Uổng Cho Sư Tỷ Có Nhan Sắc Tuyệt Trần

Chương 256



 

Hề Lâm nghe cách xưng hô của đối phương thay đổi trơn tru đến lạ, hiển nhiên là thái độ tiếp đón khách quen cũ. Xem ra nàng thật sự thường xuyên lui tới đây.

 

"Sư tỷ." Hắn không nhịn được bèn hỏi: "Tỷ rốt cuộc đã mua bao nhiêu đồ ở Tiên Thành rồi?"

 

"Ưm..."

 

Nàng nghiêng đầu suy ngẫm: "Không nhiều lắm đâu. Ta tuy thích dạo Tiên Thành, nhưng cũng không phải năm nào cũng đi. Chỉ coi như tiêu khiển, thỉnh thoảng có hứng thú mới đi theo."

 

Bởi vì lặn lội đường xa rất tốn tinh thần, nàng trước nay lười biếng lại sợ bụi bặm phong trần, cho nên không hay xuống núi.

 

Dao Trì Tâm tự thấy chẳng có gì không ổn. Có thể khiến người khác nhớ thương như thế, nhất định là bởi vì mình quá mức thiên sinh lệ chất, dù cho có là vị đại gia nào thì nhớ mãi không quên cũng là hợp tình hợp lý.

 

Đợi nàng đi xa một đoạn, Hề Lâm mới bị sư huynh bên cạnh kéo lại, nghe hắn hạ giọng thì thào:

 

"Nghe nói sư tỷ chúng ta mỗi lần giá lâm Tiên Thành, là có thể khiến doanh thu năm đó của Tiên Thành tăng gấp đôi, nghe rõ chưa, là gấp đôi đấy!"

 

Hắn nhấn mạnh từng chữ.

 

Hề Lâm: "..."

 

Nói như vậy thì đó chẳng phải là ánh mắt nhớ thương gì sất, mà là ánh mắt nhìn kẻ coi tiền như rác.

 

Thấy dáng vẻ tươi cười hớn hở của sư tỷ, Hề Lâm vẫn cảm thấy đừng nên nói cho nàng biết sự thật thì hơn.

 

... Nàng vui vẻ là được rồi.

 

Chỉ là.

 

Hề Lâm nhìn chiếc trâm cài hình lá phong đỏ giắt trong mái tóc đen nhánh của nàng. Lần đầu tiên hắn nhận thức được Dao Trì Tâm thế mà lại có khả năng tiêu xài hoang phí đến vậy, bất giác có chút hối hận vì lúc mua quá hấp tấp, cũng hối hận vì lúc rời khỏi nơi kia không nghĩ đến việc mang theo nhiều tiền hơn.

 

Hèn chi nàng rất ít khi lấy ra cài.

 

Hẳn là vẫn không thích đi.

 

Xuyên qua lối vào bí cảnh, cảnh sắc trước mắt tựa như vừa được tắm gội qua một trận mưa, chợt bừng sáng thanh tịnh.

 

Cung điện đình đài tuy không cao ch.ót vót tận mây xanh, nhưng lại vô cùng mờ ảo thoát tục.

 

Mặc dù vẫn có các cửa hàng cửa hiệu, song không hề ồn ào hỗn tạp như phố xá bên ngoài. Lầu các hoặc ẩn hiện giữa những cây hoa, hoặc tọa lạc trên thạch đài. Con phố dài không vướng bụi trần được bài trí ngăn nắp trật tự, nằm ở lưng chừng giữa cõi tiên và phàm tục. Các thương gia nhàn nhã ở sâu trong những dãy nhà tường xám nhạt, ngầm hiểu đạo lý rượu ngon không sợ ngõ sâu, chẳng ai buông lời rao bán.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Thích thì mua, không thích thì thôi.

 

Giao dịch ở Tiên Thành tuy có thảo d.ư.ợ.c linh thạch, nhưng được chú ý nhất chắc chắn là pháp khí và tài liệu luyện chế pháp khí.

 

Do đó, những kẻ có hứng thú và đổ về đây nhiều nhất đều là khí tu, có thể nói đây là dịp để các đúc khí sư giao lưu học hỏi tâm đắc tinh luyện mỗi năm một lần.

 

Đám tiểu đệ t.ử đều chép miệng kinh ngạc cảm thán. Dao Trì Tâm vì đã nhìn quen nên không có được sự hứng khởi dâng trào như bọn họ, ngược lại quay sang hỏi: "Sư đệ trước kia đã tới Tiên Thành chưa?"

 

Ánh mắt Hề Lâm dừng lại trên những lan can chạm ngọc tráng lệ hai bên: "Chưa từng, đi ngang qua vài lần, nhưng không vào xem. Ta đối với pháp khí không có nhu cầu cao."

Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ

 

Sự tinh xảo của bí cảnh này vẫn chỉ là yếu tố phụ, mấu chốt là nó vừa giữ được những chi tiết tinh xảo lại vừa có quy mô đồ sộ. Thuật không gian chấn động dường này, e là ngay cả Diệp Quỳnh Phương cũng phải cam bái hạ phong.

 

Hắn bất giác nhìn thêm vài lần:

 

"Nghe nói đại năng mở ra nơi này là đại lão bản lớn nhất của Tiên Thành, cũng là chủ nhân thực sự. Nhiều năm qua hành tung xuất quỷ nhập thần, cực kỳ hiếm khi lộ diện, nổi danh là thần bí trong Huyền môn. Rất nhiều người chỉ biết hắn là một danh khí tu, thậm chí còn chẳng rõ đối phương là nam hay nữ."

 

Ngay cả những giao dịch làm ăn với các đại tông môn, cũng chỉ do vị chưởng quầy dưới trướng đứng ra thay mặt xử lý. Kẻ này bày thế cực kỳ cao, tu sĩ tầm thường căn bản khó lòng gặp mặt.

 

Hề Lâm đang miên man suy nghĩ, chợt nghe vị đại sư tỷ không rành thế sự lương bạc nhà bọn họ nhàn nhạt mở miệng như không có chuyện gì: "Ồ, ta biết mà, Diễm lão bản là nữ."

 

Hề Lâm: "..."

 

Rốt cuộc hắn cũng phải kinh ngạc: "Tỷ biết? Tỷ làm sao mà biết được?"

 

Bao nhiêu kẻ vắt óc tìm mưu tính kế muốn nghe ngóng tin tức, nàng không những biết, mà còn biết rõ tên họ.

 

Dao Trì Tâm hiển nhiên ngẩng mặt lên: "Ta ném vào đó bao nhiêu tiền như vậy, đại lão bản của Tiên Thành cùng ta uống chén trà, uống chén rượu, chẳng phải là chuyện quá đỗi bình thường sao?"

 

"..."

 

Quả không hổ danh là Dao Quang sơn.

 

Rốt cuộc là đã ném vào bao nhiêu tiền cơ chứ...

 

Phía sau, mấy tên tiểu đệ t.ử vẫn đang lưu luyến ngắm nhìn kỳ cảnh đến quên cả lối về.

 

Chính vào khoảnh khắc đoàn người bọn họ bước chân vào nơi này, lại vô tình kinh động đến linh cảm của một kẻ nào đó.