Bên phía núi Dao Quang, nếu Lâm Sóc đã có mặt, đương nhiên sẽ do hắn dẫn đầu.
Dù sao Hề Lâm cũng đang dùng tu vi và linh khí của người khác, việc đ.á.n.h đ.ấ.m rất nhiều khi dựa vào cảm giác, hắn trong lòng hơi lo lắng: "Đệ làm được không đấy?"
Lâm Sóc vừa đi đường vừa dặn dò:
"Lát nữa theo sát ta đừng chạy lung tung, xung quanh bao nhiêu đồng đạo đấy, đ.á.n.h không lại thì trốn, đừng làm mất mặt Dao Quang..."
Lời còn chưa dứt, chỉ thấy đại sư tỷ cầm Sương Đao đón gió, ngự kiếm không thèm chớp mắt đã c.h.é.m gục một con Cổ Điêu đang nấp dưới bóng cây, thân thủ ấy thậm chí còn dứt khoát hơn hắn vài phần.
Lâm Sóc suýt nữa c.ắ.n phải lưỡi.
Trước đó hắn chỉ mới thấy Hề Lâm động thủ ở hố sụt, lúc đó mọi người đều không có linh khí, hoàn toàn là đ.á.n.h tay đôi, cho nên không nhìn ra được gì.
Giờ phút này quả thực có chút ngạc nhiên ngoài ý muốn.
Hắn vội vàng săn g.i.ế.c đám linh thú xung quanh, lúc rảnh rỗi không quên cất giọng chất vấn đầy khó tin: "Đệ... tu vi gì vậy? Đệ thế này mà gọi là đệ t.ử ngoại môn sao?"
Đệ t.ử ngoại môn nhà ai mà được như vậy!
Thấy Hề Lâm không đáp, hắn dành chút thời gian sáp lại gần: "Trước kia đệ làm gì? Thân thủ cỡ này, chỉ ở ngoại môn Dao Quang e là không luyện ra được đâu nhỉ?"
"Trước kia là tán tu." Hắn trả lời mập mờ.
Lâm Sóc nghe vậy, biết cũng có không ít tán tu sau khi tu thành linh cốt thì tìm đến tiên môn xin tá túc để cầu được che chở, đối với việc này cũng không nghi ngờ gì: "Vậy sao lại bị phân vào ngoại môn? Đệ làm đệ t.ử nội môn cũng thừa sức mà."
Quỳnh Chi trong tay Hề Lâm vẫn không ngừng vung lên, sắc mặt không đổi tránh đi dòng m.á.u thú b.ắ.n tóe ra: "Vì đệ không có tiền."
Lâm Sóc: "..."
Hình như ngoại môn đúng là có mấy tên Trúc Cơ mắt ch.ó nhìn người thấp thật.
Không biết có phải vì có ý muốn giữ thể diện cho Dao Trì Tâm hay không, Lâm Sóc chỉ thấy Hề Lâm ở trong bí cảnh đặc biệt hăng hái, g.i.ế.c ch.óc vô cùng oai phong lẫm liệt, nước chảy mây trôi.
Còn chủ nhân của cơ thể vốn đã có nhan sắc nghiêng nước nghiêng thành, nay lại thêm kiếm pháp tuyệt đẹp của hắn, trong nháy mắt thực sự toát lên phong thái khiến người ta kinh ngạc đương trường.
Mãi đến khi cửa lớn bí cảnh đóng lại, Lâm Sóc suốt dọc đường vẫn còn nghe thấy không ít tiếng xì xầm bàn tán.
Đại khái là đang tò mò nữ tu thanh tú lệ dĩnh, thân thủ linh hoạt trong trường săn thú kia là ai.
"Dao cô nương ——!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nghe thấy có người gọi mình từ phía sau, Hề Lâm dừng bước ngoái đầu lại, từ đằng xa một thanh niên ăn vận như kiếm tu Côn Luân chạy về phía hắn.
Hắn không quen biết người này, nhưng người này lại có vẻ rất thân thiết với sư tỷ. Vừa lên tới nơi đã luyên thuyên không ngừng.
"Ây da, quả nhiên là cô, ta đã nói nhìn quen quen, lại sợ nhận nhầm người. Lần trước gặp nhau là ở kỳ đại bỉ Côn Luân mười năm trước nhỉ? Dao cô nương dạo này thực sự càng ngày càng xinh đẹp, ta cũng ngại chẳng dám ra bắt chuyện với cô."
Hề Lâm thầm nghĩ, ta thấy ngươi có ngại ngùng gì đâu, mồm miệng cũng giảo hoạt lắm đấy chứ.
"Lúc nãy trong bí cảnh cũng là cô phải không? Ta gọi cô sao cô không thèm để ý đến ta, hồi nhỏ chúng ta chơi thân với nhau lắm mà..."
Cơ ở khóe mắt "Dao Trì Tâm" vô thức giật giật.
Hồi nhỏ.
Lại là hồi nhỏ.
Người mới tới thao thao bất tuyệt, trước thì khen ngợi dung mạo khí chất của hắn, lại lôi chuyện tình cảm quá khứ ra, tiếp đó thì hết lời ca tụng biểu hiện lúc nãy của hắn, trong lời nói tràn ngập sự ngưỡng mộ.
"Chỗ ở của Dao cô nương hiện tại ở hướng nào vậy? Bọn Côn Luân chúng ta ở phía Tây Bắc, nếu tiện, ta có thể tới cửa mời cô uống một chén không? Đương nhiên, nếu cô nguyện ý đến tiểu viện của ta thì còn gì bằng, chỗ ta có rượu ngon..."
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
"Không tiện."
Hề Lâm ngắt lời hắn, đồng thời nghiêng người né tránh. Bước đi được hai bước lại khựng lại, quay đầu ánh mắt lạnh lẽo như sương, "Từ nay về sau, cách xa ta ra một chút."
"..."
Lâm Sóc khoanh tay đứng xem toàn bộ câu chuyện mà không chớp mắt lấy một lần. Đợi lúc Hề Lâm đi ngang qua, hắn buông lời mỉa mai: "Tỷ ấy đâu có như đệ."
"Đệ phá hoại nhân duyên của tỷ ấy như vậy, quay về ta sẽ mách tỷ ấy, tỷ ấy chắc chắn sẽ giận đệ cho xem."
"Được thôi." Hề Lâm liếc mắt nhìn hắn không mặn không nhạt, "Vậy sư huynh cứ việc đi mách tỷ ấy đi."
Hắn thu Quỳnh Chi vào Tu Di Cảnh, bày ra khuôn mặt người sống chớ lại gần rồi bỏ đi.
Không thể không nói, sau khi mang khuôn mặt này ra ngoài, Hề Lâm mới biết hóa ra xung quanh sư tỷ lại có nhiều kẻ dẻo mép như vậy.
—— Sư tỷ còn chưa đủ đẹp sao? Đệ nhất mỹ nhân của tiên môn đấy!
Bây giờ hắn mới thực sự nhận thức được sức nặng của danh xưng này.