Hắn không trả lời trực diện, chỉ khẽ "ừ" một tiếng, "Vậy sư tỷ có thể không giận nữa được không?"
Hề Lâm dường như khó xử, khẽ thở dài: "Chiếu Dạ Minh không nói được tiếng người, ta lại không hiểu tiếng của kiếm, quả thật hỏi nó cũng chẳng ích gì." Cuối cùng, hắn dò xét nét mặt nàng, "Tỷ không vui... có phải lúc ta hôn mê bất tỉnh, đã làm ra chuyện gì không phải với tỷ không?"
Hắn đã nghĩ ngợi rất lâu, quanh đi quẩn lại cũng không tìm ra nguyên nhân nào khác.
Nếu chỉ là đi không từ giã, nàng hẳn không đến mức giận dữ như vậy.
Dao Trì Tâm thầm nghĩ, không phải đệ làm gì ta, mà là ta làm gì đệ mới đúng.
Thấy bộ dạng hắn quả thực hoàn toàn không nhớ gì, nàng lại không kìm được mà tự kiểm điểm xem có phải mình đã quá chi li hay không. Nếu hắn đã không nhớ, thì dường như không thể trách hoàn toàn ở hắn.
Đại sư tỷ cũng không trả lời trực tiếp, im lặng một hồi lâu rồi mím môi, "Cho nên chuyện lúc đệ hôn mê, đệ không nhớ một chút nào sao?"
Hề Lâm: "Ừm..."
Dao Trì Tâm không nhịn được hỏi tiếp: "Vậy ngày đó, sao đệ lại lau miệng?"
Lại là vấn đề này.
Hề Lâm biết không thể né tránh, đành nhíu mày, thú thật: "Bị người khác chạm vào, ta không thích..."
Dao Trì Tâm: "..."
Tốt thôi.
Tốt lắm!
Cơn bốc đồng phẫn nộ nàng vừa mới kiềm chế xuống được quả thực muốn bùng lên lần nữa, nàng c.ắ.n răng nói: "Không phải đệ không nhớ sao!"
Đại sư tỷ nói trở mặt là trở mặt ngay, Hề Lâm nhất thời bị nàng làm cho có chút lúng túng, gần như sửng sốt: "Đó là chuyện trước khi hôn mê..."
Dao Trì Tâm nhớ tới ả thủ lĩnh tà ám vô cùng yêu diễm kia, trong đầu sáng bừng lên trong nháy mắt, chợt lại dâng lên một tầng bất mãn khác.
Hắn nhớ chuyện trước khi hôn mê nhưng không nhớ chuyện trong lúc hôn mê.
Ấn tượng về nữ nhân kia thế nhưng lại sâu đậm hơn ấn tượng về nàng, còn bảo là không thù dai cơ.
Đại sư tỷ rõ ràng là tốt hơn ả ta gấp một ngàn lần!
Thanh niên lờ mờ nhận ra có điểm gì đó kỳ lạ: "Sư tỷ, lúc ta hôn mê..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Không có, không có chuyện gì hết!" Dao Trì Tâm ngắt lời hắn, "Chẳng có chuyện gì cả!"
Hề Lâm còn chưa kịp định thần, đã thấy cánh cửa trước mặt "rầm" một tiếng đóng sầm lại.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
"..."
Vài giây sau, cánh cửa kia đột ngột mở ra, Dao Trì Tâm giật lấy hộp thức ăn, giọng điệu hùng hồn nhưng lại vô lý: "Đệ không được nói chuyện với ta, ta chưa giận đủ, còn phải giận thêm hai ngày nữa."
"..."
Để lại Hề Lâm đứng chôn chân tại chỗ trố mắt nhìn cánh cửa đóng c.h.ặ.t. Mặc dù vẫn không hiểu nguyên nhân khiến sư tỷ vô cớ bực tức, nhưng ít nhất...
Hắn thầm nghĩ, ít nhất thì bánh ngọt cũng đã được nhận rồi.
Ý của câu giận thêm hai ngày nữa, là nói sau hai ngày nàng có thể trở lại như trước kia sao?
Hề Lâm tuy cảm thấy khó hiểu trước khả năng kiểm soát cảm xúc chính xác đến vậy của nàng, nhưng dường như việc có thời hạn lại khiến người ta như được đại xá.
Trở về phòng mình, hắn đóng cửa lại, thở phào nhẹ nhõm như trút được gánh nặng.
Bóng đêm ngoài cửa sổ đã buông xuống. Đây là một khách điếm nằm nơi hoang vu hẻo lánh, từ lầu hai nhìn ra không thấy ánh đèn khói bếp, chỉ có những dãy núi sâu thẳm trải dài.
Hề Lâm lẳng lặng đứng một lúc, vươn tay ra hư không nắm c.h.ặ.t một cái. Chiếu Dạ Minh hội tụ tinh hoa nhật nguyệt liền lóe sáng xuất hiện. Thanh kiếm cổ không có những hoa văn chạm trổ cầu kỳ, dường như cũng giống với chủ nhân của nó, đơn giản và thuần túy đến mức tối đa.
Thanh niên chăm chú nhìn nó, thanh trường kiếm lặng lẽ tỏa sáng. Không hiểu vì sao, thanh kiếm dù không hề nhúc nhích, lại vô cớ mang lại cho hắn một cảm giác lúng túng toát mồ hôi hột khi bị hắn nhìn chằm chằm.
Hề Lâm rũ mắt suy tư, rồi lại ngước mắt lên: "Sư tỷ cứ nhắc mãi chuyện ta hôn mê bất tỉnh, khoảng thời gian đó, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?"
Hắn buông tay, Chiếu Dạ Minh vừa rơi xuống đất liền tự dựng thẳng đứng lên, lắc lư nghiêng ngả trước mặt thanh niên một hồi.
Trong lòng Hề Lâm tức khắc thắt lại, "Quả thật là vậy... Là ta đã làm gì nàng sao?"
Sắc mặt hắn chợt trở nên cực kỳ khó coi: "Lúc sát khí phát tác, ta đã bắt nạt nàng? Ta đã chạm vào nàng? Lẽ nào ta đã..."
Trường kiếm thấy chủ nhân nhà mình suy nghĩ ngày càng chệch hướng, vội vàng toát mồ hôi hột lắc đầu quầy quậy.
Thấy bản mạng kiếm phủ nhận, Hề Lâm mới sợ hãi vuốt n.g.ự.c thở phào, hắn đi tới mép giường ngồi xuống, vẫn cảm thấy tình trạng của mình không được ổn thỏa cho lắm.
Phong ấn sát khí trong mắt đã được gia cố lại, nhưng thuật phong ấn của hắn thực sự không được cao minh lắm, hắn vốn không giỏi về khoản này —— phong ấn là sở đoản thứ hai của hắn, sở đoản thứ nhất là y thuật —— khó đảm bảo sẽ không có ngày lại xảy ra sự cố ngoài ý muốn.