Uổng Cho Sư Tỷ Có Nhan Sắc Tuyệt Trần

Chương 330



 

Biết bao thế hệ ngóng trông, cuối cùng cũng chờ được một hạt giống kỳ tài có một không hai này.

 

Cả gia tộc vui mừng khôn xiết. Nhìn thấy hắn, họ như nhìn thấy tia hy vọng đưa họ Bạch quay lại thời kỳ đỉnh cao.

 

Bởi vậy, trong suốt những năm tháng ấu thơ của Bạch Yến Hành, điều hắn nghe được nhiều nhất chính là những lời hồi tưởng của các bậc trưởng bối về sự phong quang vô hạn của Bạch gia năm xưa, về những tháng năm mà cái tên Bạch thị rực rỡ như vầng thái dương giữa trời.

 

"Yến Hành," tất cả mọi người đều nói với hắn, "Bây giờ con là niềm hy vọng duy nhất."

 

"Con nhất định phải giành lại một tiền đồ cho Bạch gia."

 

Bạch Yến Hành chưa từng được chứng kiến cái gọi là sự huy hoàng của gia tộc.

 

Kể từ khi mở mắt chào đời, những gì hắn nhìn thấy chỉ là một sơn trang Bạch gia bề ngoài hào nhoáng nhưng bên trong trống rỗng.

 

Hắn vẫn chưa thể hiểu hết được ý nghĩa của câu "giành lại một tiền đồ" mà các trưởng bối thường nói, hắn chỉ biết rằng mọi người trong tộc đều đang mong mỏi hắn luyện kiếm, trông chờ hắn trở thành kẻ mạnh nhất thiên hạ.

 

Ý niệm phải trở thành cường giả cứ như vậy cắm rễ một cách mơ hồ mà sâu sắc vào trong tiềm thức non nớt của hắn, vừa rõ ràng lại vừa m.ô.n.g lung.

 

Bạch Yến Hành bắt đầu học kiếm từ năm lên ba. Kể từ khoảnh khắc hắn rút kiếm ra, thành quả luyện tập mỗi ngày của hắn, sự tiến bộ trong từng chiêu từng thức đều nằm gọn trong tầm mắt chú ý của vô số các vị tiền bối trong tộc.

 

Cái tiểu viện được chuẩn bị riêng cho hắn chẳng khác nào một l.ồ.ng giam bốn bức tường.

 

Hắn sống dưới những ánh nhìn chăm chú đầy nặng nề. Mỗi tư thế, mỗi động tác của hắn dường như đều ảnh hưởng trực tiếp đến sự hưng suy tồn vong ngàn năm của gia tộc họ Bạch.

 

Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ

Lúc hắn luyện tốt, ánh mắt họ chứa chan niềm an ủi; nhưng chỉ cần có một chút sai sót, cả sân tập lập tức chìm trong một bầu không khí tĩnh lặng lạnh lẽo.

 

Cái bầu không khí lạnh thấu xương ấy dường như có thể bóp nghẹt hắn ngay tại chỗ.

 

Tuổi thơ của hắn bị đè nặng dưới kỳ vọng lớn lao của gia tộc, chẳng có lấy một ngày được trôi qua thanh thản.

 

Điều duy nhất có thể giúp hắn thả lỏng, chính là khoảng thời gian luận bàn cùng huynh trưởng mỗi ngày.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Lúc bấy giờ, trong tộc cơ bản không có đứa trẻ nào cùng độ tuổi có thể bồi hắn so chiêu, trong thế hệ của hắn chỉ có duy nhất một người đại ca lớn hơn mười tuổi.

 

Bạch Phùng Sơn là con trai trưởng của Bạch Thạch Thu.

 

Trước khi Bạch Yến Hành ra đời, huynh ấy đã từng là người được Bạch Thạch Thu dồn toàn lực bồi dưỡng để kế thừa vị trí gia chủ đời tiếp theo. Chỉ tiếc là huynh ấy chẳng có chí tiến thủ, luyện kiếm ròng rã bảy, tám năm trời mà vẫn chẳng có chút đột phá nào.

 

Từ khi có thêm đệ đệ, phụ thân liền dồn hết mọi tâm tư lên người đứa con thứ, chẳng thèm ban cho huynh ấy nửa ánh nhìn nữa.

 

Rất nhiều năm về sau, khi Bạch Yến Hành nhất minh kinh nhân, vang danh tại kỳ đại bỉ Huyền môn, ngẫm lại chuyện cũ, hắn mới nhận ra rằng huynh trưởng chưa từng một lần oán hận hay trách móc hắn.

 

Trong ấn tượng của hắn, Bạch Phùng Sơn là một người ôn hậu hiền lành. Huynh ấy rất hay cười, điểm này hoàn toàn trái ngược với phụ thân, mà có lẽ lại giống mẫu thân nhiều hơn.

 

Đại ca không giỏi ăn nói, có phần vụng về, làm sai chuyện gì thì gãi đầu cười xòa, vui cũng cười, buồn cũng cười, suốt ngày cứ hớn hở vô tư, chính vì thế mà rất không được lòng Bạch Thạch Thu, chẳng thiếu những lần bị ăn mắng.

 

Có lẽ vì tự biết thiên tư ngu dốt, Bạch Phùng Sơn luôn mang dáng vẻ nhún nhường, hèn mọn trước mặt phụ thân.

 

Như thể việc bản thân không mang trong mình căn cốt tuyệt đỉnh là một điều cực kỳ có lỗi với ông vậy.

 

Từ nhỏ đến lớn, Bạch Yến Hành không có lấy một người bạn cùng trang lứa. Các trưởng bối ngoại trừ việc đốc thúc hắn tập võ luyện kiếm, thì chỉ bắt hắn vùi đầu đọc sách. Còn sự nghiêm khắc mà Bạch Thạch Thu dành cho hắn thì đã đến mức độ khắc nghiệt, bất cận nhân tình.

 

Trước khi hắn đạt đến cảnh giới Trúc Cơ, hắn chưa từng thấy phụ thân nhoẻn miệng cười lấy một lần. Lão dường như lúc nào cũng trong trạng thái nơm nớp lo sợ, mang nặng tâm sự.

 

Cứ như thể chỉ cần chểnh mảng một chút thôi là gia tộc họ Bạch sẽ rơi vào vạn kiếp bất phục vậy.

 

Bạch Yến Hành khi đó suy cho cùng vẫn chỉ là một đứa trẻ, hắn thực sự quá cần có một người bên cạnh bầu bạn, cho dù chỉ là tán gẫu dăm ba câu cũng tốt.

 

Cho nên, dù huynh trưởng lớn hơn hắn rất nhiều tuổi, sự ỷ lại mà hắn dành cho ca ca cũng vượt xa những người khác.

 

Khi còn nhỏ, Bạch Phùng Sơn dường như đóng vai trò của cả cha, mẹ và đại ca gộp lại. Huynh ấy cùng hắn luyện kiếm, đọc sách, chơi đùa, là người mà hắn có thể yên tâm thoải mái khóc lóc ỉ ôi và làm nũng.