Ai ngờ, Bạch Vãn Đình ghé sát tai nàng, khăng khăng lặp lại một cách cố chấp:
"Không, ngươi có thể làm được, chắc chắn ngươi sẽ làm được! Ngươi là người mà ta coi trọng nhất trên đời này."
"Ngươi nhất định phải trở nên xuất chúng!"
Trong khoảnh khắc đó, một sợi dây thần kinh trong đầu Dao Trì Tâm dường như đứt phựt. Một cảm giác quen thuộc đến khó tả trào dâng trong nàng, như thể cấu trúc câu y hệt như thế nàng đã từng nghe qua trong một hoàn cảnh vô cùng đặc biệt.
Điều này vô cớ khiến tâm trạng nàng xáo trộn, không tài nào bình tĩnh lại được.
Suốt cả buổi sáng, Dao Trì Tâm luôn trong trạng thái bồn chồn, thẫn thờ. Dù đã rời khỏi Đào Hoa Ổ từ lâu, đầu óc nàng vẫn không ngừng suy nghĩ về chuyện đó.
"Sư tỷ."
Hề Lâm đứng chờ ngoài rừng trúc, thấy nàng từ lúc đi ra cứ thẩn thơ như người mất hồn suốt dọc đường: "Chẳng phải tỷ đã bảo Vãn Đình nói lời tuyệt giao rồi sao? Sao tỷ vẫn còn vương vấn chuyện của muội ấy thế?"
Đại sư tỷ vò đầu bứt tai, tỏ vẻ có quá nhiều điều chất chứa khó nói.
"Cũng không hẳn là vậy, tỷ cứ có cảm giác hôm nay muội ấy lạ lắm."
Hề Lâm hỏi: "Lạ chỗ nào?"
"Đệ không biết đâu, lúc chia tay muội ấy đã nói một câu khiến tỷ vô cùng để tâm."
Dù đã nghe kể lại từ đầu đến cuối, thanh niên vẫn cảm thấy mơ hồ: "Câu nói đó có gì không ổn sao?"
"Không ổn, hoàn toàn không ổn."
Giữa dòng người qua lại tấp nập trong thành nhỏ Cô Vọng Châu, nàng đứng sững lại, khẳng định chắc nịch: "Những lời lẽ kiểu đó tỷ từng nghe thấy rồi, chỉ có những người sắp c.h.ế.t, đang ở ranh giới sinh t.ử mới nói kiểu 'Ngươi là... trên đời này của ta'. Đệ không thấy nó rất giống một lời trăn trối sao?"
Ban đầu Dao Trì Tâm chỉ nghĩ Vãn Đình vì chuyện của ca ca mình nên cảm thấy cần phải vạch rõ ranh giới, nhưng sau đó dần nhận ra hành động của nàng ấy có gì đó rất bất thường. Này không giống như đến để cáo biệt, mà giống như đến phó thác hậu sự vậy.
"Vậy sao?" Hề Lâm nhìn nàng với vẻ bán tín bán nghi, "Trước đây tỷ từng nghe thấy ở đâu, có phải tỷ đang làm quá lên không?"
Đại sư tỷ bất lực trừng mắt lườm hắn một cái: "Chính là nghe từ miệng đệ đấy. Trước lúc c.h.ế.t đệ đã đích thân nói với tỷ, bảo tỷ 'Là người quan trọng nhất trên đời này của đệ'. Nói xong thì hai đứa mình cùng bị người ta đ.â.m c.h.ế.t luôn."
Hề Lâm: "..."
Đáng lẽ hắn không nên hỏi câu này.
"... Đệ thực sự đã nói như vậy sao?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Dao Trì Tâm tiện miệng đáp: "Đúng thế."
Nàng nghĩ ngợi mãi vẫn không thể yên tâm, bèn nắm lấy tay hắn: "Không được rồi. Hề Lâm, đi cùng tỷ tới sơn trang Bạch gia một chuyến được không? Tỷ luôn có linh cảm chẳng lành, hình như sắp có chuyện gì đó xảy ra."
"Đi thì đi."
Hề Lâm thắc mắc: "Nhưng sao tỷ lại nghĩ thế?"
"Đệ không hiểu đâu."
Nàng chẳng biết bắt đầu kể từ đâu. Ánh nắng xám xịt ban ngày chiếu rọi lên người, nhưng nàng lại cảm thấy một cơn ớn lạnh buốt giá ập tới: "Hồi trước lúc tỷ kết bạn với Bạch Yến Hành, đến lúc tính chuyện cưới hỏi, huynh ấy chưa từng nhắc đến việc mình có muội muội."
"Nhưng Bạch Vãn Đình lại kể với tỷ rằng, dưới nàng ấy thậm chí còn có một đứa đệ đệ mới vào Huyền môn chưa lâu, là m.á.u mủ ruột rà. Vậy mà năm xưa, khi Bạch Yến Hành dẫn tỷ tới thăm Bạch gia, gần như tất cả mọi người đều bảo hắn là con một."
Dao Trì Tâm nhìn hắn, "Đệ không thấy chuyện này rất kỳ quái sao?"
"Tỷ đã gặp qua phụ thân ruột của huynh ấy, từng gặp qua họ hàng thân thích bên nội, bên ngoại nhà họ Bạch, nhưng lại chưa bao giờ nghe nhắc đến đệ muội ruột thịt của huynh ấy."
"Ở khoảng thời gian tuyến đó, bọn họ đã đi đâu mất rồi?"
Giờ phút này tại Mai Hoa Ổ, bên trong sơn trang họ Bạch.
Bạch Thạch Thu chắp tay đứng trước một cánh cổng chính u ám. Lão nhìn quanh một vòng rồi cất tiếng hỏi người bên cạnh: "Yến Hành có về không?"
"Nhị công t.ử vẫn đang bế quan ở núi phía sau, ngài ấy bảo mấy ngày tới sẽ không ra ngoài, dự định tự mình tu luyện cho đến khi thành phố Tiên đóng cửa mới thôi."
Nhận được tin chắc chắn, lão xua tay ra hiệu cho người kia lui xuống, quay người bước vào căn phòng có cánh cửa khép hờ.
Tấm biển treo trước cửa khắc bốn chữ mạ vàng "Kiếm Đường Bạch Thị". Bên trong tối đen như mực, rõ ràng đang là ban ngày mà trong góc lại thắp nến.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Khắp phòng không có lấy một ô cửa sổ, chỉ có duy nhất một lối đi nhỏ sâu hun hút kéo dài đến tận cùng.
Và ở phía cuối lối đi, tầm nhìn bỗng mở rộng thênh thang.
Nhìn kỹ lại, bên trong căn phòng này ẩn giấu một không gian bí cảnh không hề nhỏ, giống như đã kéo dãn căn phòng rộng ra gấp nhiều lần.
Hành lang được xây lơ lửng ngang tầm tầng hai, bên dưới san sát những dãy kiếm trận khiến người ta phải chấn động. Ước chừng có đến vài trăm thanh kiếm, kiểu dáng khác nhau không thanh nào giống thanh nào, cắm ngổn ngang trên mặt đất, vô cùng giống một Kiếm Trủng câm lặng.