Hắn vô thức quay đầu lại, trước mắt còn chưa nhìn rõ thứ gì, chỉ cảm nhận được một luồng hơi thở mát lạnh thình lình áp sát đến, trong veo phảng phất như luồng linh khí quét ngang qua dãy núi năm nào.
Gáy bị một cánh tay vòng qua đè xuống, một nét ấm áp mềm mại tức khắc dán lên môi.
Hai mắt Hề Lâm khẽ mở to.
Gió đêm thổi bay những sợi tóc của đối phương, vương vấn bên khóe môi và ch.óp mũi hắn trong gang tấc. Mùi hương ngọt ngào lấp đầy các giác quan không thể chối từ.
Không ngờ nàng lại hôn lên.
Toàn thân hắn, thậm chí cả khí tràng xung quanh hoàn toàn không thể khống chế mà cứng đờ, cùng ngây người vì quá đỗi bất ngờ.
Dù sao những ký ức trong Gương T.ử Vi chỉ là ký ức, cảm giác lúc hỗn loạn so với lúc tỉnh táo lúc này sao có thể sánh bằng.
Xúc cảm ấm áp tinh tế trằn trọc khẽ chạm trên môi hắn, cánh tay Hề Lâm cơ hồ nổi lên một tầng gai ốc ngay lập tức. Hắn vẫn còn đang sững sờ, đầu lưỡi kia đã dễ như trở bàn tay thăm dò qua kẽ hở giữa đôi môi hé mở của hắn.
Nụ hôn của sư tỷ rõ ràng thành thạo hơn hắn, là sự thử nghiệm và xâm nhập từ từ, cho dù lực đạo không bằng, nhưng lại có thể cực kỳ nhẹ nhàng nắm thế chủ đạo một cách nhanh ch.óng. So với việc hành động theo bản năng của hắn thì nụ hôn này có kết cấu và nhịp điệu hơn hẳn, thậm chí khiến người ta không biết nên hùa theo thế nào.
Mãi đến lúc này, Hề Lâm mới nghĩ đến việc dùng tay đỡ lưng nàng, động tác không dám quá lớn, luôn cảm thấy sẽ có vẻ đường đột. Nhưng dù đã cẩn thận lưu ý, vẫn vô tình đụng đổ những viên đá dưới chân, lạch cạch rơi vãi đầy đất.
Nghe thấy tiếng động, Dao Trì Tâm không nhịn được bật cười. Ngón tay nàng xoa nhẹ lên mái tóc sau tai hắn, cảm nhận được sự đáp lại có chút lóng ngóng và sự ôn tồn cố ý kiềm chế của sư đệ, cuối cùng c.ắ.n mạnh một cái lên môi hắn.
Khi Hề Lâm mở mắt ra, môi răng nàng tuy đã buông lỏng, nhưng một cánh tay vẫn khoác lên vai hắn, mang dáng vẻ lưu manh ngang ngược ức h.i.ế.p dân lành. Đôi mắt hạnh kiều diễm sóng nước lưu chuyển, đẹp đến lóa mắt.
“Lần này coi như ta đã trả thù chuyện trong Gương T.ử Vi rồi đấy.”
Hiểu ra nàng đang ám chỉ điều gì, Hề Lâm bất đắc dĩ cười: “Như vậy mà cũng gọi là trả thù sao?”
“Không thể gọi vậy sao?” Nàng đáp lại như lẽ đương nhiên, “Chẳng lẽ chỉ cho phép đệ chiếm tiện nghi của ta, không cho phép ta chiếm tiện nghi của đệ?”
“Không phải.”
Ánh mắt hắn dừng lại trên môi nàng, nhìn ánh nước lấp lánh nơi đó, có ý muốn hôn thêm lần nữa, nhưng lại không muốn tỏ ra được voi đòi tiên. Cuối cùng, hắn đành dung túng thỏa hiệp: “Tỷ muốn chiếm thì cứ chiếm đi.”
Hề Lâm chuyển ánh mắt trở lại đôi mắt nàng, tĩnh lặng không nói gì mà nhìn nhau, trong lòng vẫn luôn vấn vương lời chưa nói hết vừa nãy: “Sư tỷ, vậy chuyện vừa rồi……”
Dao Trì Tâm hận sắt không thành thép ngắt lời: “Trời ơi, ngốc muốn c.h.ế.t.”
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
“Vừa rồi cái gì mà vừa rồi, ta cứ thích lấy thân báo đáp đấy, sao đệ còn hỏi nữa.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Thần sắc hắn hiện lên một tia sáng mờ nhạt, có lẽ ngay cả bản thân hắn cũng không ý thức được cảm xúc thăng trầm trong khoảnh khắc ấy.
“Ta chính là muốn ‘cứ phải’ như thế, chính là muốn ‘nhất định’ như thế, đệ đồng ý cũng phải đồng ý, không đồng ý cũng phải đồng ý.” Nàng gõ nhẹ lên ch.óp mũi hắn, bắt đầu độc tài: “Là đệ nói đệ thích ta, nói rồi thì không được đổi ý, cũng không cho phép coi như chưa từng xảy ra.”
“Nói cho đệ biết nhé, thích ta là một chuyện rất phiền toái đấy, tự đệ chuẩn bị tinh thần đi.”
Hề Lâm nhìn nàng, khóe môi còn lưu chút hơi ấm khẽ mỉm cười: “Ừm.”
“Ta muốn làm gì đệ cũng không được phản kháng, càng không được trốn.”
“…… Tỷ muốn làm gì?”
“Đừng bận tâm ta muốn làm gì.” Dao Trì Tâm ngang ngược vô lý đẩy hắn, “Đệ cứ đồng ý trước đã.”
Hề Lâm: “Ừm.”
“Còn gì nữa nhỉ…… Chờ sau này ta nghĩ ra rồi bổ sung thêm. Giờ tạm thời chưa có cảm hứng.”
Nghe nàng đưa ra một loạt điều kiện, Hề Lâm không khỏi bật cười, bỗng nhiên cảm thấy như vậy cũng rất tốt.
Hắn thầm nghĩ trong lòng.
Ít nhất nàng không bài xích, không chán ghét, chịu để hắn ở lại bên cạnh, những thứ khác đều không quan trọng.
Dù sao những điều hắn để tâm cũng chỉ có bấy nhiêu thôi.
Chỉ trong một lát ngắn ngủi, hắn đã tự mình điều chỉnh lại trạng thái, ngồi bên cạnh nghiêng đầu nhìn Dao Trì Tâm tiện tay gom lại mái tóc dài, đ.á.n.h rối b.úi tóc ban nãy và b.úi lại.
Khóe mắt Hề Lâm vô tình liếc nhìn tiểu viện, đập vào mắt là tấm gương vỡ nát trên mặt đất, rốt cuộc cũng nhớ ra chuyện gì: “Đúng rồi.”
“Đệ còn chưa hỏi tỷ, ở trong Gương T.ử Vi Tinh, tỷ có nhìn thấy gì không?”
“Ồ, có chứ!”
Dao Trì Tâm được hắn nhắc nhở, nhớ lại chuyện mình đã suy nghĩ hồi lâu lúc nãy, nàng xuyên chiếc trâm cài vào mái tóc đen dày để cố định lại.