"Con chỉ thua một trận thôi mà. Sau này con thắng nhiều thêm vài trận, những lời đồn thổi bên ngoài tự khắc sẽ đổi chiều, cha cần gì phải để tâm."
Bạch Vãn Đình đã lánh xa vào một góc vắng vẻ. Nàng nghe thấy cha nắm c.h.ặ.t hai vai huynh trưởng, hoảng hốt và gay gắt nói: "Con bây giờ đã không còn như xưa nữa rồi. Con là người đại diện cho thực lực của Bắc Minh Kiếm Tông đó!"
"Cái gì mà 'chỉ thua một trận thôi'! Sao con có thể xem nhẹ chuyện thắng thua như vậy? Lơ là một lần, sẽ có lần thứ hai, lần thứ ba. Nếu con cứ tiếp tục như thế, tương lai của Bạch gia phải tính sao đây?"
"Yến Hành." Ánh mắt lão trong khoảnh khắc bỗng trở nên vô cùng sâu thẳm và đáng sợ, tựa hồ muốn giam cầm người đối diện vào trong đó: "Con đã quên kỳ vọng của Phùng Sơn và mẹ con rồi sao?"
"Con không cảm thấy có lỗi với bọn họ sao? Yến Hành!"
Khi Bạch Thạch Thu nhắc đến tên hai người kia, sự mệt mỏi pha chút chán chường trong mắt thanh niên dần tan biến. Thay vào đó là một sự bừng tỉnh tựa như hồ đồ lâu ngày được dội gáo nước lạnh, nhưng lại pha lẫn nét vô cảm đến rợn người.
Bạch Vãn Đình tận mắt nhìn thấy ngũ quan đang căng cứng của huynh trưởng trong nháy mắt dường như mất đi toàn bộ hơi ấm.
Hắn đang đứng ngây người ra đó.
Buổi chiều, mang theo khát vọng rửa nhục nhưng lại chuốc lấy thất bại dưới tay Hề Lâm. Sau đó là phải đối mặt với sự ngang ngược vô lý của Chu Anh, và rồi suốt dọc đường về nhà phải nghe những lời nh.ụ.c m.ạ từ đám người không liên quan. Cho tới lúc này, những tiếng ồn ào văng vẳng bên tai Bạch Yến Hành ngày một đinh tai nhức óc, tựa như muốn nhấn chìm hắn.
Vậy mà cha hắn lại run rẩy xoa xoa vai hắn, dùng sức siết c.h.ặ.t lấy, nhẹ nhàng cất lời an ủi giữa cơn chấn động ù tai dữ dội:
"Không sao đâu, mọi chuyện sẽ tốt lên thôi, Yến Hành."
"Con nhất định sẽ trở thành vị kiếm tu đệ nhất danh bất hư truyền. Cha tuyệt đối sẽ không để thiên phú của con uổng phí một cách vô ích."
Bạch Vãn Đình đứng tựa bên khung cửa vòm, những ngón tay đang bám víu lên bức tường trắng chậm rãi buông thõng xuống. Nàng dường như đã hiểu ra ý nghĩa ẩn sâu sau câu nói ấy. Trong ánh mắt trầm tư thoắt hiện lên một vẻ u buồn cô độc.
Vào buổi sáng tinh sương, Dao Trì Tâm đã đứng thấp thỏm loanh quanh bên ngoài rừng trúc nhỏ một lúc lâu.
Kể từ ngày Hề Lâm hung hăng đ.á.n.h Bạch Yến Hành một trận tơi bời, nàng không còn mặt mũi nào để đến tìm Bạch Vãn Đình nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Đôi lúc nằm trằn trọc trên giường, nàng cũng từng do dự phân vân, tự nhủ hay là cứ ngầm thừa nhận từ nay hai bên không ai qua lại với ai nữa cho xong, đỡ phải khó xử cho cả đôi bên. Hơn nữa, Bạch gia suy cho cùng vẫn có dây dưa với Bắc Minh Kiếm Tông. Việc qua lại quá thân thiết khó tránh khỏi sẽ để lại những tai họa ngầm.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, Vãn Đình thực sự đã chân thành mong ngóng nàng chiến thắng Chu Anh, còn cất công đến tận nơi để cổ vũ tinh thần cho nàng. Bây giờ nàng lại trốn tịt trong phòng không chịu ló mặt ra, chẳng khác nào đơn phương tuyên bố tuyệt giao với người ta.
Làm thế thì quả thực không có tình nghĩa chút nào.
Nàng và Bạch Yến Hành đúng là có mối thù sâu tựa biển, nhưng đối với muội muội của hắn, nàng lại chẳng có chút oán hận nào. Hơn nữa, Vãn Đình cũng là một người tốt... Dao Trì Tâm luôn có thiện cảm với nàng ấy.
Dù thế nào đi nữa, nàng cũng nên đến gặp Vãn Đình một lần.
Đại sư tỷ cuối cùng cũng hạ quyết tâm, nắm c.h.ặ.t t.a.y áo, rảo bước tiến sâu vào khu rừng.
Tuy nhiên mấy ngày qua, những lời bàn tán xì xầm bên ngoài về các thành viên nhà họ Bạch đã ồn ào náo động, đặc biệt là những lời nhắm vào Bạch Yến Hành.
Tuy ngày đó người làm ầm ĩ lên là Chu Anh, nhưng người khơi mào động thủ trước lại chính là phe bọn họ... Nàng có chút lo lắng, liệu Bạch Vãn Đình có thẳng thừng xụ mặt đuổi nàng cút đi ngay tại chỗ không.
Nếu mọi chuyện đúng là như vậy, nàng nên ứng phó thế nào cho phải phép?
Dao Trì Tâm đang vừa đi vừa suy tính, nếu lát nữa phải nếm mùi thất bại, nàng nên dùng cách thức khéo léo nào để không làm mất đi khí thế của mình. Bỗng, từ phía trước truyền đến những tiếng sột soạt lá trúc bị c.h.é.m đứt rõ mồn một.
Bạch Vãn Đình đúng là kiên trì không lay chuyển, mặc cho mưa gió bão bùng, vẫn luyện kiếm ở đây đúng giờ như mọi ngày.
Dường như chỉ cần nàng đến vào sáng sớm, sẽ chẳng bao giờ không tìm thấy Vãn Đình.
Dao Trì Tâm vốn định không làm phiền, lặng lẽ tìm một góc khuất đứng chờ. Ngờ đâu Bạch Vãn Đình vừa vung một nhát kiếm đã cảm nhận được sự hiện diện của nàng. Nàng bèn thu trường kiếm lại, thu lại kiếm khí đáp đất một cách vững vàng. Nụ cười nở trên môi lại mang vẻ vô cùng thản nhiên: