Uổng Cho Sư Tỷ Có Nhan Sắc Tuyệt Trần

Chương 345



 

"Hứ, hóa ra đòi mua sừng thú là để đi dỗ dành tiểu cô nương thật à."

 

Dao Trì Tâm dẫn hắn đi rẽ trái rẽ phải, loanh quanh một hồi thì dừng chân trước một sạp hàng chẳng rõ bán thứ gì. Ông chủ sạp mang dáng vẻ của một kẻ trung niên, thoạt nhìn cũng khó mà đoán được tu vi cảnh giới.

 

Nàng cất lời: "Ta đến lấy sợi chỉ đỏ đã đặt làm ba ngày trước."

 

Hề Lâm vẫn còn đang ngơ ngác đứng bên cạnh, thì sư tỷ nhà hắn đã hớn hở xoay người lại: "Đâu rồi, con bướm bện bằng cỏ mà người ta tặng lần trước đâu? Cái con mà mỗi người một con ấy."

 

Dao Trì Tâm thấy hắn quả nhiên móc từ trong n.g.ự.c ra, những chiếc lá tạo thành con bướm vẫn còn tươi mơn mởn. Rõ ràng là hắn đã dùng linh khí để giữ gìn nó cẩn thận, nàng không khỏi nở nụ cười đầy ẩn ý với hắn.

 

Nụ cười ấy khiến Hề Lâm một phen thấy khó hiểu.

 

"Thì ra đệ thực sự có giữ gìn cẩn thận thế này cơ à?"

 

Hắn lại thấy việc này là lẽ đương nhiên: "Chứ sao nữa, đệ đâu thể vứt đi được."

 

Tiếp đó hắn lại thắc mắc: "Tỷ cần cái này để làm gì?"

 

Dao Trì Tâm không vội trả lời. Nàng dùng sợi chỉ đỏ thắt một nút quanh con bướm cỏ của hắn, sau đó lại lấy con bướm của chính mình ra, buộc cả hai lại với nhau.

 

Tiếp theo, nàng cột một đầu sợi chỉ vào ngón áp út của mình, đầu còn lại buộc vào ngón tay hắn.

 

Xong xuôi tất cả, sợi chỉ đỏ lóe lên một tia sáng yếu ớt, rồi lập tức ẩn hình không còn thấy dấu vết.

 

"Xong rồi."

 

Nàng giơ năm ngón tay lên quơ quơ trước mặt hắn, "Xem này."

 

Hề Lâm thấy vậy cũng xòe lòng bàn tay ra, đưa mắt nhìn xuống ngón tay mình, mang theo tinh thần ham học hỏi mà thắc mắc: "Đây là thứ gì vậy?"

 

Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ

"Sợi Chỉ Đỏ Duyên Tình." Sư tỷ nhà hắn đáp lời với vẻ vô cùng tự hào, "Con bướm này đóng vai trò như một vật dẫn, là món đồ chơi nhỏ thường dùng để buộc c.h.ặ.t những cặp tình nhân với nhau."

 

Hề Lâm vẫn chưa hiểu ngụ ý, nghiêng đầu quan sát một lúc lâu mà chẳng nhìn ra được trò trống gì.

 

"Thế có công dụng gì không?"

 

Dao Trì Tâm nheo mắt cười đầy giảo hoạt, "Hắc hắc, không hiểu đúng không, thứ này ấy à, là để chơi như thế này này."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Nàng giơ bàn tay lên, dùng ngón áp út khẽ ngoắc một cái về phía trước. Hề Lâm còn chưa kịp hoàn hồn, đã cảm thấy cơ thể bị một luồng sức mạnh vô hình kéo mạnh về phía trước. Hắn không thể kiểm soát được mà lao thẳng vào l.ồ.ng n.g.ự.c nàng, suýt chút nữa thì mất thăng bằng!

 

Đại sư tỷ thuận thế vòng tay ôm lấy hắn, vuốt ve lưng hắn hai cái như đang dỗ dành một con thú cưng.

 

Hề Lâm: "..."

 

"Thú vị chứ hả." Nàng cười đến mức chẳng nể nang chút thể diện nào, lại còn vô cùng đắc ý, "Trò này gọi là 'Nhào vào lòng'. Chỉ cần ở trong phạm vi mười trượng... có lẽ là hai mươi trượng, chỉ cần ngoắc ngón tay một cái, đối phương sẽ lập tức lao tới ngay."

 

"Thậm chí nó còn có thể vượt qua cả giới hạn của tu vi. Có nghĩa là, dẫu cho đệ có là vị đại năng cảnh giới cao thâm đến mức nào đi chăng nữa, một khi đã bị buộc sợi chỉ đỏ này với tỷ, thì vẫn cứ phải ngoan ngoãn mà chạy về phía tỷ thôi."

 

Hề Lâm: "..."

 

Hắn thực sự rất tò mò không biết vị luyện khí sư đã chế tạo ra món đồ này mang tâm lý gì khi sáng tạo ra nó.

 

"Đệ cũng có thể làm được đấy, có muốn thử không?"

 

Dao Trì Tâm nói xong liền chủ động lùi lại một khoảng, dáng vẻ hăm hở, ra hiệu cho hắn thử kéo sợi chỉ xem sao.

 

Hề Lâm đâu phải không muốn thử, nhưng liếc nhìn xung quanh, giữa thanh thiên bạch nhật, đường xá đông đúc người qua lại, hắn thực sự có chút không tự nhiên...

 

"Thử đi mà." Trong khi đó sư tỷ vẫn cứ thúc giục.

 

Thúc giục mãi không được, nàng đ.â.m ra phụng phịu: "Sao thế, đệ không thích à? Không thích thì có thể tháo ra, nếu đệ thấy vướng bận thì để tỷ gỡ ra cho."

 

Hắn ngập ngừng muốn nói lại thôi: "Không phải..."

 

Ông chủ sạp hàng nãy giờ đứng bên cạnh rốt cuộc cũng không nhịn được mà bật cười, lên tiếng giải vây giúp hắn: "Cậu thanh niên này da mặt mỏng lắm, đại tiểu thư cô cứ tha cho cậu ấy đi. Ta thấy hai tai cậu ấy đỏ bừng lên hết cả rồi kìa."

 

Chưa đợi Dao Trì Tâm bước tới, Hề Lâm nghe vậy đã vội vàng quay mặt sang hướng khác. Nàng vốn là người thích hóng hớt mấy trò này nhất, lập tức lách sang một bên để cố nhìn cho bằng được khuôn mặt hắn.

 

Bị nàng trêu chọc đến mức dở khóc dở cười, Hề Lâm mang theo nửa phần buồn cười nửa phần bất lực mà quay lại đối diện với nàng. Khóe môi hắn cong lên một đường cong không sao giấu giếm được.

 

"Sư tỷ, tỷ kiếm đâu ra mấy thứ pháp khí hoa hòe hoa sói này vậy?"

 

"Sợi Chỉ Đỏ Duyên Tình vốn là thứ phổ biến trong tiên môn mà, những người kết thành đạo lữ đều thích dùng nó, chỉ là đệ không biết thôi." Dao Trì Tâm hiếm khi ra dáng một người hiểu biết rộng, đắc ý nhướng mày với hắn.