Uổng Cho Sư Tỷ Có Nhan Sắc Tuyệt Trần

Chương 144



 

Hắn kinh hoàng đóng sập linh đài lại, chỉ kịp dặn dò Dao Trì Tâm một câu cuối cùng: "Sư tỷ đừng gọi đệ nữa!"

 

Thanh niên vịn tay vào mép tủ. Dư âm của sự khiếp sợ vẫn còn đọng lại, thậm chí cánh tay hắn vẫn còn đang run rẩy.

 

Quả không hổ danh là đại năng tuyệt đỉnh.

 

Khi Hề Lâm lấy lại bình tĩnh, hắn cúi xuống nhìn lòng bàn tay vẫn còn đang run rẩy của mình. Một sự phấn khích sùng bái kẻ mạnh đã lâu không xuất hiện cuộn trào trong lòng. Hắn không khỏi bật cười một tiếng.

 

Linh lực thật bá đạo.

 

Đúng là không nên dễ dàng khoe mẽ trước mặt những nhân vật cỡ này.

 

Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ

Trở về sân viện của mình, Đại sư tỷ vẫn còn bàng hoàng, hít một hơi thật sâu để điều hòa nhịp thở.

 

Dao Trì Tâm cạn một hơi hết chén trà nóng mà Hề Lâm đưa tới, giọng vẫn còn run run: "Lớn ngần này rồi, đây là lần đầu tiên ta nói chuyện với cha mà cảm thấy căng thẳng đến vậy."

 

"Vừa rồi có chuyện gì thế? Ông ấy phát hiện ra chúng ta đang dùng truyền âm qua linh đài rồi sao?"

 

"Ngắt kết nối kịp thời nên chắc ngài ấy không tìm ra được chân thân của đệ đâu, nhưng mà…… chưởng môn chắc chắn cũng đã sinh nghi vài phần rồi."

 

Điều này là không thể tránh khỏi.

 

Nghe vậy, tim nàng giật thót lên một nhịp, nhưng rất nhanh sau đó đã lấy lại bình tĩnh: "Không sao, không sao, cha của ta thì dễ xử lý thôi, cứ giao cho ta, đệ đừng lo."

 

Dù cho môn thuật pháp này có đi ngược lại với đạo lý chính thống của tiên môn, nhưng chỉ cần nàng một mực khăng khăng, Dao Quang Minh tuyệt đối sẽ không trách mắng nặng lời. Nàng đã bịa sẵn bảy tám cái cớ rồi, lão cha xưa nay vẫn luôn rất dễ nói chuyện.

 

Hề Lâm bỗng nhiên rũ mắt im lặng một lúc, rồi hỏi một câu bâng quơ: "Sư tỷ định xử lý thế nào?"

 

Dao Trì Tâm còn chưa kịp đáp, lại nghe hắn tiếp tục: "Nếu tương lai chưởng môn muốn trục xuất đệ khỏi tiên sơn, sư tỷ có thể xử lý được không?"

 

"Làm gì đến mức nghiêm trọng như vậy……"

 

Hắn vẫn không chịu bỏ qua: "Ngộ nhỡ thì sao?"

 

"Ngộ nhỡ à……"

 

Bản thân Đại sư tỷ cũng nghiêng đầu ngẫm nghĩ, hiếm khi tỏ ra tự tin đến vậy: "Không có chuyện ngộ nhỡ đâu, đệ là đệ t.ử ngoại môn dưới trướng của ta, Dao Trì Tâm này, ai dám đụng đến đệ, ta sẽ là người đầu tiên không đồng ý —— cứ lùi lại một vạn bước mà nói, nếu cha ta thật sự muốn đuổi đệ đi……"

 

Một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu, nàng dùng đầu ngón tay khẽ nâng cằm sư đệ lên, giọng điệu nhẹ nhàng và tỉnh bơ như lẽ đương nhiên, "Vậy thì đệ tới ở rể đi."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

"Đệ cũng nghe thấy rồi đấy, chính miệng ông ấy nói, không màng gia thế, không màng tu vi mà."

 

Sắc mặt hắn khẽ biến đổi một cách khó nhận ra, rồi nhanh ch.óng cụp mắt xuống, khẽ thở dài, đưa tay ấn nhẹ ngón tay nàng xuống: "Sư tỷ, đệ đang nói nghiêm túc đấy."

 

Dao Trì Tâm vô cùng khó hiểu: "Sao thế, đệ nghĩ Dao Quang sơn, ngọn núi to như vậy mà vẫn chưa xứng với đệ sao?"

 

Hề Lâm: "…… Không phải ý đó."

 

"Thôi được rồi, đừng lo lắng nữa, sư tỷ đã bảo đệ đừng lo rồi mà."

 

Nàng buông tay ra, đi sang một bên tự rót cho mình một ly nước, vừa hồi hộp hỏi: "Này, ban nãy ta biểu hiện thế nào? Đệ nghĩ cha ta nghe lọt tai được mấy phần? Ông ấy có tin không?"

 

Nhớ lại hành động vừa rồi của nàng, chàng thanh niên không khỏi thở dài cảm thán đầy bất lực: "…… Tỷ diễn quá đà rồi."

 

"Ta diễn quá đà chỗ nào chứ." Nàng vội vàng biện minh, "Đệ không hiểu đâu, bình thường lúc ta không có não ta toàn như thế đấy!"

 

Hề Lâm: "……"

 

Bởi vì bản thân Dao Trì Tâm cũng có tật giật mình một cách khó hiểu, nên lúc đó không dám nghĩ nhiều. Giờ đây khi đã bình tĩnh lại, cẩn thận nghiền ngẫm lại những lời lão cha nói sau đó, rất rõ ràng có thể nghe ra ông đang nói bóng nói gió.

 

Nàng hỏi ông về Trấn Sơn Ấn, thế mà lão phụ thân lại cố tình đ.á.n.h trống lảng, lôi cả chuyện cưới xin vào.

 

Quả nhiên, đây không phải là thứ nàng có thể tò mò thăm dò được.

 

Hề Lâm: "Nhìn là biết, chưởng môn chắc chắn có chuyện gì đó muốn giấu tỷ."

 

Nàng tỏ vẻ đồng tình: "Ta cũng nghĩ vậy……"

 

Một môn phái tiên môn, lại còn là một môn phái có lịch sử lâu đời như vậy, không thể nào không có bí mật. Đằng sau những hào quang rực rỡ của các môn phái lớn, bao giờ cũng có một hai chuyện khuất tất không thể để lộ ra ngoài ánh sáng.

 

Dao Trì Tâm thậm chí còn có linh cảm rằng những bí mật đen tối của môn phái nhà mình cũng chẳng ít ỏi gì.

 

"Đừng nóng vội, cứ kiên nhẫn đợi thêm một thời gian nữa." Hắn khuyên, "Tỷ đã vô tình khơi mào một chủ đề nhạy cảm, nếu ta là chưởng môn, chắc chắn vài ngày tới sẽ có hành động nào đó."

 

Nàng không tài nào đoán được lão cha sẽ làm gì. Thanh tra lại toàn bộ môn phái? Tăng cường hệ thống phòng thủ? Hay là ông ấy đã liệu tính trước mọi việc và biết rõ kẻ giấu mặt kia là ai?