Uổng Cho Sư Tỷ Có Nhan Sắc Tuyệt Trần

Chương 260



 

Thanh niên không hề đáp lời, buông một câu rồi xoay người định rời đi.

 

"Mối làm ăn này, xem ngươi có bằng lòng thực hiện hay không."

 

Nữ chưởng quầy tự mình cân nhắc một lát, quả thực không thể từ chối điều kiện hắn đưa ra. Rất nhanh nàng ta lượn qua khỏi quầy đuổi theo. Vị trí hai bên đổi chỗ, nàng ta trở thành kẻ cầu cạnh.

 

"Ấy — ngươi đừng đi, ngươi đừng đi mà."

 

"Sừng Thính Đạo Thú chứ gì? Được, thành giao."

 

Nàng ta chặn đường Hề Lâm, ngập ngừng do dự: "Chỉ là... Tâm ma của ta... có tận một trăm con, ngươi thấy có được không?"

 

Tuy đã chuẩn bị tâm lý, nhưng khi nghe đến con số "một trăm", đuôi mắt hắn vẫn bất giác giật giật.

 

"Ay da, làm tà ma ngoại đạo đã quen, thỉnh thoảng muốn gắng gượng đi theo chính đạo đúng là gian nan vất vả, cứ đè ép một lần là lại nảy sinh ra một con."

 

Hề Lâm âm thầm thở dài, song nét mặt vẫn giữ nguyên vẻ bình thản đủ độ: "Tìm một người đáng tin cậy hộ pháp cho ta, yêu cầu là nam giới."

 

"Được được được, không thành vấn đề." Nữ chưởng quầy đồng ý không chút do dự, vì cẩn thận lại hỏi thêm: "Lẽ nào là do âm khí nữ t.ử quá nặng, sẽ gây ra ảnh hưởng gì tới thuật pháp chăng? Ta có cần chuẩn bị thêm cái gì không?"

 

"Không phải." Hắn vừa nói vừa nhấc chân đi ra ngoài.

 

"Ta không thích cùng ngươi ở chung một phòng."

 

"..."

 

Hứ, hắn cũng kỹ tính phết nhỉ?

 

Bí cảnh cũng có ban ngày.

 

Tia sáng buổi bình minh tĩnh lặng nơi chân trời chưa đủ rực rỡ chiếu sáng, chỉ phủ một lớp ánh bạc xám xịt nhạt nhòa.

 

Dao Trì Tâm kết thúc một đêm nhập định, tinh thần sảng khoái ngồi trên giường vươn vai. Dãn gân cốt xong xuôi, nàng bắt đầu chống cằm chán nản nhìn m.ô.n.g lung.

 

Hôm nay nên g.i.ế.c thời gian thế nào đây.

 

Ân Ngạn trưởng lão nhất định không ra khỏi cửa, bốn sư đệ sư muội muốn rủ nhau đi chơi cùng, còn Hề Lâm lại có việc bận...

 

Nhắc mới nhớ, mấy ngày nay hắn hình như bận rộn lắm, đi sớm về khuya, căn bản không thấy bóng dáng đâu, chẳng biết đang bận bịu việc gì. Đêm qua gần đến giờ Tý mới về lại tiểu uyển, lúc trở về quả thực mang khuôn mặt rã rời, dường như mệt mỏi đến tột cùng. Chẳng nói được mấy câu đã nhẹ nhàng ngắt lời nàng, lần đầu tiên không đủ tinh lực để nghe hết.

 

"Sư tỷ, đệ hơi mệt, muốn về phòng nghỉ ngơi trước, lần sau nói tiếp nhé."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Làm nàng cũng chẳng dám dễ dàng quấy rầy nữa.

 

Tiên Thành nàng chỉ dạo qua nửa ngày đã thấy nhàm chán, cuối cùng mua vài món đồ đẹp mã vô dụng để làm quà tặng. Chẳng có việc gì làm, nàng dứt khoát đóng c.h.ặ.t cửa phòng chuyên tâm khắc khổ một phen.

 

Nhưng ở nhà cũng chỉ có thể tĩnh tọa rèn luyện thần thức. Cứ mãi lặp đi lặp lại một bề cũng thật tẻ nhạt, nàng quyết định hôm nay ra ngoài tìm một nơi thanh tĩnh để luyện kiếm pháp.

 

Mãi đến khi đẩy cửa bước ra ngoài, Dao Trì Tâm mới bất chợt nhận ra mình thế mà cũng có ngày không ngồi yên được phải chạy đi tu luyện.

 

Hồi trước nàng còn hay lấy chuyện này ra để trộm cười nhạo Lâm Sóc cơ...

Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ

 

"Ta cũng có bệnh rồi."

 

Nàng thầm nghĩ.

 

Tại lối vào bí cảnh đã đăng ký thân phận, lúc ra vào không cần kiểm tra lại, vô cùng tự do.

 

Dao Trì Tâm từng đến Cô Vọng châu, nhớ ở hướng Đông Bắc có một rừng trúc trống trải, cách xa chốn xô bồ ồn ào, vắng vẻ ít người qua lại, vô cùng thích hợp để luyện kiếm.

 

Gọi là luyện kiếm, kỳ thực thứ pháp khí trên tay nàng thao tác phần nhiều vẫn giống đao hơn, loại kiếm như của Hề Lâm nàng dùng không quen tay.

 

Sự lựa chọn hàng đầu suốt nhiều năm chinh chiến - Quỳnh Chi - ngoan ngoãn hiện ra trong lòng bàn tay đại sư tỷ, cùng nàng tàn phá cây cỏ trong rừng trúc.

 

Dao Trì Tâm chưa từng học kiếm thuật bài bản. Kiếm pháp của nàng hoàn toàn dựa vào sự chỉ dẫn của sư đệ trong hơn nửa năm qua, cho nên thi thoảng cũng lòe được người khác, nhưng nền tảng lại chẳng vững chắc chút nào.

 

Đúng lúc ấy, từ trong rừng vọt ra một con chồn béo núc, miệng còn ngậm một con thỏ hoang.

 

Nàng có ý định lấy con tiểu súc sinh này ra thử tay nghề, liền lật tay phóng một chiêu hàn băng kiếm khí tới.

 

Ai ngờ, từ phía đối diện cách đó không xa cũng bất ngờ bay tới một đường kiếm khí. Mục tiêu của hai người hiển nhiên đều là con chồn, và trình độ của cả hai cũng hiển nhiên là... dở tệ như nhau. Thế mà lại cùng lúc đ.á.n.h trượt!

 

Kiếm khí của người nọ c.h.é.m vào hàng trúc xanh phía đối diện Dao Trì Tâm, còn kiếm khí của nàng lại chẳng biết văng đi đâu mất, chỉ nghe thấy tiếng kêu thất thanh.

 

Cả hai nhất thời đều luống cuống, chỉ sợ ngộ thương đến người, mặc kệ hàng trúc xanh cao ngất ngưởng đổ sập xuống ầm ầm bên cạnh, vội vàng chạy về phía người kia.

 

"Ngươi không sao chứ?"

 

"Ta không đ.á.n.h trúng ngươi chứ?"

 

Cả hai đều là giọng nữ.