Uổng Cho Sư Tỷ Có Nhan Sắc Tuyệt Trần

Chương 328



 

"Nhưng mà làm cách nào để moi tin được đây?"

 

Đại sư tỷ lo lắng nói: "Tỷ đâu có biết mấy cái trò tra khảo này."

 

"Không sao." Hắn đáp lời: "Đệ biết."

 

Chẳng hiểu sao, Dao Trì Tâm nghe giọng điệu của hắn loáng thoáng có một sự thuần thục thoải mái đến kỳ lạ.

 

Tên đệ t.ử nhà họ Bạch này chính là người vừa bị Bạch Thạch Thu đuổi đi ban nãy. Hắn mới vừa rẽ qua khúc ngoặt của hành lang dài thì một bóng đen đã nhẹ nhàng giáng xuống sau lưng, dễ như trở bàn tay phong bế lục thức của hắn.

 

Hề Lâm đặt một viên đá có ấn ký Triền Ti thủ tại chỗ, rồi bỗng chốc hóa thành một làn khói xanh lướt đi, mang theo người đó ra khỏi Mai Hoa Ổ hội họp cùng Dao Trì Tâm.

 

Tên đệ t.ử bất tỉnh nhân sự nằm gọn trong tay hắn.

 

Đại sư tỷ nép người sang một bên chừa chỗ trống, cứ dán mắt vào tên kia, lòng vẫn thấp thỏm bất an:

 

"Đệ nghĩ xem, sau khi hắn tỉnh lại liệu có nhớ chuyện mình bị ngất xỉu không?"

 

Hề Lâm xắn hai bên tay áo lên: "Tu vi của hắn mới chỉ ở tầm Trúc Cơ, sẽ không để lại ấn tượng quá sâu sắc đâu. Cùng lắm chỉ cảm giác mơ hồ như vừa nằm một giấc mộng kỳ lạ, chỉ cần không suy nghĩ sâu sa thì sẽ không nghĩ đến việc có người đã động tay động chân."

 

Vừa nói, hắn vươn tay tiến về phía linh đài của đối phương, bàn tay dừng lại ngay trên trán tên đệ t.ử.

 

Dao Trì Tâm thu hết vào tầm mắt: "Sưu Hồn thuật sao?"

 

Sưu Hồn là thủ đoạn tra khảo thường được giới Huyền môn sử dụng, có thể soi mói ký ức cả đời của một tu sĩ. Bất kỳ bí mật nào cũng sẽ phơi bày rõ mồn một trước mắt kẻ thi pháp.

 

Dùng thì tiện thật, nhưng tổn thương tu vi vô cùng. Suy cho cùng, đây là đ.á.n.h thẳng vào linh đài, vì vậy đa phần chỉ được dùng đối phó với những kẻ đại ác trong tiên môn.

 

"Đây không phải là Sưu Hồn." Hề Lâm giải thích: "Gọi là 'Khán Chiếu', tác dụng phụ của nó nhẹ hơn nhiều. Nếu thủ pháp thuần thục, cơ bản có thể thực hiện mà không làm tổn hại nửa sợi tóc của đối phương."

 

"Nhưng nó chỉ dùng để tra hỏi, chứ không thể nhìn thấu hoàn toàn linh hồn của kẻ đó."

 

Hắn khẽ nhíu mày, nương theo dòng linh khí luân chuyển xung quanh, tên đệ t.ử Bạch thị đang nằm đơ như khúc gỗ dần dần đứng dậy.

 

Đứng một bên quan sát hành động của hắn, Dao Trì Tâm bỗng dưng cảm thấy vị sư đệ này dường như vô cùng quen tay với mấy công việc tra khảo tinh vi kiểu này.

 

Hề Lâm thu tay lại, chỉ thấy tên đệ t.ử họ Bạch đứng trước mặt với nét mặt bình thường, không giống như đang bị điều khiển, cũng không có vẻ mất hồn mất vía, cử chỉ vô cùng tự nhiên, hài hòa.

 

Hắn hỏi: "Căn nhà lớn vừa rồi là nơi nào?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

"Đó là 'Kiếm Đường' của Bạch gia."

 

Người kia lập tức trả lời lưu loát rành rọt, từ nguồn gốc, tiểu tiết liên quan đến Kiếm Đường hắn đều khai báo sạch sành sanh không giấu giếm chút gì.

 

Năm xưa Bạch Yến Hành chưa từng dẫn nàng đến đó, chắc hẳn đây là nơi bí cảnh cấm người ngoài lai vãng.

 

Dao Trì Tâm tiếp tục truy vấn: "Kiếm Đường bây giờ đông người lắm à? Bọn họ là ai? Bọn họ đang làm gì thế?"

 

Tên tiểu đệ t.ử kia thế mà còn biết cười: "Hôm nay toàn là các vị trưởng bối đức cao vọng trọng của Bạch thị tới. Đông đủ như vậy mà lại không phải ngày lễ tết, chắc chắn chỉ có thể là vì chuyện 'Tế Kiếm' mà thôi."

 

Nghe đến hai chữ này, trong lòng nàng giật thót nảy sinh một giả thiết, nhưng vẫn tò mò gặng hỏi tới cùng: "'Tế Kiếm' là sao?"

Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ

 

"Đây là bí thuật không được truyền ra ngoài của Bạch gia, thân phận thấp kém như đệ làm sao biết tường tận được. Cùng lắm cũng chỉ là bí pháp giúp cho bản mạng kiếm được lột xác, thăng tiến cảnh giới."

 

"Bởi vì phải huy động rất nhiều vị tiền bối lão làng của Bạch gia cùng thi pháp, nên bao năm nay chỉ có đúng một thanh kiếm nhận được vinh dự ấy."

 

Lôi Đình.

 

Dao Trì Tâm nín thở, chằm chằm nhìn vào mắt hắn: "Tế... dùng thứ gì để tế?"

 

Tên đệ t.ử thản nhiên trả lời: "Mệnh kiếm là vật kết nối mệnh hồn với trời đất, chắc chắn phải dùng vật tế sống rồi."

 

"Hơn chục năm trước đã từng diễn ra hai lần, đều rất suôn sẻ."

 

Hắn bỗng nở nụ cười nhạt: "Lần này, đến lượt đại tiểu thư nhà chúng ta rồi."

 

Bên trong Kiếm Đường của gia tộc họ Bạch, mấy chục cái bóng hư ảo đứng thành vòng tròn dọc theo dãy hành lang trên lầu hai.

 

Khi Bạch Thạch Thu điền nốt vào vị trí trống cuối cùng, những ngọn đèn dọc hành lang cũng bắt đầu được thắp sáng lần lượt.

 

Lão nhìn một lượt mọi người: "Đã đủ người, vậy chúng ta bắt đầu thôi."

 

Ngay khi giọng nói lão vừa dứt, từ thanh Lôi Đình treo lơ lửng trên không trung bỗng thình lình phóng ra bảy sợi xích, vươn dài xuyên thẳng vào tứ chi và trái tim Bạch Vãn Đình.

 

Giống như chiếc vòi của loài kiến khổng lồ, điên cuồng hút cạn từng giọt sinh lực.