Uổng Cho Sư Tỷ Có Nhan Sắc Tuyệt Trần

Chương 184



 

Tốt, tốt, tốt lắm, cũng không tệ. Dao Trì Tâm đành nhận mệnh mà suy nghĩ, là chồng trước thì là chồng trước đi, ít nhất thì hai người bọn họ cũng thôi đ.á.n.h nhau rồi.

 

Nhìn thấy ba người họ, Bạch Yến Hành tựa hồ cũng che giấu sự bất ngờ một cách hoàn hảo.

 

"Bạch đạo hữu, thật trùng hợp."

 

Dẫu sao Lâm Sóc cũng là sư huynh. Bất luận ở nhà hắn và Hề Lâm có đối đầu đến đâu thì đó cũng chỉ là ân oán của người trong nhà. Ra ngoài, hắn mười phần tự giác gánh lấy trách nhiệm của đại sư huynh, lập tức đứng ra che chắn trước mặt Dao Trì Tâm và Hề Lâm.

 

"Đã có duyên cùng đặt chân vào một khách điếm thì chớ, lại còn có duyên tương phùng nơi núi hoang rừng rậm thế này. Hôm nay là ngày lành tháng tốt gì đây?"

 

Hỏa khí của hắn vừa nãy còn chưa tiêu tan, nên trong từng câu chữ tràn ngập mùi vị mỉa mai, rõ ràng đang ám chỉ Bạch Yến Hành có hành vi theo đuôi.

 

Bạch Yến Hành hạ xuống mặt đất, gật đầu chào hỏi ba người một cách không mặn không nhạt: "Thật trùng hợp."

 

Hắn nghe ra ý tứ xách mé của Lâm Sóc, nét mặt lại cực kỳ lỗi lạc, quang minh chính đại: "Tại hạ cũng không ngờ lại có thể hội ngộ chư vị ở nơi này."

 

Đúng rồi.

 

Rốt cuộc Dao Trì Tâm cũng nhớ ra lý do mình vất vả chạy lăng xăng cả đêm nay. Hắn xuất hiện ở chỗ này, chẳng lẽ là có liên quan đến tên nhóc A Thiền kia?

 

Nàng vội cẩn trọng lên tiếng dò hỏi: "Đã quá nửa đêm, các hạ tới nơi đây để làm gì?"

 

Ánh mắt Bạch Yến Hành dời khỏi người Lâm Sóc, dừng lại nhìn sang phía nàng một lát rồi trả lời: "Lúc nãy ở khách điếm, ta mơ hồ bắt được một ít tàn dư linh lực khác thường. Thấy hơi tò mò nên đã đuổi theo dọc đường đến tận đây."

 

Dứt lời, hắn ngước mắt lên nhẹ nhàng đ.á.n.h giá bầu trời, "Không ngờ lại đ.â.m sầm vào kiếm trận này."

 

Linh lực tàn dư ư?

 

Đại sư tỷ không dám chắc, bèn xoay đầu dùng linh đài để hỏi Hề Lâm.

 

"Sư đệ, những lời hắn nói có đúng không?"

 

Dao Trì Tâm một lần nữa dùng linh đài gọi hắn. Câu đầu tiên là bảo hắn đừng cãi nhau với Lâm Sóc, câu thứ hai lại hỏi về Bạch Yến Hành. Thực tình Hề Lâm cực kỳ không muốn trả lời câu hỏi này, nhưng hắn thật sự không muốn tiếp tục chiến tranh lạnh với sư tỷ nữa, bèn rũ mắt trầm mặc một lúc rồi đáp.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

"Đúng là vậy. Nhưng hơi thở rất mờ nhạt, đệ không để ý lắm."

 

"Ra là thế..."

 

Nàng làm như đang suy ngẫm điều gì, ngay sau đó lại dùng truyền âm hỏi Lâm Sóc câu tương tự, muốn tổng hợp ý kiến từ nhiều phía.

 

Lâm đại công t.ử thấy nàng thật phiền toái: "Hả? Thứ quỷ quái gì, ta không cảm nhận được."

 

Hắn trả lời cho có lệ người thanh mai trúc mã của mình, sau đó lườm nguýt Bạch Yến Hành vừa mới tới, lại liếc sang Hề Lâm đang đứng phía sau. Dù rằng chẳng nhìn vừa mắt kẻ nào, nhưng vì đại cục, hắn đành mở miệng: "Này, vừa hay có ba gã kiếm tu tập hợp. 'Tam tài phá trận' đều biết cả chứ? Có cần ta chỉ dạy tại chỗ không?"

 

Hề Lâm liếc nhìn hắn đầy lãnh đạm như cũ, tự bước ra chọn lấy phương vị của mình.

 

Đoán chừng Dao Trì Tâm nghe không hiểu, hắn bèn thông qua linh đài mà giải thích với nàng: "Pháp trận dùng để nhốt tu sĩ thông thường, nếu thực sự không có cách giải, chỉ cần có ba gã kiếm tu ở đây là có thể dùng cường lực để phá trận —— Lần trước ở cánh đồng Thương Ngô thì cách này không dùng được, ảo cảnh do tâm sinh ra, không thể gộp chung lại được."

 

Nói xong, hắn lật tay ép trường kiếm cắm phập xuống đất vang lên một tiếng "keng".

 

Thanh kiếm của Lâm Sóc tỏa ánh sao lấp lánh như dòng nước chảy, sấm chớp nổ lách tách.

 

Ba đạo kiếm khí vô song lần lượt ghim sâu xuống chân, giống như cạy tung cả tầng đất sâu nhất. Cả ngọn núi chấn động, những hòn đá nhỏ lăn lóc dưới chân rung rinh tới mức tưởng như không thể chạm đất.

Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ

 

Đại sư tỷ may mắn được tận mắt chứng kiến kiếm ý đỉnh cao của thế hệ trẻ đương thời. Trận cuồng phong do luồng linh lực kia tạo ra thổi tung mấy lọn tóc mai lòa xòa của nàng, khiến thần thức cũng trở nên sáng rõ mồn một. Động tĩnh khi ba người ra tay quả thực mang đến vài phần khí phách bễ nghễ, ngộ đạo xuất trần.

 

Nàng tựa hồ cảm giác được điều gì nên ngẩng mặt lên, kiếm trận e là cũng chưa từng nghĩ đến việc nó có thể có được thể diện lớn đến thế, làm kinh động những kẻ có tu vi bậc này. Nó run rẩy trong cơn hiểm nghèo.

 

Chẳng bao lâu sau, một tiếng "Rắc" giòn giã vang lên, cái "vỏ bọc" vô hình l.ồ.ng phía trên đỉnh đầu mọi người lập tức vỡ vụn. Bầu trời đêm chớp mắt trở nên trong trẻo hơn so với khi nãy không ít.

 

Sau khi tan biến, pháp trận hóa thành một dải sáng bay về tay Lâm Sóc. Nhìn kỹ, đó thế mà lại là một hạt không gian bé xíu cỡ hạt giới t.ử.

 

Không biết kẻ nào lại bày trận pháp bên trong hạt giới t.ử này, vừa rơi xuống đất liền phát huy công dụng.