Uổng Cho Sư Tỷ Có Nhan Sắc Tuyệt Trần

Chương 258



 

Dao Trì Tâm nở nụ cười ngọt ngào với nàng ta: "Vậy vất vả Diễm lão bản phải nhọc lòng rồi."

 

Giải quyết xong chuyện làm ăn chỉ trong ba câu hai lời, khi ánh mắt nàng ta chuyển về phía Ân Ngạn lại vẫn mang theo sự không cam tâm, đành chuyển sang năn nỉ đại tiểu thư của Dao Quang: "Trì Tâm muội muội, ta muốn cùng vị trưởng lão nhà muội thức đêm chuyện trò, gõ nến bên cửa sổ tây, cùng đàm đạo chuyện cổ kim. Muội đừng cản ta được không? Năm nay sẽ giảm giá cho muội hai thành."

 

Ai ngờ đối phương thế mà lại dùng lợi ích để dụ dỗ. Ân Ngạn vừa nghe xong nhất thời nóng nảy, sờ khắp người từ trên xuống dưới cũng chẳng moi ra nổi nửa đồng bạc lẻ, thế là cái khó ló cái khôn, dốc mạng dúi thẳng Tu Di cảnh của mình vào tay Dao Trì Tâm.

 

Bên trái nàng là cám dỗ tiền bạc, bên phải là pháp bảo dụ dỗ. Nháy mắt nàng trở thành nhân vật then chốt nắm quyền sinh sát trong tay.

 

Dao Trì Tâm rầu rĩ oán thán với Hề Lâm trong linh đài: "Sư tỷ ta thật đắt giá quá cơ."

 

Hề Lâm: "..."

 

"Diễm lão bản."

 

Nàng tránh ánh mắt của vị trưởng lão nhà mình, nói với giọng điệu thấm thía, nháy mắt ra hiệu với Diễm Triều Phong: "Tính nết trưởng lão nhà chúng ta ra sao ngài còn không rõ ư? Đừng nói là trường đàm, được ở chung một phòng thôi cũng đủ đòi mạng ông ấy rồi. Chuyện này phải từ từ, gấp gáp không được đâu."

 

"Dù sao cũng còn vài ngày nữa mới đóng cửa, ngày tháng còn dài mà. Nếu ngài làm ông ấy sợ bỏ chạy, thì sau này càng không thèm để ý đến ngài nữa đấy."

 

Miệng thì an ủi, tay nàng lại đưa ra vài món pháp bảo: "Đây là những tuyệt phẩm độc bản do đích thân Ân trưởng lão đúc ra. Xem như ta tặng ngài, mang về nhà thưởng thức trước. Khi nào có dịp lên Dao Quang sơn, ta sẽ sắp xếp cho hai người gặp mặt nha."

 

Diễm Triều Phong nhìn chằm chằm vào món tiên khí đưa ra trước mặt, khóe mắt dần ngấn lệ, run rẩy vươn tay ra đón lấy.

 

"Là... kiệt tác... mấy năm nay của Ân Ngạn sao?"

 

Dao Trì Tâm: "..."

 

Diễm lão bản, ngài chú ý nước dãi chút đi.

 

Hề Lâm nhìn thấy nàng thành thạo chu toàn cân bằng giữa các vị tiền bối tiên môn này, đôi lúc cũng không nhịn được mà nghĩ: kỳ thực vị sư tỷ này ngoài tu vi t.h.ả.m hại đến mức không nỡ nhìn, thì những mặt khác quả thật rất đáng được khen ngợi.

 

Nếu nàng sinh ra trong gia đình quyền quý chốn thế gian làm một vị đại tiểu thư, hẳn là sẽ phù hợp hơn nhiều.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Đuổi được Diễm Triều Phong đi, đại sư tỷ vô tình trở thành người thu lợi lớn nhất kể từ lúc Tiên Thành khai trương năm nay — nàng có được cả pháp khí lẫn tiền bạc, kiếm một vố đầy bồn đầy bát.

 

"Hóa ra đại lão bản của Tiên Thành lại ái mộ Ân trưởng lão của Dao Quang sơn các tỷ sao?"

 

Hề Lâm liếc nhìn Ân Ngạn - người đang vuốt ve n.g.ự.c mình, thất thần bước đi phía sau đám đông, dáng vẻ như vừa dạo qua Quỷ môn quan một vòng.

 

"Không phải ái mộ bản thân ông ấy, nói chính xác là ái mộ tay nghề của ông ấy."

 

Dao Trì Tâm đong đưa hai tay, vừa đi vừa nói với hắn: "Diễm lão bản vơ vét tiên khí trong thiên hạ, chỉ chuộng sưu tầm những món đồ tinh xảo quý hiếm. Chìm đắm sâu sắc vào con đường này, đặc biệt đối với pháp bảo do đại trưởng lão của chúng ta xuất phẩm thì lại càng yêu thích sâu đậm, mê mẩn tột cùng."

 

"Nghe nói năm đó nhờ cơ duyên xảo hợp mà lấy được một kiện tác phẩm của ông ấy, liền đích thân lên núi bái kiến. Ân trưởng lão thì... đệ cũng biết rồi đấy."

 

Nàng nhìn lại chiếc mũ trùm đầu to sụ phía sau bệnh tình chẳng những không khá hơn mà còn trầm trọng thêm, lắc đầu thở dài: "Nghe đồn lần đầu gặp gỡ, hai người đã 'trắng đêm hàn huyên', để lại bóng ma tâm lý quá lớn cho lão nhân gia ông ấy, từ đó về sau sống c.h.ế.t gì cũng không muốn bước chân vào Tiên Thành nửa bước."

 

Kể xong, nàng tò mò suy ngẫm: "Cũng không biết đêm đó rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, mà đại trưởng lão có cạy miệng cũng không chịu nói."

 

Hề Lâm nhớ tới dáng vẻ thèm khát hệt như quỷ háo sắc của Diễm Triều Phong lúc được Dao Trì Tâm tặng hai kiện pháp khí vừa rồi.

 

Hắn lờ mờ đoán ra được đôi chút...

 

Tiên Thành là nơi tiếp đãi tu sĩ, chỗ ở đương nhiên không phức tạp như các khách điếm bên ngoài.

 

Mỗi vị khách đều có một bí cảnh riêng rẽ, không ai làm phiền ai, vừa kín đáo lại vừa thanh tịnh.

 

Dao Quang sơn được phân cho một tòa biệt uyển khá lớn, phong cách thiết kế chẳng khác biệt gì so với tiên môn nhà mình, hoa viên, hồ nước, thủy tạ, hiên đài đều có đủ.

 

Bọn họ tới đây, mua sắm tài nguyên còn thiếu trên núi là việc thứ nhất. Những món đồ nằm trong danh sách vẫn tính là dễ kiếm. Vài ngày sau phòng đấu giá mở cửa, đó mới thực sự là những món đồ có trả giá cao cũng chưa chắc mua được, độc nhất vô nhị, một năm chỉ có một lần.

 

Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ