Uổng Cho Sư Tỷ Có Nhan Sắc Tuyệt Trần

Chương 199



 

"Ngươi hiểu ngự khí đạo sao?"

 

"Ngươi có phải là chưa chơi cờ bao giờ không?"

 

...

 

Còn chưa xuất phát, hai người kia đã bắt đầu cãi vã xem nên phân bổ pháp khí như thế nào, năm ba câu đã có xu hướng làm thêm một trận nữa... Dường như không có linh khí cũng chẳng ảnh hưởng gì đến việc họ đấu kiếm chiêu đơn thuần.

 

Dao Trì Tâm hiếm khi cũng đóng vai "trưởng thành chín chắn" một lần, thở dài, hai tên này không thể im lặng một lúc được sao.

 

"Sư tỷ."

 

Giọng của Hề Lâm trên linh đài vẫn bình tĩnh ôn hòa: "Đừng để ý bọn họ, tỷ cứ hành động theo tiết tấu của mình là được."

 

Dao Trì Tâm nghiêng đầu nhìn hắn. Biểu cảm trên khuôn mặt Hề Lâm vẫn như cũ, chỉ sau khi chạm phải ánh mắt nàng, mới nhẹ nhàng đưa đôi mắt lướt tới đối diện với nàng.

 

Đại sư tỷ rất nhanh đã cong khóe môi, ý cười không giấu được sự rạng rỡ.

 

Thật là kỳ lạ, mặc dù nơi này khắt khe đòi mạng đối với mọi loại thuật pháp, nhưng dường như lại không ảnh hưởng đến những lời thì thầm trên linh đài của bọn họ.

 

"Yên tâm đi."

 

Nàng lần đầu tiên tự tin đến vậy, lại còn là tự tin có cơ sở đàng hoàng, nhẹ chớp mắt: "Sư tỷ nhất định sẽ bảo vệ đệ thật tốt, đừng cách ta xa quá nhé, đệ bây giờ không dùng được kiếm, chẳng lợi hại bằng ta đâu."

 

Không dùng được kiếm, kỳ thực vẫn có thể dùng thứ khác.

 

Hề Lâm chỉ để ý nghĩ này vang lên trong đầu, đuôi mày lộ ra vài phần bất đắc dĩ mà phối hợp: "Tỷ mới là, đừng cậy có pháp khí hộ thân mà hành động lỗ mãng quá."

 

"Nơi này không bình thường, cẩn thận một chút sẽ tốt hơn."

 

Sau khi nghỉ ngơi chỉnh đốn một lúc, nương theo ánh trăng sáng tỏ, đoàn người bắt đầu tiến về hướng Bắc.

 

Làm tu sĩ quá lâu, ngự kiếm đã thành chuyện cơm bữa. Dao Trì Tâm đã 800 năm chưa từng trải nghiệm cảm giác đi bộ trèo đèo lội suối, có một khoảnh khắc, nàng cứ ngỡ mình biến thành một phàm nhân.

 

Giống như lúc đi theo A Ve nhìn thằng bé lê từng bước trên đường núi vậy.

 

Bí cảnh này rộng lớn bao la, chân trời góc biển, liếc mắt một cái không nhìn thấy biên giới. Mặt cỏ mềm mại như trải dài đến tận cùng đất trời, thỉnh thoảng có vài bóng cây không gọi được tên sừng sững dưới ánh trăng.

 

Khi đi ra khỏi cánh đồng bát ngát bước đến trước một khu rừng, bầu trời đã sáng bừng.

 

Bọn họ đi từ lúc trăng tròn trên đỉnh đầu cho đến khi mặt trời đứng bóng, thế mà vẫn chưa sờ tới rìa bí cảnh, còn về lối ra hay pháp trận lại càng hoàn toàn không có manh mối.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Lâm Sóc loáng thoáng có ảo giác bị nhốt ở một nơi nào đó.

 

Hắn là kiếm tu, đời này thứ hắn tin cậy nhất chính là thanh kiếm của mình. Hiện giờ thanh kiếm không thể làm chỗ dựa cho hắn, người có thể dựa dẫm thế mà lại là Dao Trì Tâm... nghĩ thôi đã thấy không có cảm giác an toàn.

 

Huống hồ biến cố ập đến quá nhanh, đồ tiếp tế mang theo không nhiều, nơi này lại không thể sử dụng linh khí, ai biết phải ở lại đây bao lâu...

 

Trước mặt chắn ngang một dòng suối nhỏ, Hề Lâm nhảy qua trước rồi đưa tay đỡ lấy sư tỷ.

 

Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ

Nước suối không cạn nhưng rất trong vắt, cọ rửa những hòn đá nhẵn bóng tròn trịa.

 

Lâm Sóc đang bận suy nghĩ làm sao phá vỡ cục diện bế tắc hiện tại, lúc dừng lại bên bờ suối thấy nước suối có thể làm ướt vạt áo, liền vô thức dùng động tác ngự kiếm nhảy dựng lên.

 

Mọi người tại chỗ chỉ thấy hắn bật lên rồi rớt xuống, hệt như một t.h.i t.h.ể cứng đờ do thuật cản thi điều khiển.

 

"..."

 

Sau khi định thần lại, Lâm đại công t.ử liếc thấy khóe mắt Dao Trì Tâm đang nhịn cười, bản thân cũng cảm thấy có chút quẫn bách mất mặt. Hắn tỏ vẻ trấn định, mặt không biến sắc dứt khoát ngồi xổm xuống định vốc nước rửa mặt cho tỉnh táo.

 

Cũng chính vào giây phút này, một bóng ma mờ mờ hạ xuống đỉnh đầu, giống như có người đang ngự kiếm.

 

Dao Trì Tâm cười được một nửa vừa định ngẩng đầu lên, thì đã bị Hề Lâm theo thói quen kéo giật lùi về phía sau một cái.

 

Hắn chằm chằm nhìn lên bầu trời, giữa hai lông mày khẽ nhíu.

 

Đã biết là sẽ không thái bình như vậy, đi lâu như thế, cũng đến lúc phải xuất hiện rồi.

 

Trên bầu trời xanh thẳm, giữa những đám mây trắng, một cái bóng đen không hề nhỏ đang sải cánh lượn vòng quanh mấy người bọn họ. Và đúng lúc Lâm Sóc vừa ngoái đầu nhìn, cái bóng đen bỗng chốc thu cánh lại, lao thẳng về phía hắn như một mũi tên.

 

"Lâm Sóc!"

 

Phản ứng của Lâm đại công t.ử không thể nói là không nhanh, cây đàn chớp mắt đã đặt trên đùi, vung tay định gảy một khúc giữa không trung.

 

Gảy xong mới nhớ ra không có linh khí, đàn bông cho đám súc sinh này nghe à!

 

Hắn đành dùng cây Thanh Giác cầm bảo vệ đầu, khó nhọc tránh được cú đ.â.m sầm trực diện của con chim lớn.

 

Pháp khí bổn mạng đúng là pháp khí bổn mạng, dẫu không phóng ra được sát chiêu nào, dùng để phòng thân cũng khó mà bị sứt mẻ.