Hề Lâm: "..."
Cuối cùng tỷ ấy cũng chịu thừa nhận cái mặt nạ lần trước là con ch.ó rồi.
Không đợi hắn trả lời, Dao Trì Tâm như vớ được món đồ chơi mới lạ, nắm tay hắn kéo tuốt đi. Nhìn bộ dạng nàng hiển nhiên chẳng còn mảy may nhớ đến sự hiện diện của sợi Khổn Tiên Thằng, Hề Lâm đành phải rảo bước theo sát bên cạnh.
"Sư tỷ." Hắn không nhịn được thở dài: "Tỷ đi chậm chút."
Nàng dừng lại trước một sạp hàng bày la liệt đồ trang sức. Nơi này dẫu sao cũng cách biệt với thế gian nên đồ trang sức chủ yếu được mài giũa từ xương thú và ngọc thạch. Không quá tinh xảo nhưng lại toát lên vẻ hoang dã nguyên thủy.
Đại sư tỷ vừa nhìn đã ưng ngay một chuỗi dây chuyền nanh thú, ngỏ ý muốn xin ông lão bán hàng: "Món này cho ta được không? Ta sẽ lấy thứ khác đổi với ông."
Dao Trì Tâm lục lọi trên người xem còn món nào không mấy quan trọng mà có giá trị đổi chác được không, ngắm nghía bản thân từ đầu đến chân.
Và rồi Hề Lâm trơ mắt nhìn nàng rút cây trâm cài tóc hình lá phong đỏ trên đầu xuống.
Hắn lập tức hít một hơi, muốn nói lại thôi. Mặc dù đồ đã tặng thì thuộc quyền sử dụng của nàng, nhưng mang đi đổi lấy món đồ khác ngay trước mặt mình thế này, trong lòng chung quy cũng có chút để tâm.
Hề Lâm suýt chút nữa đã bật thốt lên, chưa kịp nói câu gì thì một ánh mắt giảo hoạt từ bên cạnh đã ung dung lia tới.
"Haha, trêu đệ thôi!"
Nàng như thể vừa bày trò tinh nghịch thành công, dùng đuôi trâm gõ nhẹ lên giữa trán hắn. Hắn bất giác nhắm tịt mắt lại. "Nhìn đệ căng thẳng chưa kìa, đệ thích cây trâm này đến thế cơ à?"
Nói rồi Đại sư tỷ lấy ra một đôi khuyên tai khác để đổi lấy chuỗi vòng cổ nanh thú kia.
"Lại đây, sư tỷ tặng cho đệ. Chê xấu thì cứ việc mang đi đổi món khác nhé, ta không ngại đâu."
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Hề Lâm thấy nàng kiễng gót chân lên, do cánh tay đang phải kéo tay hắn nên động tác có phần gượng gạo, vòng ra phía sau đeo chiếc vòng lên cổ hắn.
Nhìn ngắm trái phải rất ưng ý.
Tầm mắt Dao Trì Tâm rất nhanh đã thu lại, chuyển sang săm soi những món đồ trang trí nhỏ nhặt khác.
Hắn lại cúi đầu mân mê rìa nanh thú nhẵn thính, mơn trớn một hồi, cứ thấy đeo món này vào người hình như không hợp lắm...
Nhưng còn chưa đợi Hề Lâm nghĩ ra phải đeo thế nào mới gọi là hợp, sư tỷ đã lại kéo hắn rời khỏi chỗ đó.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Phía trước có đông người tụ tập, bóng dáng phản chiếu trên mặt đất đan xen lúc nhúc, tiếng bàn tán râm ran không rõ đang thảo luận chuyện gì.
Dao Trì Tâm chỉ đinh ninh là có chuyện vui nhộn để xem, hào hứng kéo hắn chạy ào tới.
Chờ đến khi đứng ngoài rìa đám đông kiễng chân ngó vào, mới phát hiện người đang bị chặn đường dưới ngọn đèn là Bạch Yến Hành.
Hắn vốn dĩ có được khuôn mặt khoáng cổ tuyệt luân, đặt ở thời hiện đại cũng đủ thu hút bao ánh nhìn, ở ba ngàn năm trước thì lại càng như người trời giáng thế, mới bước đi vài bước đã bị các thiếu nữ trẻ tuổi trong trại vây c.h.ặ.t cứng.
Sơn nữ vùng rừng núi mạnh dạn, lòng ái mộ thể hiện rõ rệt trên nét mặt. Cái gì mà vòng cổ răng thú, mặt nạ cẩu t.ử, thảy đều biếu không lấy tiền, khiến nàng nhìn mà ghen tị không chịu được.
Đáng ghét, sao chẳng có ai tặng cho nàng vậy.
Ở khoản đọ sức hút này, Đại sư tỷ thế mà lại chịu thua chính chồng cũ của mình.
Bạch Yến Hành bên kia đại khái cũng bất đắc dĩ, hơi nghiêng mặt thở dài một hơi rất nhẹ. Đuôi mắt hắn có lẽ đã kịp nhận ra sự hiện diện của họ, ngước lên liền nhìn thẳng về phía này.
Cũng chính lúc đó, cổ tay Dao Trì Tâm chợt căng lên, thân thể mất đà bị kéo giật đi theo hướng ngược lại. Nàng loạng choạng một bước, vội quay đầu sải bước bám theo, ngạc nhiên nhìn thanh niên đang đi phía trước.
Bình thường toàn là nàng dẫn đường, đây là lần đầu tiên sư đệ nắm quyền chủ động giữa hai người.
Hắn đi thẳng không buồn ngoảnh đầu lại, chỉ để lại cho nàng một nửa khuôn mặt khuất sau mái tóc lòa xòa, trông có vẻ hơi không vui.
Đại sư tỷ chăm chú quan sát hắn một lát, lén lút mím môi nhướng mày, cảm thấy mình hình như đã phát hiện ra điều gì đó, rồi lại nhịn không được khẽ nhếch khóe môi.
Cũng hung dữ gớm.
Nàng thầm nghĩ.
Đến khi Hề Lâm hoàn hồn lại, hắn đã kéo tay sư tỷ đi đến tận cùng thôn trại. Rảo bước thêm chút nữa là vào rừng núi tối thui chẳng có ánh đèn. Hắn đâu thể nào cắm đầu cắm cổ lao bừa vào đó, mà tỷ ấy đi dọc đường cũng chẳng buồn lên tiếng nhắc nhở mình.
Dao Trì Tâm không những không lên tiếng nhắc nhở, ngược lại còn rất đỗi phục tùng. Thấy hắn đứng lại, nàng liền lấy tay che ngang mày ngước lên nhìn trời.
"Ồ, chỗ này tầm nhìn quang đãng đấy, hợp để ngắm sao."
Nàng đặt m.ô.n.g ngồi bệt xuống đất. Hề Lâm hết cách, đành phải ngồi xuống theo nàng.