Uổng Cho Sư Tỷ Có Nhan Sắc Tuyệt Trần

Chương 161



 

Mặc dù nàng đang ở trong vòng bảo vệ của pháp khí, nhưng cuồng phong loạn vũ của sư đệ vẫn thổi khiến nàng không mở nổi mắt. Lưỡi d.a.o gió mỗi khi đến gần trước mặt lại như khôi phục chút tỉnh táo ngắn ngủi, vô cùng cẩn thận né tránh nàng, chạy ra chỗ khác gào thét.

 

Cho dù là để đối phó với tà ám, nàng cũng không khỏi cảm thấy quá mức nhẫn tâm, đây đã là hành hạ đến c.h.ế.t rồi.

 

Đám người rải rác khắp nơi rõ ràng trong trận cuồng phong này c.h.ế.t không sót một ai, ngay cả x.á.c c.h.ế.t cũng sắp bị nghiền thành bã, sư đệ lại vẫn không có ý định dừng lại, nàng nhịn không được lên tiếng gọi trong linh đài:

 

"Hề Lâm!"

 

Khoảnh khắc vảy rắn lan lên đến tận cổ kia.

 

Hề Lâm đột nhiên cứng đờ người lại.

 

Đôi đồng t.ử màu chu sa gần như đờ đẫn mờ mịt một thoáng.

 

Sư tỷ.

 

Hắn nghĩ ngợi m.ô.n.g lung.

 

Sư tỷ đang ở đây.

 

Ý niệm này trong khoảnh khắc ngắn ngủi liền chiếm giữ toàn bộ tâm trí hắn, trong lúc nhất thời thế nhưng lại khiến hắn có chút hoảng loạn vô thố, sự hận thù lấn át lý trí trong não bộ gian nan lấy lại được đôi chút tỉnh táo.

 

Lỡ ta làm tỷ ấy bị thương thì sao?

 

Hai chấp niệm "nàng đang ở đây" và "không thể để nàng nhìn thấy bộ dạng t.h.ả.m hại của mình" dần lấn át ham muốn bản năng nhất của thân thể.

 

Hề Lâm căng cứng toàn bộ cơ bắp, c.ắ.n răng nén lại làn sương đen đã leo đến tận mang tai nuốt trở lại.

 

Ý đồ muốn sửa chữa lại cấm chế trong cơ thể một lần nữa.

 

Ánh sáng lập lòe kia còn muốn nói thêm gì đó, một nhát d.a.o c.h.é.m nghiêng, c.h.ặ.t đứt đoạn thần thức kết nối ngay tức khắc. Trước khi ánh lửa vụt tắt, nó vẫn không cam lòng mà chế giễu thanh niên:

 

"Hề, ngươi tốt nhất cầu nguyện cả đời này đừng bao giờ dùng đến sát khí."

 

Dao Trì Tâm ở đằng xa không biết hắn vừa trải qua một trận thiên nhân giao chiến như thế nào. Nàng chỉ thấy uy áp g.i.ế.c người không chớp mắt kia đến nhanh đi cũng nhanh, bất quá chỉ bằng một cái ngẩng đầu, trận gió san phẳng nửa khu rừng đã dần dần ngừng lại.

 

Nàng thấy Hề Lâm phía trước quay người về phía mình, khóe mắt và bên khóe môi vẫn còn vương vết m.á.u, ánh mắt lại tĩnh lặng và xa xăm, bình tĩnh đến mức gần như kỳ lạ.

 

Hắn cực kỳ yếu ớt gọi nàng một tiếng "Sư tỷ", thân thể liền mất khống chế mà mềm nhũn ngã xuống.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Dao Trì Tâm đạp lên kiếm khí nhanh tay lẹ mắt lao tới, đỡ lấy Hề Lâm ngay trước khi hắn rơi xuống đất.

 

Cơ thể hắn lúc này có hơi ấm, chỉ là nóng hầm hập. Những luồng gió mang theo lưỡi d.a.o kia dường như không tha cho ngay cả chính bản thân hắn, quần áo trên nửa thân người bị x.é to.ạc ra toàn những vết rách, không tìm ra nổi nửa mảnh vải lành lặn.

 

Mặt đất đầy m.á.u thịt bầy hầy, nhìn cũng thấy buồn nôn. Dao Trì Tâm liền kéo hắn đến trú tạm dưới một tảng đá khổng lồ nhô ra.

 

Hề Lâm cau mày, chỉ một đoạn đường ngắn ngủi như chạm vào vết thương nơi đó, nhịn không được mà khẽ rên lên một tiếng thống khổ.

 

Thấy vậy, Dao Trì Tâm vội nới lỏng tay không dám động chạm mạnh thêm nữa, "Đệ đau ở đâu? Có bị thương không?"

 

Thanh niên lại chỉ lắc đầu, hơi thở của hắn rất nhẹ, không được thông thuận cho lắm. Một lúc lâu sau hắn mới mở mắt ra: "Sư tỷ, lúc nãy ta... có làm tỷ bị thương không?"

 

"Ta không sao, nhưng đệ thế nào rồi?"

 

Hắn chỉ nghe thấy nàng nói không sao, liền nhắm mắt điều tức trở lại. Dù tinh thần kiệt quệ nhưng chung quy không ngất xỉu đi nữa, thần trí vẫn còn tỉnh táo: "Không sao, tẩu hỏa nhập ma mà thôi, ráng qua đợt này sẽ ổn."

 

Dao Trì Tâm nghe vậy lập tức muốn bùng nổ: "Tẩu hỏa nhập ma đệ còn có thể nói là không sao?!"

 

Hiện tại nàng mang theo một bụng nghi vấn: tại sao đám tà ám đó lại truy sát hắn, tối qua đã xảy ra chuyện gì với Thu Diệp Lê, hắn lại vì sao phải chạy trốn, quan trọng nhất là tại sao không nói một tiếng nào...

 

Nhưng vào lúc này cố tình lại không thốt ra được câu nào. Nàng thậm chí còn thấy may mắn vì mình đến tìm hắn một mình. Nếu mà mang theo cả Lâm Sóc và Ân trưởng lão, chưa chắc đã giải thích cho rõ ràng được.

 

Nàng thì có thể qua loa lấy lệ, nhưng người khác thì không được.

 

Dao Trì Tâm thao tác nhanh lẹ lấy từ trong Tu Di cảnh ra một lọ đan d.ư.ợ.c, dốc ra hai viên vào lòng bàn tay, vén phần tóc mái lòa xòa bên má Hề Lâm ra.

 

Đại sư tỷ xử lý tình huống thế này cũng coi như có kinh nghiệm.

 

"Nào, là thanh tâm đan. Uống vào đệ sẽ thấy dễ chịu hơn. Trước đây ta cũng có lần không cẩn thận làm ra chuyện tẩu hỏa nhập ma, chính là uống cái này để ổn định lại đấy."

 

Hắn dường như thở dài: "Vô dụng thôi..."

 

Dao Trì Tâm: "Có phải còn muốn ta bón cho đệ uống không?"

 

Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ

Nghe ra trong giọng điệu nàng có sự bất mãn tức tối, hắn không còn đẩy ra nữa, thành thật ngoan ngoãn nương theo tay nàng nuốt hai viên đan d.ư.ợ.c xuống. Thanh tâm đan không thanh lọc được sát khí, nhưng cũng giống như bạc hà có thể giúp tỉnh táo đầu óc được đôi chút.