Uổng Cho Sư Tỷ Có Nhan Sắc Tuyệt Trần

Chương 234



 

Tễ Tình Vân dặn dò: "Kiếm ý ở đây đều rất mạnh, con tùy tình hình mà sử dụng, vào lúc nguy cấp có thể bảo vệ tính mạng."

 

Cuối cùng, ông trầm ngâm: "Tuy nhiên, mỗi nhát kiếm để phát huy toàn bộ uy lực đều tốn rất nhiều linh thạch. Với số đá ta đưa cho con e là không đủ dùng cho một nhát kiếm đâu, tốt nhất là dùng nó làm công cụ hỗ trợ, đừng hòng dựa vào nó để hạ gục cao thủ."

 

Chiếu Dạ Minh là thanh kiếm của sự c.h.ế.t ch.óc, tính công kích cực mạnh, nhưng ngoài ra thì không có thuộc tính gì; Tinh Thần của Lâm Sóc nghe nói có thể làm rung chuyển tâm trí, nhưng phải kết hợp với tiếng đàn. Bạch Yến Hành nghe vậy suy nghĩ một chút: "Ánh chớp của Lôi Đình có thể làm tê liệt hành động của con người, cô đ.á.n.h ra có thể phong ấn đối phương trong một khoảng thời gian."

 

Đại trưởng lão cầm tay hướng dẫn nàng làm mẫu: "Việc phóng thích linh khí từ linh thạch cũng giống như việc con điều động linh khí của đất trời lúc bình thường. Nếu sợ bị lộ, con có thể ngậm trước vào miệng."

 

Dao Trì Tâm nghiêm túc lắng nghe, gật gật đầu.

 

Chỉ thấy Lâm Sóc khoanh tay đứng bên kia nói: "Đừng có tự mãn về cái nhan sắc khuynh nước khuynh thành của cô nữa, ở nơi không dùng được linh khí thì phải tự cẩn thận một chút, nếu thấy không ổn, có thể chạy thì chạy, bớt cậy mạnh đi."

 

"Biết rồi mà."

 

Làm như bà nội người ta không bằng.

 

Chỉ có sư đệ là chẳng có lời dặn dò nào dành cho nàng, hắn trực tiếp đưa phần linh khoáng thạch mà Tễ Tình Vân vừa chia cho mình sang: "Sư tỷ, cầm thêm linh thạch đi, đề phòng bất trắc."

 

Dao Trì Tâm nhìn túi vải nhỏ trước mắt vẫn còn đang ngẩn ngơ, thì đầu Hề Lâm đã bị Đại trưởng lão từ phía sau ấn xuống một cái. Ông rõ ràng dở khóc dở cười: "Trời ạ, cái thằng bé này, con cho nó hết thế thì con lấy gì mà dùng?"

 

Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ

"... Con không cần nhiều như vậy."

 

"Sao lại không cần, không có linh khí thì con lấy kiếm đi làm trò hề à." Ông không nói lý lẽ mà ra lệnh: "Không được bướng bỉnh với Trưởng lão, mau cất đi."

 

Trước cổng trại đỗ một chiếc kiệu nhỏ đơn sơ, hai người khiêng, là chuẩn bị cho nàng.

 

Lúc sắp xuất phát, toàn bộ tộc nhân trong hố sụt thiên tạo đều ùn ùn kéo đến tiễn họ.

 

Người dân miền núi sống dựa vào đất hoang vu thời Thượng cổ tính tình đều chất phác, sự cảm kích trước hành động nghĩa hiệp của Dao Trì Tâm cũng chẳng kém gì vị thiên thần chưa từng lộ mặt kia. Chỉ trong nửa ngày, mọi người đã làm xong một chuỗi vòng cổ xua đuổi tà ma, chứa đựng hy vọng và lòng biết ơn của cả gia tộc.

 

Không biết đời sau có dựng cho nàng một tấm bia đá hay tượng điêu khắc gì đó để chiêm bái không nhỉ.

 

Đại sư tỷ thầm nghĩ.

 

Cô bé tết tóc cho Dao Trì Tâm chính là cô bé tặng con bướm cỏ lúc ban ngày, chưa đợi nàng kịp mở miệng, cô bé đã nhào tới ôm chầm lấy nàng.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Bên tai Dao Trì Tâm vang lên một giọng mũi nghẹn ngào: "Cô nương, nhất định phải bình an trở về nhé."

 

"Chúng ta sẽ chuẩn bị rượu ngon thịt thơm chờ các vị."

 

Nàng bèn vuốt ve mái tóc dài của thiếu nữ, cười vang sảng khoái: "Nhất định rồi, nhất định rồi."

 

Vấn đề bình an thì không đáng ngại, chỉ là chưa chắc có thể quay về được nữa thôi.

 

Tự dưng lại thấy có chút xót xa.

 

Rượu mạnh thơm lừng nồng đượm, lửa trại cháy rực rỡ nhiệt thành, các cô gái trẻ hái quả hát những điệu dân ca sơn cước, và cả ngọn đồi cỏ dại mọc lan tràn đung đưa trong gió.

 

Chuyến đi này, tất cả sẽ chìm vào ký ức, phủ bụi theo thời Thượng cổ ba ngàn năm trước.

 

Ra khỏi thôn trại, đi dọc theo khu rừng trước kia khi họ mới đến, mãi đến vùng đồng bằng rộng lớn.

 

Nơi hẹn giao nộp người thế mà lại cách con suối nhỏ bọn họ nghỉ chân lần trước không xa, chỉ là không thấy tăm hơi con gà thả vườn tổ tông đâu nữa.

 

Những người khiêng kiệu hạ Dao Trì Tâm xuống bên bờ suối, mỗi người đều mang vẻ kính sợ và biết ơn cúi gập người tạ ơn nàng.

 

"Đi đi, đi đi, các anh đừng chần chừ ở đây nữa."

 

Đại sư tỷ xua tay bảo họ đi.

 

Chiếc kiệu nhỏ nàng ngồi nói là kiệu chứ thực chất giống như một cái l.ồ.ng chim, ngoài phía trước và phía sau ra thì trên dưới trái phải bốn bề đều lọt gió, có thể nhìn thấu tình hình bên ngoài rất rõ ràng qua các khe hở của những thanh gỗ tròn.

 

Trên thảo nguyên rộng lớn vô cùng yên tĩnh, ánh hoàng hôn lơ lửng nơi chân trời xa xăm chực chờ tắt nắng, màu sắc vẫn còn rực rỡ tươi sáng.

 

Cũng chẳng biết con quỷ háo sắc kia khi nào sẽ đến đón nàng, và đón bằng cách nào, cứ thế vừa mong đợi lại vừa lo lắng chờ đợi, tự dưng nảy sinh một tia phấn khích hồi hộp khó tả.

 

Dao Trì Tâm không sợ lắm, bởi vì nàng biết Đại trưởng lão và những người khác giờ phút này chắc chắn đang theo dõi nàng ở gần đây.

 

Tễ Tình Vân quả thực đang mang theo ba hậu bối kiếm tu nấp sau một lùm cây bụi.