Uổng Cho Sư Tỷ Có Nhan Sắc Tuyệt Trần

Chương 221



 

Nàng vẫn còn mơ màng: "Nhưng tại sao lại là đệ hỏi? Lẽ ra phải là ta chứ?"

 

"... Không hỏi nữa, không ai hỏi nữa." Hề Lâm rút cây trâm ngọc trên tay nàng đặt sang một bên, đưa tay vuốt lại mái tóc hơi rối của Dao Trì Tâm, đỡ nàng nằm xuống: "Tỷ mệt rồi thì nghỉ ngơi trước đi, đừng suy nghĩ nhiều nữa."

 

Đại sư tỷ gối đầu lên chiếc gối trúc thời Thượng cổ, trước khi nhắm mắt vẫn còn lý sự hùng hồn oán trách với Hề Lâm: "Cái thứ rượu phàm nhân này ta một chút cũng không thích! Nó không tốt chút nào!"

 

Thanh niên bên cạnh thở dài, giúp nàng dọn dẹp mớ lộn xộn trên giường, hùa theo: "Được rồi, không thích thì lần sau không uống nữa."

 

Dao Trì Tâm vừa nhắm mắt chưa đầy một lát đã nhanh ch.óng chìm vào giấc mộng đẹp.

 

Mọi thứ xung quanh rốt cuộc cũng lắng dịu lại. Hắn mới bắt đầu nhặt nhạnh từng chiếc trâm châu rơi rớt, xếp gọn gàng trên đầu giường. Vì tay đang bị trói chung với nàng, để tránh làm nàng tỉnh giấc, động tác của Hề Lâm vô cùng cẩn trọng.

 

Mái tóc đen nhánh của sư tỷ dài gần đến bắp chân, buông thõng trên đệm giường mượt mà như lụa đen bóng. Hắn gạt nhẹ vài lọn tóc sang bên, kéo vạt áo ngoài đang bị nàng đè lên, định mặc lại cho t.ử tế.

 

Cũng chính lúc này, Dao Trì Tâm đang nằm nghiêng bỗng thình lình quăng cánh tay phải sang một bên — nết rượu của nàng khiến dáng ngủ cũng chẳng yên phận như ngày thường. Hề Lâm bất ngờ mất đà, ngã nhào xuống.

 

Toàn bộ cơ thể hắn khó nhọc dừng lại ngay trên khuôn mặt nàng, chỉ cách trong gang tấc.

 

Đồng t.ử hắn hơi co lại, đăm đăm nhìn nàng.

 

Trong phòng chỉ có một chậu than tỏa ra ánh lửa yếu ớt, thứ ánh sáng mờ ảo ấy hắt lên má nàng, dịu dàng đến mức có thể nhìn thấy lờ mờ những sợi lông tơ mềm mịn.

 

Còn sư tỷ thì đang ngủ rất yên bình.

 

Chóp mũi hắn gần như chạm vào ch.óp mũi nàng, hơi thở mỏng manh mang theo hương thơm nhàn nhạt của rượu Xuân Lao. Đây là khung cảnh mà không lâu trước đó, dưới bầu trời sao bao la, hắn từng vô tình mạo phạm nàng mà nhìn thấy.

 

Nhưng hắn lại nhớ rất rõ ràng.

 

Hề Lâm ngắm nhìn Dao Trì Tâm hồi lâu, ánh mắt dần trở nên tĩnh lặng, sâu thẳm và chìm đắm. Khi rũ mắt xuống, hàng mi dài che khuất toàn bộ cảm xúc của hắn.

 

Vài lọn tóc lòa xòa trượt xuống từ hai bên thái dương, cọ nhẹ vào đường nét thanh tú trên khuôn mặt nàng.

 

Thực ra hắn còn rất nhiều điều muốn hỏi, nhưng lại không thể hỏi nữa.

 

Hắn hiểu rất rõ, lúc đó sư tỷ tìm đến hắn chỉ vì tứ cố vô thân, vì đã biết trước tương lai kiếp nạn của núi Dao Quang, biết cần phải ngăn cản hai phái kết minh, nên mới cần đến hắn.

 

Chứ không phải vì bất kỳ lý do nào khác...

 

Vậy khi mọi thứ đã ngã ngũ thì sao?

 

Bên cạnh nàng có rất nhiều người đáng tin cậy: Lâm Sóc, Hoài Tuyết Vi, các vị Trưởng lão.

 

Dao Quang Minh sẽ bảo vệ môn phái, nàng cuối cùng rồi cũng sẽ học được cách tự lập tu luyện, bước lên con đường tiên đồ thuộc về riêng mình.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Đến lúc đó.

 

"Tỷ có còn cần đệ nữa không?"

 

Hắn khẽ hỏi trong lòng.

 

Từ phía lửa trại vọng lại những tiếng huyên náo cuồng nhiệt, có lẽ ai đó đang quây quần bên ngọn lửa rực cháy ca múa.

 

Hề Lâm chính ngay lúc này cúi đầu hôn xuống.

 

Bàn tay hắn đặt bên mép giường mượn đà luồn qua năm ngón tay mà hắn đã thầm mong ước bấy lâu, nắm c.h.ặ.t mười ngón đan cài, lưu luyến day dứt.

 

Dưới ánh lửa leo lét hắt lên tường, bóng dáng hai người phủ lên nhau, đôi môi khẽ chạm, vừa dịu dàng lại vừa làm càn.

 

May thay, cả hai đều uống cùng một loại rượu, đến cả hơi thở cũng chẳng hề xa lạ.

 

Dễ dàng quấn quýt hòa quyện vào nhau, khăng khít không rời.

 

Dao Trì Tâm chưa từng say rượu bao giờ, nên ngày hôm sau đã nếm trải trọn vẹn nỗi thống khổ của việc say xỉn. Đầu váng mắt hoa đến mức chẳng mở nổi mắt, nhưng ý thức đã tỉnh táo, muốn nằm xuống lại thấy mệt mỏi rã rời.

 

Những ngôi nhà trong khu trại nhỏ này đa phần được làm từ gỗ tròn và trúc xanh, ánh nắng ban mai xuyên qua các khe hở chiếu vào phòng từ tứ phía, rõ ràng là chẳng muốn cho ai ngủ nướng.

 

Nàng đoán người ở đây phần lớn đều dậy sớm.

 

Đại sư tỷ ôm đầu từ từ ngồi dậy, cảm thấy cổ tay phải nặng trĩu. Nàng nhíu mày quay sang nhìn, phát hiện Hề Lâm đang ngồi tựa vào mép giường, bộ dạng như đang đợi nàng tỉnh giấc.

 

"A, sư đệ..."

 

Nàng mắt nhắm mắt mở hỏi: "Sao đệ lại ngồi thế này, cả đêm không ngủ à?"

 

Ánh mắt hắn lướt qua môi nàng như có như không, giọng điệu bình thản không chút khác thường:

 

"Nếu đều ngủ hết, lỡ thông đạo huyết nguyệt mở ra, ai sẽ gọi mọi người dậy để ra ngoài?"

 

Dao Trì Tâm lúc này mới sực nhớ ra: "Đúng rồi ha."

 

Suýt chút nữa thì quên béng mất chuyện này.

 

Liền đó lại thắc mắc: "Đều ngủ hết á? Đệ nói Lâm Sóc bọn họ cũng..."

Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ