"Cô nương có từng nghĩ tới việc đổi sang một phương pháp tu luyện khác ít hao tổn tinh thần hơn không?"
Hắn thẳng thắn đưa ra đề xuất cho phương pháp của nàng: "Thực ra tinh thần lực của cô nương hơi kém, nhưng thể chất lại rất khỏe mạnh. Có lẽ việc rèn thể sẽ phù hợp hơn là rèn luyện thần thức đấy."
"Chẳng hạn như luyện kiếm trên linh đài, hoặc trui rèn ở núi tuyết, dung nham, đều có thể có tác dụng rèn luyện tinh thần..."
Bạch Yến Hành còn chưa nói xong, bỗng nhiên nghe thấy tiếng ai đó vang lên, giọng nói lạnh lùng nghiêm nghị: "Sư tỷ."
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Nam thanh niên như ma quỷ không tiếng động xuất hiện ở góc sân, bước chân khoan t.h.a.i từ tốn: "Đại trưởng lão có việc cần bàn với tỷ, rất gấp."
"Ồ."
Dao Trì Tâm vừa đáp lời, Bạch Yến Hành bên cạnh có lẽ cũng biết ý mình lỡ lời, bèn thức thời rũ mắt cáo từ: "Cũng chỉ là ý kiến cá nhân thiển cận. Xin phép không làm phiền nữa."
Lúc rời đi, hắn lướt qua người Hề Lâm đang đi tới.
Thanh niên này cũng cao bằng hắn, vận bộ y phục đen không một nếp nhăn. Biểu cảm lãnh đạm đến mức thiếu đi cả độ ấm, từ đầu chí cuối cũng chẳng buồn liếc mắt nhìn hắn một cái.
Giờ phút này, ánh mắt đại sư tỷ vẫn dừng lại trên bóng lưng Bạch Yến Hành, vẻ mặt đầy băn khoăn, nhìn vừa chăm chú vừa dài lâu.
Nàng luôn có cảm giác, hình bóng của chồng trước trong lòng mình dường như mỗi lần gặp lại đều có nét khác biệt. Nàng ngày càng không đoán nổi rốt cuộc hắn mang tính nết ra sao.
Ban đầu Dao Trì Tâm cho rằng vẻ ngoài ôn hòa lễ độ của hắn chỉ là lớp ngụy trang, còn sự m.á.u lạnh tàn nhẫn mới là bản chất thật.
Trong lúc diễn ra Huyền môn đại bỉ, mỗi lần hắn xuất hiện, từng lời nói cử chỉ vẫn ra dáng bậc quân t.ử. Nên nàng cứ luôn nghĩ hắn vẫn đang giả bộ, mỗi câu hắn mở lời với nàng đều giống như đang dụ dỗ!
Nhưng giờ đây hai phái tiên môn đã lâm vào cảnh giương cung bạt kiếm, Kiếm Tông chắc cũng chẳng thèm mong Bạch Yến Hành đến mê hoặc nàng nữa, vậy hắn giả bộ thì được tích sự gì?
Nhưng giả sử đây đúng là dáng vẻ thật của hắn, thế thì chuyện xảy ra trong đêm đại kiếp nạn năm đó lại tính sao đây?
Đại sư tỷ vẫn còn đang ôm tay thắc mắc, mãi cho tới khi dáng vẻ ngọc thụ lâm phong của chồng trước khuất hẳn tầm mắt, nàng vẫn chưa bừng tỉnh.
Chính lúc này, một đôi mắt sáng bất chợt choán hết toàn bộ tầm nhìn của nàng.
Đôi lông mày thanh tú thoáng nhíu lại, kéo theo ánh mắt cũng trầm đi vài phần, phản chiếu bóng hình kiều diễm của chính mình.
Tâm tư quy vị, Dao Trì Tâm chớp chớp mắt, bộ dáng cực kỳ vô tội:
"Hề Lâm."
Hắn cụp hàng mi dài, giọng điệu chậm rãi: "Sư tỷ, đẹp không?"
"..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Dao Trì Tâm vừa buồn cười vừa không biết chối làm sao: "Ây da, ta không phải đang ngắm mặt hắn."
Nàng sờ sờ cằm: "Chỉ là thấy hắn quái quái... Nhìn hiện tại thì hắn còn không mang địch ý với ta bằng mấy gã đệ t.ử Kiếm Tông kia. Sao trước kia hắn lại ghét ta thế nhỉ?"
Liệu có phải chính mình lại vô ý làm chuyện gì chọc tức hắn rồi không.
Đại sư tỷ bắt đầu sợ hãi hồi tưởng lại.
Hề Lâm lại không rảnh rỗi cùng nàng phân tích, trong lòng vẫn còn bận tâm đến những lời Bạch Yến Hành dị nghị về phương hướng tu luyện hắn sắp xếp cho sư tỷ lúc nãy. Ít nhiều cũng có chút nghẹn khuất.
"Sư tỷ..."
Hắn hơi đảo mắt đi, "Những lời hắn nói vừa nãy, tỷ nghĩ thế nào?"
Dao Trì Tâm không rõ nguyên do: "Hả, nói cái gì cơ?"
"... Tỷ có cho rằng, đệ bắt tỷ vá linh mạch là bỏ gần cầu xa không?"
Nàng không cần suy nghĩ đáp ngay: "Chuyện này còn phải hỏi sao."
"Ta đương nhiên là nghe lời đệ rồi. Hắn là người ngoài, ta tin hắn làm gì!"
Đại sư tỷ căn bản không để trong lòng, đưa tay kéo ống tay áo hắn lắc lắc hai cái: "Thôi, đừng nhắc tới hắn nữa, ta không muốn nhắc hắn đâu. Ban ngày đệ đi đâu vậy, không thấy tăm hơi đâu cả — lại đây, xem cái này đi."
Nàng vung tay chỉ về phía đống cành cây mới nối, phảng phất như đang muốn khoe giang sơn mình vừa cất công dựng lên: "Thành quả nửa ngày trời đấy, giờ có phải là rất thuần thục không? Ta chăm chỉ chứ, lợi hại chứ?"
Hề Lâm liếc nhìn nàng một cái, chợt nhớ tới lời đệ t.ử Côn Luân từng nói, con người ai cũng thích nghe lời cổ vũ khen ngợi. Vì thế hắn khen ngợi không hề nể nang: "Ừ, chăm chỉ, lợi hại."
Dao Trì Tâm: "... Đệ khen lệ quá đấy."
Hề Lâm: "..."
Hiếm khi hắn lại nghiêm túc một lần.
Thanh niên thở dài một hơi, chuyển sang chuyện chính: "Thấy tỷ ngủ say, đệ đi tìm vài thứ... Sao tỷ không gọi đệ qua linh đài, có chuyện gì à?"
"À, cái đó thì không có chuyện gì..."
Biết được câu nói ban nãy của hắn chỉ là cái cớ để đuổi khéo Bạch Yến Hành. Ân trưởng lão cả ngày ngay cả nói cũng lười, thì lấy đâu ra chuyện quan trọng để bàn với nàng. Thế nên nàng chỉ hỏi: "Đệ đi tìm cái gì thế?"