Uổng Cho Sư Tỷ Có Nhan Sắc Tuyệt Trần

Chương 301



 

Mấy thiếu niên chưa từng thấy chốn tiên cảnh lầu ngọc gác tía bao giờ, vào trong gần như ngây ngốc, vừa đi vừa đ.á.n.h giá xung quanh đến mức trời đất quay cuồng.

 

Thành phố Tiên thậm chí vì chuyện này mà còn dựng riêng một lôi đài kết giới khá lớn, cách khu bán đấu giá không xa.

 

Cậu bé thấy mọi thứ đều mới mẻ, cùng các bạn năm ba đứa gọi nhau í ới chạy tới xem náo nhiệt. Dù sao đồ thì không mua nổi, nhưng đứng xem thì chẳng mất tiền.

 

Các tu sĩ trên phố cũng ngạc nhiên nhìn đám trẻ con không chút tu vi này chạy qua mặt mình.

 

Cùng lúc đó, Bạch Vãn Đình đang đứng quay lưng lại con phố trước một quầy hàng bán đồ lặt vặt, đang do dự giữa hai món trang sức.

 

Một cái là ngọc bội đeo hông màu xanh ngọc, một cái là mặt dây chuyền ngọc bích màu lam.

 

“…… Đều đẹp cả, mua cái nào tặng Trì Tâm đây?”

 

“Quên hỏi muội ấy thích màu gì mất rồi.”

 

Bạch đại tiểu thư không chọn được, đơn giản là mua cả hai.

 

“Thắng thì tặng cái xanh ngọc, thua thì tặng cái màu lam.”

 

Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ

Nàng rất thông minh mà nghĩ ra một lý do hoàn hảo: “Thắng là để chúc mừng, thua là để an ủi!”

 

Ngày trước khi tỷ thí bắt đầu cũng là ngày cuối cùng của buổi bán đấu giá ở thành phố Tiên. Hai phái Dao Quang và Kiếm Tông rất ăn ý không tham gia.

 

Ba vị tiểu sư đệ đến lúc này rốt cuộc cũng ý thức được ngày mai e rằng sẽ xảy ra chuyện mất mặt, nên tự nhốt mình trong phòng, không phải chột dạ thì cũng là bất an.

 

Còn Lâm đại công t.ử bị đày ải ở một tiểu viện xa xôi vẫn ngồi trước cửa sổ. Hắn cầm sợi dây đàn, ngón tay vô thức gõ nhịp lên mặt bàn chờ tin tức.

 

Lúc này, đại sư tỷ vẫn không hay biết bên ngoài có bao nhiêu người đang ngóng chờ màn tỷ thí ngày mai của nàng. Nàng vừa kết thúc một vòng tu luyện, thoải mái buông lỏng bản thân, ngửa người nằm phịch xuống đất.

 

Tiểu viện này là kiệt tác của ông chủ Diễm, được tái hiện giống y đúc chỗ ở của nàng trên núi Dao Quang. Vì vậy trong sân cũng có một cây cổ thụ không nhỏ.

 

Đầy trời sao giăng mắc trên cành lá. Dao Trì Tâm không nhịn được vươn tay ra, xòe năm ngón tay, cảm giác như chỉ cần vồ một cái là có thể nắm lấy một vốc sao.

 

Chẳng bao lâu sau, bầu trời đêm trên đỉnh đầu xuất hiện thêm một khuôn mặt thanh tú. Ngay sau đó là Chiếu Dạ Minh với lòng hiếu kỳ không nhỏ, cùng với Quỳnh Chi vẫn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra. Một đống pháp khí lần lượt xúm lại vây quanh nàng.

 

Cảnh tượng này vô cớ toát lên vài phần buồn cười quái dị.

 

“Sư tỷ, nghỉ ngơi một lát đi. Trời sắp sáng rồi.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Hề Lâm nắm lấy cổ tay nàng khẽ dùng sức, Dao Trì Tâm thuận thế tự kéo mình ngồi dậy.

 

Trên bậc thềm hành lang đặt hai vò rượu gạo, đối với tu sĩ thì uống rượu này chẳng khác nào uống nước, không cần lo bị say.

 

Nàng xử lý xong cả một vò, vừa sảng khoái vừa mệt mỏi cảm thán một tiếng.

 

“Haiz ——”

 

Hề Lâm nhìn nàng vươn vai thư giãn tựa vào lan can.

 

Năm ngày qua dài như một tháng, gần như không có lúc nào ngơi nghỉ, cứ chạy ngược chạy xuôi như đ.á.n.h giặc. Cái gì có thể thử đều thử hết trong lúc tuyệt vọng, cái gì cũng đã nếm qua một lần. Đến lúc này, nghĩ tới chuyện ngày mai phải ứng chiến, bỗng nhiên có cảm giác như đang nằm mơ.

 

Nàng tiện tay đặt vò rượu xuống, tỳ cằm lên tay vịn ngắm trăng.

 

Hề Lâm cất vò rượu trống đi giúp nàng, ngồi xuống sát bên cạnh: “Sư tỷ, đang hồi hộp sao?”

 

Đối mặt với hắn, Dao Trì Tâm cũng không cần cố ý che giấu. Nàng thành thật quay đầu lại, thẹn thùng thừa nhận: “Ừm……”

 

“Hề Lâm, đệ nói xem ta có thắng nổi không?”

 

Thanh niên không hề vì muốn tiếp thêm lòng tin mà mù quáng dỗ dành nàng, giọng điệu vẫn bình tĩnh: “Đệ cảm thấy có hy vọng.”

 

Nàng vẫn gác cằm lên mu bàn tay tỳ trên lan can. Nghe vậy nàng không khỏi bật cười, nhưng cười xong lại có chút chạnh lòng: “Chắc cũng chỉ có đệ là thấy ta có hy vọng.”

 

Cũng giống như kỳ đại bỉ Huyền môn năm xưa, giống như chuyến đi tới vùng hoang dã Thương Ngô và t.h.ả.m họa lụt lội ở hố trời ba ngàn năm trước, mọi người theo bản năng sẽ coi nàng là một kẻ vô tích sự, làm gì cũng hỏng, chỉ là một gánh nặng.

 

Dao Trì Tâm khẽ vùi đầu xuống: “Mọi người chắc đều cảm thấy ta không làm được đâu nhỉ.”

 

Có lẽ vì đã từng chứng kiến tâm cảnh của nàng trước kia trong Gương T.ử Vi Tinh, Hề Lâm đột nhiên càng thấu hiểu hơn lý do tại sao nàng lại đồng ý lời thách đấu của Chu Anh.

 

Hắn ngẫm nghĩ một chút, sửa lại lời nói: “Nhưng sư tỷ là học trò giỏi nhất đệ từng dạy.”

 

Đây không phải lời nói dối. Mặc dù lần nào cũng đầy rẫy hiểm nguy, nhưng từ trước đến nay, biểu hiện của Dao Trì Tâm chưa từng làm hắn thất vọng.

 

Dù biết là lời an ủi, nhưng đại sư tỷ nghe xong trong lòng vẫn không kìm được cảm thấy ấm áp, ấm áp lan tỏa khắp tâm can.