Uổng Cho Sư Tỷ Có Nhan Sắc Tuyệt Trần

Chương 290



 

Trên cao, vô số ánh kiếm đan xen, là những tán tu mặc huyền y cùng môn đồ Bắc Minh Kiếm tông. Dưới màn đêm trăng mênh m.ô.n.g, núi Dao Quang tứ bề hỗn loạn, tinh hỏa nhuốm m.á.u thiêu rụi ngói xanh mái hiên.

 

Đuôi chân mày Dao Trì Tâm khẽ nhúc nhích.

 

Cảnh tượng trước mắt chính là đêm đại kiếp nạn năm xưa.

 

Cũng phải thôi.

 

Bị diệt cả môn phái, lại trực tiếp dẫn đến việc nàng quay về 6 năm trước của kiếp nạn này, coi như là ký ức sâu đậm nhất nơi đáy lòng. Bị tấm gương nắm bắt được quả thực nằm trong dự kiến, cũng không có gì kỳ lạ.

 

Xác nhận xung quanh không có nguy hiểm, nàng lách ra từ phía sau Hề Lâm, không nhanh không chậm bước lên trước.

 

Dù sao cảnh này nằm mơ cũng thường xuyên thấy, đã sớm xem quen rồi, hiện giờ nàng hoàn toàn gợn sóng bất kinh —— Gương T.ử Vi đừng hòng dựa vào thứ này để nhiễu loạn tâm trí nàng.

 

Dao Trì Tâm bước đi không đổi sắc mặt, thậm chí còn có chút nhàm chán.

 

Ảo ảnh bên cạnh, A Ve lại một lần nữa chĩa đao kiếm vào nàng, sư đệ lại một lần nữa cứu nàng khỏi nước sôi lửa bỏng, và hai người họ cũng lại một lần nữa c.h.ế.t dưới lôi đình của Bạch Yến Hành.

 

Bởi vì nàng đã ghi nhớ cốt truyện trong đầu nên cứ nhìn thẳng mà đi, ngược lại Hề Lâm lại chậm bước, thần sắc chuyên chú xem những hình ảnh này.

 

Khi đi đến tận cùng sơn môn, nàng ở thế giới đó đã hao tổn chân nguyên mà c.h.ế.t.

 

Vốn tưởng rằng đã đi đến đoạn kết, không ngờ tầm mắt chớp lóe, lại xuất hiện cảnh tượng hai người họ giằng co với tên đạo sĩ Ngự Thú trên vách núi thảo nguyên bao la ba ngàn năm trước.

 

Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ

Ba đạo kiếm khí sắc bén buộc trên tay c.h.é.m về phía đối phương, còn nàng ánh mắt giảo hoạt và kiên định rơi thẳng xuống vách núi.

 

Dao Trì Tâm hơi bất ngờ nhướng mày.

 

Vốn tưởng tấm gương muốn kích thích nàng thông qua những đại hỉ đại bi trong đời, nhưng hiện tại xem ra lại không phải.

 

Bóng tối lốm đốm tinh quang dường như là sân khấu đã được thiết lập sẵn, hình ảnh lấy nàng làm trung tâm, khi thì sáng bên trái, khi thì sáng bên phải, khiến người ta vô cớ có ảo giác như đèn kéo quân.

 

Bước thêm lên trước là cảnh ngộ bầy tà ám vây công trong khu rừng hoang vu, tiếp đó là tình cảnh bị Mê Võng Điểu truy sát ở hoang dã Thương Ngô, sau đó nữa là những cuộc gặp gỡ lần lượt với Bạch Yến Hành, rồi Thứu Khúc tại võ đài tỷ võ đại hội……

 

Dao Trì Tâm đi được một đoạn khá xa, hậu tri hậu giác nhận ra Hề Lâm không đuổi kịp. Quay đầu tìm kiếm xung quanh, mới phát hiện hắn đang dừng lại ở cái ngày hắn hôn mê bất tỉnh, còn nàng thì gọi Chiếu Dạ Minh ra.

 

Nàng trơ mắt nhìn chính mình trong ảo ảnh đang ôm cổ hắn, sắp sửa hôn lên khóe môi, da đầu lập tức tê rần, vội vã chạy lên giơ tay che mắt Hề Lâm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

“Á —— khoan đã, cái này đệ không được xem!”

 

Nàng luống cuống tay chân vặn người hắn lại, thế nhưng Hề Lâm hiển nhiên vô cùng để tâm, rõ ràng vẫn có xu hướng muốn quay đầu lại. Dao Trì Tâm lập tức ôm c.h.ặ.t lấy mặt hắn không cho nhúc nhích.

 

“Không được! ——”

 

Hắn nghiêm túc suy nghĩ một chút, đổi sang hướng khác muốn quay lại cảnh tượng đêm đại kiếp nạn ban đầu kia.

 

Đại sư tỷ kéo bật hắn lại: “Cái đó, cái đó cũng không được xem!”

 

“Đệ hứa là ngoan ngoãn nghe lời ta rồi cơ mà.”

 

“……”

 

Cảm xúc trong mắt hắn mắt thường cũng có thể thấy được sự giằng xé, cau mày đầy mất mát, cuối cùng cũng chỉ có thể tủi thân nhìn nàng.

 

Ánh mắt thanh niên xưa nay vốn quá đỗi nhạt nhòa, hỉ nộ ái ố không hiện lên mặt, rất khó đọc được buồn vui từ thần sắc của hắn. Thế mà Gương T.ử Vi lại trực tiếp phản chiếu nội tâm hắn, dẫn đến việc hắn hiện tại hoàn toàn trái ngược với thường ngày, tình cảm trực tiếp bộc lộ ra ngoài, uể oải chính là uể oải, quả thực không thèm che đậy.

 

Dao Trì Tâm chạm phải ánh mắt hắn, cư nhiên có chút không chống đỡ nổi, vô cớ có cảm giác bản thân đang ức h.i.ế.p người khác.

 

Nàng do dự một lát, mang theo ý nghĩ bồi thường mà níu lấy vai hắn, nhón chân hôn lên má hắn một cái.

 

“Được rồi, hôn xong thì không được làm mình làm mẩy nữa.”

 

Cảm nhận được xúc cảm mềm mại ấm áp lưu lại bên môi, Hề Lâm đứng yên tại chỗ vô thức vươn tay chạm vào. Suy nghĩ tựa hồ còn chậm nửa nhịp mới phản ứng lại được điều gì, cánh tay đã bị nàng túm mạnh, lôi kéo đi lên phía trước.

 

Con đường cuộc đời quá khứ nhấp nháy của nàng không biết còn dài bao xa.

 

Đi được gần một nửa, rốt cuộc Dao Trì Tâm dần nhận ra, những hồi ức do gương bày ra là theo trình tự thời gian lùi dần về quá khứ, đây là một dòng sông dài chảy ngược.

 

Chẳng bao lâu, nàng liền nhìn thấy chính mình cả ngày cùng đám tỷ muội ăn nhậu chơi bời, lấy pháp bảo làm đồ chơi.

 

Những ngày tháng nhàn tản không màng giá rét hay nắng nóng, không màng nhân gian gian khổ, rõ ràng là vô ưu vô lự, nhưng khi đứng ở góc độ người ngoài nhìn vào, thế mà lại sinh ra một tia m.ô.n.g lung hồ đồ.