Uổng Cho Sư Tỷ Có Nhan Sắc Tuyệt Trần

Chương 286



 

Dao Trì Tâm vừa mờ mịt vừa ngơ ngác, quả thực muốn hoài nghi chính bản thân mình.

 

Chấp niệm của ta, là cái dạng này sao……?

 

Hóa ra nàng nằm mơ cũng luôn nhớ thương việc làm loại chuyện này với sư đệ?

 

Thế thì, thế thì cũng quá thiếu rụt rè rồi!

 

Mãi cho đến khi nụ hôn của Hề Lâm càng thêm thân thiết, từ triền miên lưu luyến chuyển sang hỗn loạn vô chương, răng hắn khẽ c.ắ.n lên môi nàng, Dao Trì Tâm mới thấy đau mà sực tỉnh ——

 

Không đúng.

 

Ân trưởng lão từng nói, Gương T.ử Vi Tinh ảnh hưởng đến lời nói và hành động của tu sĩ chứ không phải ý thức, những điều này không thể phán đoán là ảo giác.

 

Cho nên, đây không phải chấp niệm của nàng, mà là…… là của sư đệ?

 

Nàng vừa mới suy nghĩ minh bạch chuyện này, thanh niên trước mặt lại đột nhiên tăng thêm lực đạo, lập tức đè ép nàng sát vào mặt gương phía sau lưng, kề sát đến không còn một kẽ hở.

 

Tám hướng xung quanh đều là gương, tầm mắt tránh cũng không thể tránh, vô luận rơi xuống nơi nào cũng đều là bộ dáng của hai người ngay lúc này.

 

Nàng đưa mắt nhìn quanh một vòng, thật sự sắp không ổn rồi!

 

Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ

Hơi thở của Hề Lâm phả nhẹ bên cánh mũi nàng, vừa ấm áp lại dồn dập. Dao Trì Tâm ấn lên bả vai hắn, dùng sức đẩy đẩy, nhưng không thể lay chuyển, đành phải lên tiếng gọi:

 

Sư đệ!

 

Thế nhưng nàng căn bản không phát ra được tiếng nào. Vừa mới hé miệng, còn chưa kịp nói chuyện, đầu lưỡi của hắn lập tức thừa cơ trượt vào, chặn kín lấy môi lưỡi nàng, giọng nói tức khắc hóa thành tiếng nức nở.

 

…… Thế này thì càng không thể nói chuyện!

 

Dao Trì Tâm chỉ đành chuyển vào linh đài để gọi hắn:

 

“Sư đệ! Hề Lâm!”

 

“Đệ tỉnh lại đi!”

 

“Đệ có biết là đệ đang…… đang……”

 

Nàng hô lên phân nửa thì tự mình nghẹn lời.

 

Tình cảnh này quả thực không biết phải diễn tả thế nào.

 

Nàng biết nói sao đây!

 

“Ai da, vừa nãy ta nên đút cho đệ hai viên Thanh Tâm đan, đệ, đệ……”

 

Sao đệ lại thiếu nghị lực đến thế cơ chứ!

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Mặc cho nàng sốt ruột ra sao, trên linh đài căn bản không có người đáp lại, thậm chí chẳng biết hắn có nghe lọt tai câu nào không.

 

Dao Trì Tâm chỉ cảm thấy trong miệng tràn ngập hơi thở của hắn. Nụ hôn tuy không quá thô bạo nhưng hoàn toàn không chừa lại chút khả năng giãy giụa nào, giống như môi răng đầu lưỡi mỗi một tấc đều phải thuộc về hắn, nhất định phải là của hắn.

 

Nàng mở mắt ra, cực kỳ gian nan nuốt một ngụm nước bọt giữa nụ hôn mút mát không màng đạo lý của Hề Lâm, hòng giúp bản thân thở chậm lại đôi chút.

 

Thanh niên thế nhưng lại giữ c.h.ặ.t lấy bàn tay đang chống trước n.g.ự.c hắn của nàng, ép ngược lên bên tai, tựa hồ không muốn để nàng lộn xộn.

 

Bây giờ đệ cứ ngang ngược đi.

 

Dao Trì Tâm liếc nhìn gương mặt gần ngay trong gang tấc kia, căm giận mà nghĩ.

 

Để ta xem sau khi ra ngoài đệ tính sao.

 

Nghĩ thì nghĩ vậy, nhưng mắt thấy cử chỉ của hắn dần trở nên nguy hiểm, rõ ràng là thu không được thế, khóe mắt Dao Trì Tâm quét thấy vạt áo đã bị xốc lên phân nửa.

 

Nàng thầm kêu không ổn, tiến xuống dưới nữa tuyệt đối sẽ vô cùng không ổn.

 

Nàng để mặc hắn ôm, trượt lưng dọc theo mặt gương ngồi xuống đất. Thừa dịp Hề Lâm hơi nhả ra một khoảng cách, nàng vội rút cánh tay ra, một tay chống đỡ đẩy người hắn ra xa nửa cánh tay.

 

“Sư đệ!”

 

Dao Trì Tâm một tay giữ hắn lại, cả khuôn mặt gần như đỏ bừng, nhất thời cũng không phân rõ được là do thở không thông hay vì nguyên nhân nào khác.

 

Nàng thở phì phò, cạn lời dùng mu bàn tay lau khóe môi.

 

Chỉ cảm thấy tình trạng trước mắt này thật sự khó diễn tả bằng lời, đây gọi là chuyện gì cơ chứ……

 

Trong tầm mắt, thần sắc của Hề Lâm ngồi sang một bên khác hẳn bình thường. Ngay cả nàng cũng có thể nhìn ra đôi mắt thanh niên kia thiếu đi tiêu cự, bộ dạng hồn xiêu phách lạc, rõ ràng là không ở trạng thái tỉnh táo.

 

Nàng mới chỉ ngừng lại trong giây lát, chớp mắt một cái, hắn lại tự nhiên như không cúi người tiến đến, chuyên chú muốn hôn nàng tiếp.

 

“Từ từ, từ từ, dừng lại!”

 

Đại sư tỷ cản không nổi, đành phải ra sức lớn tiếng: “Hề Lâm, đệ còn như vậy là ta giận đấy, ta thật sự tức giận đấy!”

 

Không biết có phải khái niệm “chọc cho nàng tức giận” đã vô tình chạm đến dây thần kinh nào của hắn hay không, toàn thân Hề Lâm khựng lại, thế mà thật sự từ từ bình tĩnh xuống.

 

Sau đó, hắn hơi cúi đầu, im lặng không nói một lời mà ngồi đối diện nàng.

 

Dao Trì Tâm dán sát lưng vào tường, túm c.h.ặ.t quần áo, cẩn thận nhìn trộm phản ứng của hắn, ngầm xác nhận xem trạng thái của hắn đã an toàn hay chưa.

 

Cũng may việc “sư tỷ sẽ tức giận” đối với hắn đại khái là một sự uy h.i.ế.p rất lớn. Hề Lâm quả nhiên ngoan ngoãn không dám manh động, cứ yên lặng hồn bay phách lạc mà ngồi đó.

 

Nàng thở phào nhẹ nhõm tại chỗ, bắt đầu chỉnh lý lại y phục.