Uổng Cho Sư Tỷ Có Nhan Sắc Tuyệt Trần

Chương 134



 

Thật tốt.

 

Hắn thầm nghĩ.

 

Ít nhất nàng vẫn còn hiện diện trên cõi đời này, bình an và khỏe mạnh.

 

Do vụ việc ảo cảnh làm trì hoãn mất mấy ngày, Đại trưởng lão phái Côn Luân không còn nhẩn nha vừa dạy dỗ đám tiểu bối vừa làm việc nữa. Ông giải quyết nhanh gọn lẹ, dọn dẹp sạch sẽ toàn bộ bầy yêu thú ở Thương Ngô Chi Dã bằng tốc độ ánh sáng, vùng trung tâm hoang tàn nhanh ch.óng được dọn dẹp gọn gàng.

 

Đợi Diệp Quỳnh Phương chữa thương xong, đoàn núi Dao Quang cũng nói lời từ biệt với phái Côn Luân.

 

Về chuyện của "con mắt", Trưởng lão Côn Luân đã hạ lệnh cấm khẩu, những vãn bối có mặt ở đó chỉ được phép ghi nhớ trong lòng, tuyệt đối không được tiết lộ nửa lời ra bên ngoài.

 

Diệp Quỳnh Phương cảm tạ sự thấu hiểu của các đạo hữu, lầm lũi dẫn đoàn Dao Trì Tâm rời đi.

 

Nói cho cùng, sự việc của Thứu Khúc bại lộ tại Dao Quang, "con mắt" vốn dĩ phải do núi Dao Quang xử lý thay. Việc bà tự ý giữ lại vốn đã vi phạm luật lệ của tiên môn.

 

Trở về môn phái, quả nhiên bà không nói hai lời liền đến xin lệnh Dao Quang Minh, tự nguyện vào Băng Phong Cốc ở hậu sơn để chịu phạt cấm túc, giao phó mọi công việc của Chu Tước phong cho Tuyết Vi quản lý.

 

Dao Trì Tâm biết rõ Băng Phong Cốc là nơi cấm địa được thiết lập riêng làm nhà giam cho các đại năng. Một khi đã bị phong ấn, trừ phi chưởng môn đích thân đến, bằng không cho dù là người có tu vi Hóa cảnh cũng khó lòng bước ra nửa bước, chứ đừng nói đến việc truyền tin.

 

Suốt mấy ngàn năm qua, số người bị nhốt ở đây không nhiều, người gần nhất là một vị tu sĩ cùng thời với cha nàng.

 

Do đó, bất luận Diệp trưởng lão thực sự có vấn đề hay chỉ là do nàng lo xa hiểu lầm, sau biến cố này bà cũng không còn cơ hội qua lại với Kiếm Tông nữa.

 

Ít ra cũng có thể tạm thở phào nhẹ nhõm một chút.

 

Đại sư tỷ trở về tiểu viện của mình, nhào thẳng lên giường, ôm lấy chiếc gối êm ái mà lăn lộn thỏa thích vài vòng.

 

Bôn ba mệt nhọc suốt mấy ngày liền, vừa kinh hãi vừa sợ hãi, đập vào mắt toàn là lũ yêu ma quỷ quái xấu xí đến ch.ói mắt, hoặc là những cái xác đẫm m.á.u làm người ta mất hết cả cảm giác thèm ăn. Cuối cùng nàng cũng được nghỉ ngơi đàng hoàng ở một nơi an toàn, sạch sẽ.

 

Dao Trì Tâm nằm ườn ra một lúc, chợt đưa tay sờ lên cổ mình —— làn da nhẵn nhụi như trước, chẳng có gì ở đó cả.

 

Nàng chậm rãi đưa năm ngón tay lên trước mắt, rồi lật ngược lại, soi mu bàn tay dưới ánh nắng hắt vào từ cửa sổ.

 

Trong một khoảnh khắc, nàng như thấy lại hình ảnh một con mắt to tròn đang mở thao láo nhìn ngó xung quanh.

 

Dao Trì Tâm đặt hờ tay lên n.g.ự.c, nhắm mắt lại thở dài đầy cảm xúc.

 

Giống như một giấc mơ vậy.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Nhớ lại lúc "con mắt" lần đầu tiên xuất hiện trên người mình, dường như nó đã bộc lộ rất nhiều thói quen của một bé gái.

 

Hóa ra cô bé tên là Tiểu Chi.

 

Lại không biết tên đầy đủ là gì, sao nàng lại quên hỏi cơ chứ...

 

Thảo nào lúc đó sư đệ cứ liên tục nhấn mạnh "Nó không phải là sủng vật". Vậy mà mình còn tự biên tự diễn đặt cho người ta cái tên buồn cười đến thế.

 

Về bản chất thực sự của "con mắt", Dao Trì Tâm thực ra cũng đã mường tượng ra phần nào, nhưng nàng không hề tìm Hề Lâm để xác nhận.

 

Từ ngày hôm đó trở đi, tâm trạng của sư đệ luôn rất u ám. Vốn dĩ hắn đã là người lạnh nhạt, xa cách, nay lại càng thêm ủ dột. Không nói không năng, mỗi ngày cứ cắm cúi làm việc của mình như một cái máy.

 

Nhưng đôi mắt thiếu sức sống ấy luôn mang đến một cảm giác lạnh lẽo, trống rỗng, lờ mờ như một cái xác không hồn.

 

Khí tràng xung quanh hắn quá ngột ngạt, đến mức Dao Trì Tâm cũng chẳng dám bắt chuyện.

 

Rốt cuộc phải làm sao mới khiến sư đệ vui vẻ trở lại đây...

 

Đại sư tỷ nằm sấp trên giường ngẩn ngơ.

 

Nghĩ kỹ lại, Hề Lâm dường như chẳng có sở thích gì đặc biệt. Hắn không đam mê bất cứ món ăn nào, chẳng hứng thú với pháp khí, cũng chẳng đoái hoài đến linh thạch tiên thảo. Rõ ràng đã sống chung với nhau một thời gian không ngắn, Dao Trì Tâm thế mà lại chẳng tìm ra được một thứ gì có thể khiến hắn vui vẻ.

Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ

 

Nàng kéo tấm chăn mỏng trùm kín đầu ——

 

Sầu c.h.ế.t đi được.

 

Tiếng "Kẽo kẹt" vang lên khi cánh cửa sổ được mở ra, ánh nắng ch.ói chang len lỏi qua khe hở chiếu thẳng vào khóe mắt. Hề Lâm theo phản xạ nhíu mày, quay mặt đi chỗ khác.

 

Người đồng môn trong sân hào hứng hỏi hắn: "Hề Lâm, đi luyện kiếm không?"

 

"Không đi." Đã lâu không nói chuyện, giọng hắn có chút khàn. Hắn đằng hắng một cái rồi mới nói tiếp: "Mọi người đi đi."

 

Có vẻ như họ cũng đã quen với sự tách biệt của hắn. Rất nhanh, đám đồng môn í ới gọi nhau khoác vai ra khỏi cửa.

 

Ánh mắt hắn dõi theo bóng họ, rồi dừng lại ở vệt nắng chiều tà vương vãi dưới chân tường khi cánh cổng viện khép lại.