Dao Trì Tâm còn chưa bước đến chỗ ngồi, chợt thấy vai mình căng lại. Đại trưởng lão hung hăng nắm c.h.ặ.t áo nàng, nàng liền đoán được là có người nào đó xuất hiện.
Quả nhiên, Diễm Triều Phong đang ở phía trước không ngừng vẫy tay với bọn họ:
"Ân —— Ngạn ——"
"Trì Tâm —— muội muội ——"
"Mau tới đây nha, ta giữ chỗ tốt cho mọi người rồi!"
Diễm lão bản vốn dĩ luôn không đích thân đến hiện trường đấu giá, hiện giờ vì đại trưởng lão nhà nàng mà thế nhưng lại phá lệ hạ phàm.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Nàng ta ở bên kia nhiệt tình dâng trào, đầu bên này Ân Ngạn lại quyết đoán đè Dao Trì Tâm và Hề Lâm ngồi xuống ngay vị trí gần nhất.
Diễm Triều Phong ủ rũ buông thõng hai tay, vô cùng đau đớn: "Vì sao chứ? Ông ghét ta đến vậy sao!"
Nhóm người của Dao Quang sơn cũng không tính là ít, các đệ t.ử nhỏ vừa ngồi xuống đã kề tai rỉ tai nói cười vui vẻ. Trong tầm tay mỗi người đều đặt một cuốn sổ nhỏ ghi danh sách đồ đấu giá hôm nay, chỉ cần truyền chút linh khí vào là có thể hiện lên hình dáng bên ngoài của bảo bối.
Dao Trì Tâm đang mở ra lật xem tùy ý, tiếng cười nói xung quanh bỗng nhiên im bặt.
Không biết là vị khách qua đường nào khẽ nói một câu: "Ây, ngươi nhìn vị kia xem, đó chẳng phải là 'đại tiểu thư' của Bắc Minh sao?"
Tay lật sách của nàng khựng lại, ánh mắt lập tức nhìn theo tiếng nói.
"Nghe nói là người tu đạo đúc khí đạt đến Triều Nguyên kỳ trẻ tuổi nhất hiện nay đấy, chưa tới mười năm đã đột phá cảnh giới, thật là hiếm lạ. Tông chủ Kiếm Tông rõ ràng là người luyện kiếm, hậu bối thế mà lại sinh ra một cô nương làm nghề rèn."
Ở lối vào, các đệ t.ử Kiếm Tông vận trang phục gọn gàng màu xanh lục nối đuôi nhau bước vào. Mấy người phía sau Dao Trì Tâm đều không xa lạ, chính là những kẻ đã chạm trán ở khách điếm, còn người đi đầu ngoài Bạch Yến Hành ra, còn có một nữ t.ử dung mạo sáng sủa thanh tú.
Ngũ quan của nàng ta nhỏ nhắn xinh xắn, mang nét thiếu nữ, nhưng lại quá mức sắc sảo, giữa hàng chân mày toát lên vẻ kiêu kỳ vì được nuông chiều thái quá, tựa hồ nhìn ai cũng bằng thái độ ngạo mạn.
Chu Anh.
Hề Lâm hỏi: "Sư tỷ quen nàng ta sao?"
Dao Trì Tâm liền nghiêng người, lấy cuốn sách che miệng lại: "Trước kia không phải ta từng đính hôn với Kiếm Tông sao? Nàng ta là cháu gái ngoại của tông chủ Kiếm Tông, năm xưa quan hệ với ta cũng không tệ lắm, mở miệng ra là gọi tỷ tỷ ngọt xớt. Nhưng ta nhìn ra được nàng ta có chút..."
Biểu cảm của nàng khẽ nhăn lại, không biết hình dung thế nào cho phải.
Hắn không hiểu ý: "... Có chút?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Có chút ghê gớm, tóm lại không phải là người đơn giản."
Nếu nói Lãm Nguyệt là kiểu nơm nớp lo sợ nịnh nọt nàng, âm thầm bất mãn sau lưng, thì Chu Anh tuyệt đối là kiểu công khai gió chiều nào che chiều ấy, khí thế bộc lộ rõ ràng. Đừng thấy tướng mạo trẻ con, thực chất lại vô cùng có chủ kiến.
Ngay cả đại sư tỷ lúc đó chưa từng bị đời vùi dập cũng trong tiềm thức cảm thấy người này không thể kết giao sâu sắc, có thể thấy đây chẳng phải là kẻ hiền lành gì.
Hai nhóm người cách nhau rất xa, chỉ vừa chạm mắt đã hiện lên vẻ giương cung bạt kiếm quen thuộc.
Hải đảo Bắc Minh cách Cô Vọng Châu không xa, Chu Anh có lẽ cũng vừa mới tới. Nhưng điều này không ảnh hưởng đến sự khinh thường của nàng ta dành cho núi Dao Quang. Chỉ bằng một cái liếc mắt khinh khỉnh nhẹ nhàng quét qua bên này, nàng ta đã cao ngạo dẫn người đi về hướng ngược lại.
Chậc chậc.
Dao Trì Tâm thầm nghĩ, bây giờ thì chẳng cần giả vờ nữa, vẻ chán ghét đều bày hết ra mặt rồi, thật là cay nghiệt cuồng vọng.
Mỗi ngày phòng đấu giá chỉ mở cửa hai canh giờ, kéo dài tổng cộng năm ngày.
Lúc mặt trời lên đỉnh đầu vào giữa trưa, một tiếng chuông trống lanh lảnh vang lên, kỳ trân dị bảo chờ đấu giá lục tục được đưa lên đài trung tâm.
Các tán tu đa phần không có tiền, những người đẩy giá lên cao cơ bản đều là tu sĩ gia đại nghiệp đại, có tiên môn chống lưng.
Mấy món đầu tiên mở màn toàn là những món đồ nhỏ nhặt không đau không ngứa, đồ chốt hạ vẫn còn ở phía sau.
Đúng lúc này, người bán đọc một chuỗi tên gọi kỳ lạ. Đại sư tỷ còn chưa nghe rõ là vật gì, Ân trưởng lão đã vươn tay lay nàng, chỉ chỉ lên trên.
Ông ấy muốn món này.
Dao Trì Tâm tuy không hiểu mô tê gì, nhưng vẫn vội vàng đ.á.n.h một tia linh khí lên trên, ý bảo tăng giá.
Đại khái đây không phải là nguyên liệu được săn đón, xung quanh không ai tranh giành, rất nhanh nàng đã chốt được với mức giá khởi điểm.
Thấy Ân Ngạn vui vẻ nhận lấy một chiếc túi nhỏ từ khay của người hầu mang tới, cách lớp áo choàng cũng có thể cảm nhận được vẻ mặt thỏa mãn của ông.
Đại sư tỷ vẫn không hiểu ông vừa mua cái gì.
Bên cạnh lập tức thò ra một cái đầu.