lấy tay mình bỗng dưng siết c.h.ặ.t lại.

 

Đột nhiên, cánh cửa nhà tranh mở tung với một tiếng "xoạch". Một bé gái trạc bảy tám tuổi nhảy lò cò bước ra, trên người mặc bộ y phục bằng vải thô giản dị. Chiếc vòng cổ làm từ những chiếc răng thú xâu lại kêu leng keng theo từng bước chạy của cô bé.

 

"Tiểu Chi."

 

Một người phụ nữ với khuôn mặt bị bóng tối che khuất, nở nụ cười hiền hậu dặn dò cô bé từ trong nhà: "Đừng mải chơi về trễ quá nhé. Hôm nay cha sẽ mang kẹo hồ lô mà con thích về đấy. Để lâu lớp đường sẽ chảy ra, không ăn được đâu."

 

"Con biết rồi, con sẽ về nhà trước khi mặt trời lặn!"

 

"Nhớ đừng đi về phía vách núi ở hướng Đông nhé, chỗ đó có thú dữ đấy."

 

Người phụ nữ còn chưa dứt lời, cô bé đã chạy đi rất xa. Đứng trên một sườn dốc thoai thoải, cô bé vẫy tay ra hiệu với mẹ rằng mình đã nghe thấy.

 

Trong khu rừng, những con thú nhỏ dạn dĩ chuyền cành xuống, giữ một khoảng cách nhất định lẽo đẽo theo cô bé một đoạn đường, hướng thẳng về phía cuối con đường mòn.

 

Bóng dáng mờ ảo của cô bé đang chạy nhảy ấy sượt ngang qua mặt cô bé đang đan vòng hoa lúc nãy.

 

Trong mắt Dao Trì Tâm, đó gần như là hai khuôn mặt y hệt nhau.

 

Tiểu Chi đứng quay lưng về phía họ, đồng t.ử bỗng trở nên vô cùng hoảng loạn. Ánh mắt cô bé đờ đẫn nhìn chằm chằm vào khoảng không, hốc mắt vô cớ trừng lớn, chỉ thấy một phiên bản "chính mình" khác đang sống vô lo vô nghĩ trong khu rừng hoang sơ như chốn bồng lai tiên cảnh ấy.

 

Nơi này cách biệt hoàn toàn với sự ồn ào, náo nhiệt. Ngọn núi sâu thẳm được bao bọc bởi khu rừng rậm rạp vô tận, không có bóng người, cũng chẳng có sự tranh giành. Phía sau ngọn núi vẫn là núi. Bầy chim bay lượn kết thành từng đàn, mùa xuân đi rồi mùa thu lại về. Những chú hươu sao sinh sống ở những nơi ẩn khuất nhất, thậm chí khi xuống hồ uống nước cũng vô cùng cảnh giác.

 

Cây cối trên núi kết trái bốn mùa, quanh năm không bao giờ thiếu thức ăn.

 

Hồ nước ấy thông với một ngọn thác, dòng nước chảy róc rách không ngừng. Cá bơi tung tăng dưới nước có con màu xanh, con màu đỏ. Khi mùa hè đến, người ta còn có thể nghe thấy tiếng ếch nhái kêu râm ran nối tiếp nhau.

 

Cô bé nuôi một chú rùa nhỏ nhặt được trong hồ.

 

Vào những ngày trời quang mây tạnh, mẹ cô bé thường mang chiếc ghế tựa ra ngồi may vá bên bờ hồ. Chú sóc đỏ nấp trên cây sẽ nhân cơ hội nhanh nhẹn lẻn xuống dưới chân bà, lục lọi trong giỏ kim chỉ, mong tìm được chút thức ăn tích trữ cho mùa đông.