Uổng Cho Sư Tỷ Có Nhan Sắc Tuyệt Trần

Chương 191



 

Đúng như lời sư huynh nói, A Minh căn bản không cứu được mấy người. Hắn như cá lội trong vạc dầu dưới vuốt của hung thú, ngay cả việc tự bảo vệ bản thân cũng đã vô cùng khó khăn.

 

Giữa biển lửa thây chất thành núi, tiếng la hét t.h.ả.m thiết khắp nơi, hắn vớt lấy thiếu niên nọ đang đứng thẫn thờ nhìn ngọn lửa lớn, nhanh ch.óng trốn chạy khỏi mảnh đất thị phi không nỡ nhìn này.

 

Nửa canh giờ sau, ba đầu yêu thú bị đệ t.ử Dao Quang viện binh quay lại phong ấn hành động.

 

Nhưng thôn làng cùng thị trấn dưới chân núi đã vô phương cứu vãn.

 

Ánh bình minh được mong mỏi không hề bừng sáng trước rạng đông, bầu trời mãi mãi chìm trong tăm tối.

 

Ngọn lửa trên núi do thuật pháp thiêu đốt không cách nào dập tắt được, cháy lan vào cỏ cây kêu lách tách.

 

A Minh khoác chiếc áo ngoài lên vai thiếu niên nhỏ bé kia, cùng thằng bé ngồi lặng im trên tảng đá dưới đống đổ nát của thôn trang.

 

Thiếu niên dường như bị biến cố bất ngờ làm cho kinh hãi đến mức không nói nên lời, trong mắt chỉ còn lại sự đờ đẫn vô hồn. Rất lâu sau, dường như mới phản ứng lại được điều gì đó, lúng b.úng hỏi hắn:

 

"Đại ca ca, vì sao tiên nhân lại bỏ mặc chúng ta?"

 

Một câu chất vấn này của thằng bé khiến mặt vị tu sĩ xám xịt như tro tàn, hắn không trả lời được. Thiếu niên lại tự trầm mặc một lát, khi nhìn về phía hắn, biểu cảm mang theo sự chất phác gần như là thấu hiểu lòng người: "Ta biết rồi, là có một vị tiên nhân bị thương đúng không?"

 

A Minh nhìn thằng bé cúi đầu lẩm bẩm một mình, như đang cố thuyết phục bản thân: "Đây cũng là chuyện hết cách, mạng của tiên nhân, chắc chắn quan trọng hơn mạng của phàm nhân."

 

Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ

"Dù sao tiên nhân còn phải trảm yêu trừ ma, còn phải cứu vớt thương sinh, tiên nhân sống sót, mới có thể cứu được nhiều người hơn."

 

"Nhất định là như vậy..."

 

Mà những lời ít ỏi này của thằng bé lại như d.a.o cứa vào lòng hắn, khiến hắn câm nín không còn lời nào để nói.

 

Chỉ đành cùng tiểu thiếu niên cúi đầu, nhìn bầy kiến dưới chân đang mệt mỏi chạy trốn giữa trận hỏa hoạn tuyệt vọng này.

 

Nhưng nàng lại không phải.

 

Nàng chẳng làm được tích sự gì cả.

 

Đến đây, vẻ mặt của Dao Trì Tâm trở nên ngưng trọng, lại mang theo vài phần áy náy.

 

"Đây là nhân quả của ta..."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Nàng biết thực lực bản thân kém cỏi, cho nên vẫn luôn quen với việc chờ người khác bảo vệ, và làm việc theo sự chỉ huy của người khác.

 

Vừa thấy đã tìm được người nhà, liền yên tâm to gan, không chút lo lắng mà ngất lịm đi, bởi vì luôn cảm thấy những sư đệ lợi hại này nhất định sẽ có cách, bọn họ dẫu sao cũng tài giỏi hơn mình... Từ trước đến nay vẫn luôn là như vậy.

 

Lần đó Dao Trì Tâm bị thương cực kỳ nghiêm trọng, lúc tỉnh lại đã là nửa tháng sau.

 

Vừa mở mắt ra đã thấy mình ở trong tiểu viện trên núi Dao Quang, xung quanh quây quần những tiểu sư muội luôn khiến nàng an tâm. Mọi người ân cần thăm hỏi, quan tâm chăm sóc, Đại sư tỷ rất nhanh đã hồi phục sau cơn kinh hồn bạt vía, thậm chí còn mượn cớ suýt mất mạng để làm nũng đòi hỏi một phen.

 

Nàng thậm chí chưa từng nghĩ đến việc hỏi xem ngày đó ba vị sư đệ rốt cuộc đã làm thế nào.

 

Dường như trong tiềm thức luôn cho rằng mọi chuyện lẽ ra đều phải được giải quyết ổn thỏa, trên tiên sơn còn có chuyện gì mà không làm được sao?

 

Không thể nào.

 

Nàng giống như một đóa hoa chưa từng trải qua giông bão, sinh mệnh chỉ toàn là ánh nắng rực rỡ, bởi vậy nở rộ một cách ngây thơ nhưng lại tự coi đó là điều hiển nhiên.

 

Thiếu niên tên A Ve kia, không lâu sau khi sự việc kết thúc đã được đưa lên núi Dao Quang, hơn nữa còn được Dao Quang Minh cho phép, trực tiếp bước vào nội môn.

 

Bây giờ nghĩ lại, chuyện này mang đậm ý vị bồi thường.

 

Thế là, trên ngọn tiên sơn quanh năm bốn mùa như xuân, hạc trắng bay lượn, thiếu niên chỉ trong một đêm bị diệt môn và Đại sư tỷ ngu muội vô tri đã lướt qua đời nhau.

 

Hắn tận mắt chứng kiến từng chút một bộ mặt thật của kẻ mà cả gia tộc hắn phải đ.á.n.h đổi bằng tính mạng để cứu về – lại hoàn toàn không giống như những gì hắn nghĩ.

 

Nàng không thể hô mưa gọi gió, cũng chẳng dốc lòng tu luyện, chỉ tản mạn sống qua ngày, không cầu tiến thủ, số lần xuống núi trừ yêu chỉ đếm trên đầu ngón tay.

 

Cả ngày chỉ tụ tập cùng đám nữ đệ t.ử hợp tính hợp nết ăn không ngồi rồi. Mỗi lần nàng mang theo nụ cười rạng rỡ đi ngang qua hắn, nhận thức của hắn lại bị lật nhào một lần nữa.

 

Thiếu niên ánh mắt vô hồn chằm chằm nhìn xuống mặt đất không dính một hạt bụi của Dao Quang, trong đáy mắt ngập tràn sự u ám hoài nghi nhân sinh.

 

Cực kỳ thất vọng.

 

Hắn không hiểu tại sao lại như vậy.

 

Tiên môn được mệnh danh là khai mở thái bình cho sinh linh thiên hạ, cao cao tại thượng, ban ân trạch cho chúng sinh, lẽ nào cũng phân biệt hèn sang sao?