Uổng Cho Sư Tỷ Có Nhan Sắc Tuyệt Trần

Chương 140



 

Chẳng lẽ vì thất bại ở kỳ Huyền môn đại bỉ, Kiếm Tông thấy mọi chuyện đã vô vọng nên dứt khoát từ bỏ?

 

Hay là, kế hoạch xâm tính núi Dao Quang vốn dĩ chỉ bắt đầu sau khi hai phái đã kết minh……

 

Nàng biết quá ít về đại kiếp nạn năm đó, mọi manh mối đều chỉ dựa vào nửa canh giờ kinh hoàng trước lúc c.h.ế.t.

 

Hiện tại cục diện của giới Huyền môn đã thay đổi, hai phái không còn liên quan gì đến nhau. Giả sử Kiếm Tông không chịu cam tâm, nàng cũng chẳng nghĩ ra chúng còn có thể giở thêm trò gì nữa.

 

Năm đó chúng phải mượn chuyện kết minh, lợi dụng hôn sự, lại còn cấu kết với đám tán tu, dùng hết mọi thủ đoạn nham hiểm mới có thể công phá được núi Dao Quang. Giờ đây mất đi những chỗ dựa đó, e rằng có tâm muốn làm thì cũng đành "lực bất tòng tâm" mà thôi.

 

Lúc mới từ cõi c.h.ế.t trở về nhân gian, toàn thân Dao Trì Tâm lúc nào cũng căng như dây đàn, nhìn ai cũng thấy giống kẻ xấu. Giờ đây sau một thời gian tĩnh tâm tĩnh dưỡng, nàng bắt đầu ngẫm nghĩ lại.

 

Trong môn phái hiện tại liệu có thực sự tồn tại nội gián hay không?

 

Có khi nào là do nàng suy nghĩ quá tồi tệ, những kẻ đó đều là người do Kiếm Tông cài cắm vào thì sao…… Chuyện đó cũng đâu ai dám chắc.

 

"Sư tỷ."

 

Nghe xong những nỗi băn khoăn của nàng, Hề Lâm cân nhắc một lúc rồi lên tiếng: "Thực ra sau khi trở về đệ đã suy nghĩ rất kỹ. Với thực lực của Diệp Quỳnh Phương, e rằng bà ấy không thể hạ độc được chưởng môn đâu."

 

Dao Trì Tâm bất giác ngồi thẳng lưng lại: "Ý đệ là, bà ấy không phải là kẻ nội gián dùng đan độc đó sao?"

 

"Có hiềm nghi hay không thì đệ không dám chắc, chỉ là xét riêng về mặt tu vi thôi. Diệp trưởng lão tuy là đan tu, nhưng lại thiên về trận pháp hơn. Y thuật và độc thuật mặc dù tinh thông, nhưng để có thể làm lay động phụ thân của tỷ, quả thực là khoảng cách quá xa vời.

Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ

 

"Tỷ không hiểu được ý nghĩa của cảnh giới 'Lăng Tuyệt Đỉnh'. Đây là cảnh giới tối cao, bao trùm chúng sinh trong tiên môn hiện nay. Sự chênh lệch giữa Lăng Tuyệt Đỉnh và Hóa cảnh không thể đem so sánh với khoảng cách giữa Hóa cảnh và Triều Nguyên kỳ được. Chỉ dựa vào một đan tu Hóa cảnh thì quả là chuyện viển vông, chí ít cũng phải là một đại năng nửa bước đăng đỉnh mới có cơ may làm được."

 

Nhưng cả thiên hạ này có mấy ai đạt được Lăng Tuyệt Đỉnh đâu cơ chứ.

 

Bên phía Kiếm Tông liệu có ngọa hổ tàng long nào như vậy không?

 

Dao Trì Tâm quả thực chưa từng nghe nói đến. Nếu chúng thực sự có nhân tài như vậy, thì đâu đến nỗi phải chịu cảnh túng quẫn, phải để đệ t.ử trong môn phái dùng nam sắc đi dụ dỗ người ta, nằm gai nếm mật bao nhiêu năm trời.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Theo ý đệ…… Kẻ nội gián là một người khác?"

 

Hề Lâm không trả lời trực diện, ngược lại hỏi nàng: "Núi Dao Quang của các tỷ và Bắc Minh Kiếm Tông, có thâm cừu đại hận gì từ trước không?"

 

Dao Trì Tâm nghiêm túc suy nghĩ: "Chắc là không có đâu, ta chưa từng nghe nói bao giờ."

 

Nhìn phản ứng của các vị trưởng lão trong kỳ đại bỉ là biết, nếu thực sự có thâm thù huyết hận thì đâu đến lượt nàng phải trầy trật dùng khổ nhục kế để hành hạ bản thân.

 

"Các môn phái tiên môn hiện nay dù không dám xưng là đồng khí liên chi, nhưng ít nhất cũng là nước giếng không phạm nước sông." Sư đệ nói tiếp, "Có một vấn đề mà từ lúc tỷ kể cho đệ nghe về giấc mơ đó, đệ vẫn luôn muốn hỏi: Sư tỷ, Bắc Minh Kiếm Tông cất công hao tổn tâm sức nhắm vào Dao Quang như vậy, rốt cuộc là vì mục đích gì?"

 

Nàng sững người ngay tại chỗ.

 

Được sư đệ nhắc nhở như vậy, Dao Trì Tâm mới muộn màng nhận ra một điểm đáng ngờ mà bấy lâu nay nàng vẫn luôn bỏ qua.

 

Đúng rồi.

 

Nàng chỉ chăm chăm vào việc Kiếm Tông muốn làm hại bọn họ, nhưng lại chưa từng thử suy ngẫm xem, Kiếm Tông trăm phương ngàn kế mưu đồ nhiều thứ như vậy, rốt cuộc là nhắm vào cái gì.

 

Đại lục Cửu Châu ngày nay linh khí vô cùng dồi dào. Cho dù có muốn tranh giành tài nguyên, thì cũng có thể tham gia vào các kỳ Huyền môn luận đạo để phân cao thấp. Nếu thực sự thiếu thốn, dựa vào nền tảng vững chắc của một vài môn phái lớn, chỉ cần lớp hậu bối trong môn có tiền đồ, thì lo gì không có ngày ngóc đầu lên được.

 

Tuy giữa các phái cũng không thiếu những cuộc tranh cãi, xích mích nhỏ, nhưng cùng lắm cũng chỉ dừng lại ở mức va chạm. Hàng ngàn năm nay chưa từng xảy ra xung đột đổ m.á.u nào giữa hai môn phái.

 

Một khi đã động thủ, gần như sẽ bị liệt vào hàng tà ma ngoại đạo, không chỉ bị các tiên môn khác khinh bỉ, mà còn bị tứ phương liên thủ thảo phạt.

 

Tại sao Kiếm Tông lại phải liều lĩnh làm chuyện tày đình như vậy?

 

Cho dù chúng có hèn hạ, vô sỉ đến đâu thì cũng phải có một mục đích vô sỉ nào đó chứ?

 

Chỗ nào chẳng có núi, phá nát núi Dao Quang thì chúng mang đi đâu được? Không thấy chuyển nhà là phiền phức lắm sao?