Uổng Cho Sư Tỷ Có Nhan Sắc Tuyệt Trần

Chương 137



 

Sự thật chứng minh, trình độ âm luật của Đại sư tỷ hoàn toàn không hề kém cạnh tên lắm mồm họ Lâm kia. Một khúc 《 Phù Tra 》đã trị dứt điểm căn bệnh trầm cảm của sư đệ.

 

Bây giờ hắn đã không còn nhốt mình trong nhà tự kỷ nữa, mà đã chịu ra ngoài phơi nắng.

 

Mặc dù giữa hai người không ai chủ động nhắc lại lai lịch của "con mắt", Dao Trì Tâm lại càng không có ý định hỏi.

 

Nàng lờ mờ cảm nhận được đó có lẽ không phải là một ký ức tốt đẹp gì, chi bằng cứ coi như chuyện đó đã trôi qua.

 

Hề Lâm thoát khỏi trạng thái tự kỷ liền nhanh ch.óng trở lại thái độ bình thường, và món quà đầu tiên hắn dành tặng Sư tỷ chính là...

 

Dao Trì Tâm vừa thấy cái điệu bộ chuẩn bị "chỉ điểm tu luyện" của hắn, liền ôm đầu gục xuống bàn ngay tắp lự.

 

"Ta không muốn học thuộc lòng đâu!"

 

"Ta đã thổi 《 Phù Tra 》 cho đệ nghe rồi mà đệ lại báo đáp ta thế này sao!"

 

Ác quá đi mất.

 

"……"

Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ

 

Chàng thanh niên đứng cạnh thở dài, phá lệ một lần: "Không bắt tỷ học thuộc lòng sách đâu."

 

"Tỷ đã thuộc gần hết các pháp trận rồi, tạm thời có thể gác lại... Hôm trước sư tỷ chẳng phải đã thông qua thanh bản mạng kiếm của ta mà bắt được ý thức của pháp khí sao?"

 

Nghe thấy không phải học bài, gương mặt Đại sư tỷ lập tức hồng hào trở lại, lộ ra vài phần tò mò và mong đợi.

 

Hề Lâm: "Ban đầu đệ định để chuyện này lại sau, đợi khi nào tỷ điều khiển linh khí thuần thục hơn mới nói cho tỷ biết. Nhưng vì Sư tỷ đã thử trước rồi, nên bắt đầu bây giờ cũng vừa vặn."

 

"Vừa vặn cái gì?"

 

Dao Trì Tâm ngơ ngác không hiểu, "Chẳng phải đệ từng nói không được tùy tiện sử dụng pháp bảo bản mạng của người khác sao?"

 

"Không phải là sử dụng." Đôi mắt hắn bỗng lóe lên một ý cười, "Phàm là Tiên Khí ở đẳng cấp cao thì ít nhiều đều có ý thức riêng. Nó khác với pháp khí bản mạng, nhưng lại có thể bị các ngự khí sư nắm bắt được. Sư tỷ có muốn xem thử xem các pháp khí trong tay tỷ có tính cách, sở thích ra sao không?"

 

Đại sư tỷ chớp chớp hàng mi, rõ ràng là đã bị vài lời của hắn khơi dậy sự hứng thú.

 

Theo như lời sư đệ, mối liên kết giữa Ngự Khí đạo và pháp bảo càng khắng khít thì càng có lợi cho việc phát huy sức mạnh khi chiến đấu. Tất nhiên chuyện đ.á.n.h nhau tính sau, nàng không bao giờ ngờ tới ngoài Nguyên Lão ra, những công cụ tưởng chừng vô tri vô giác lại có thể giao tiếp được. Lòng háo hức của nàng lập tức dâng cao.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Phương pháp thì lúc trước đối phó với bầy Mê Võng Điểu đã được thực hành một lần rồi. Không cần sư đệ phải dạy lại, trăm hay không bằng tay quen, Dao Trì Tâm dễ dàng đi vào trạng thái. Nàng bắt đầu với thanh đao Quỳnh Chi, dần dần chìm ý thức của mình vào trong đó.

 

Thế giới bên trong thanh đao sương giá là một màu trắng tinh khiết. Có lẽ do bị giới hạn bởi cấp bậc, không gian bên trong không được vô biên vô tận như Chiếu Dạ Minh.

 

Đại sư tỷ có thể cảm nhận được nhịp đập tĩnh lặng của lưỡi đao băng tuyết này. Mặc dù không nhìn thấy hình hài cụ thể, nhưng nàng mơ hồ cảm giác được nếu nó có hình dáng, chắc chắn sẽ là một thiếu nữ dịu dàng, ngoan ngoãn.

 

Thảo nào mỗi lần có chuyện gì nàng đều gọi nó ra xài đầu tiên, mà nó lại chịu thương chịu khó đến thế.

 

Trái lại, Hỏa phù thì lại có tính khí nóng nảy hơn nhiều, e rằng đang ở độ tuổi thiếu niên. Đôi găng tay Triền Ti thì lại có hai luồng linh thức đan xen, vừa dung hòa vừa cãi vã nhau, ồn ào không ngớt. Châu tránh độc lại toát ra một khí tràng âm u, ít nói. Làn sương đen đặc quánh bay lượn, chỉ le lói chút ánh sáng yếu ớt nơi tận cùng sâu thẳm, dường như có vẻ sợ người lạ.

 

Dao Trì Tâm vừa định thử xem cái thứ như Nguyên Lão rốt cuộc sẽ có hình thù gì, nhưng thần thức vừa mới rò rỉ ra một tấc, lập tức bị điện giật b.ắ.n ngược trở lại.

 

Hề Lâm thấy vậy: "Sao thế?"

 

Đại sư tỷ bất giác đưa tay ôm trán: "Hình như nó vừa gõ mạnh vào đầu ta một cái!"

 

"……"

 

Nguyên Lão quả nhiên vẫn luôn vô tình, vô lý như vậy.

 

Hề Lâm ngồi đối diện, nhẹ nhàng chống cằm nhìn nàng say sưa, không biết mệt mỏi khám phá từng món pháp khí. Trông nàng có vẻ có thể chơi trò này cả ngày.

 

"Sư đệ." Mãi đến khi Dao Trì Tâm tiến sát lại gần với vẻ vô cùng tò mò, "Thế bản mạng kiếm của đệ đâu?"

 

Hắn như bừng tỉnh, ngước mắt lên: "Tỷ nói Chiếu Dạ Minh sao?"

 

"Ừm." Đại sư tỷ vẻ mặt rạng rỡ, "Đệ gọi nó ra được không? Ta muốn trò chuyện với nó vài câu."

 

Khóe mắt hắn không kìm được giật giật, lập tức mang theo vài phần cảnh giác: "…… Tỷ muốn nói chuyện gì?" Rồi hắn lại tỏ vẻ ngạc nhiên, "Tỷ còn có thể đối thoại với chúng sao?"

 

Hề Lâm rốt cuộc không theo con đường Ngự Khí đạo, nên cũng không rõ những chi tiết rườm rà trong đó.

 

"Cũng không thể gọi là đối thoại được, phải gọi là 'giao tiếp bằng thần thức' (thần giao). Giao lưu bằng ý thức... chậc, nói một hai câu không giải thích rõ được."