—— "Đó không phải là vết c.ắ.n bình thường, vào thời thượng cổ nó được xem là một loại bí thuật."
Dao Trì Tâm biết Hề Lâm đang che giấu bí mật.
Cô từng nghĩ cậu là một vị cao nhân ẩn dật đến núi Dao Quang để cọ xát tìm kiếm tài nguyên, thậm chí còn đoán cậu là đệ t.ử của môn phái khác đến ăn cắp nghề, hoặc là một tán tu đang trốn tránh kẻ thù.
Nhưng chưa từng nghĩ đến việc cậu lại là một kẻ tà ám.
"Cho dù là vậy..." Dao Trì Tâm khựng lại một nhịp, nhưng vẫn bướng bỉnh nhìn thẳng vào Lâm Sóc, "Cho dù là vậy, em ấy nhất định có nỗi khổ riêng."
Cô lạnh lùng phản bác, "Là tôi đã điều em ấy từ cổng núi đến bên cạnh mình, là tôi muốn em ấy theo tôi, từ đầu đến cuối em ấy chưa từng cố ý tiếp cận tôi! Đều là ý kiến của tôi cả!"
Và cả đêm xảy ra đại kiếp nạn ấy, cậu đã liều c.h.ế.t bảo vệ cô. Cậu vì cô mà vứt bỏ cả tính mạng, Hề Lâm sẽ không bao giờ hại cô.
Lâm Sóc thấy cô vẫn cố chấp không chịu hiểu, suýt nữa tức hộc m.á.u. Anh ta đẩy cô về phía trước: "Đã đến nước này mà cô vẫn còn bênh vực cậu ta?"
"Làm sao cô biết đó là ý của cô, làm sao cô biết không phải do cậu ta cố ý sắp đặt? Cô là đứa trẻ lên ba à? Người ta giăng bẫy cô, cố tình làm cạm bẫy dụ cô trúng kế, cô còn bị lừa!"
"Không phải!"
Cảm xúc của Dao Trì Tâm vô cớ trở nên kích động dữ dội, "Hề Lâm đã vô số lần cứu tôi khỏi cơn nguy nan, em ấy vì tôi mà ngay cả mạng sống cũng không màng ——"
"Chẳng nhẽ không thể là cậu ta cố tình dàn xếp, cố ý làm cô đau lòng để cô nghĩ rằng cậu ta sẵn sàng sống c.h.ế.t vì cô sao? Cô nói cậu ta không màng đến cả tính mạng, nhưng cậu ta chẳng phải vẫn đang sống sờ sờ ra đó sao? Cậu ta đã c.h.ế.t chưa? Cô có tận mắt thấy cậu ta c.h.ế.t không!"
"Cô nói cậu ta thích cô, được thôi, cậu ta thích cô sao không dám nói thân phận thật sự cho cô biết? Cô biết cậu ta có lai lịch gì không?"
Dao Trì Tâm: "Đó là vì..."
"Là vì tự bản thân cậu ta đang chột dạ!"
Lâm Sóc giận dữ vì cô không chịu hiểu chuyện, "Dao Trì Tâm, đàn ông cái miệng giảo hoạt, tùy tiện vài câu ngon ngọt là có thể lừa cô đến mức một mực một lòng như vậy, tiền đồ của cô đi đâu hết rồi! Cô dễ lừa thế sao?"
Câu nói này vừa thốt ra khỏi miệng, đã vô tình chạm đến một quá khứ mà cô đã chôn vùi từ lâu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
—— "Ta thực sự không biết cách đối xử tốt với con gái, nên chỉ có thể dùng cách này."
—— "Nàng vốn dĩ đã xinh đẹp, tự nhiên mặc gì cũng đẹp, có điều..."
—— "Cổ tay nàng hơi gầy, nếu đeo thêm chiếc vòng ngọc này —— sẽ rất hợp."
Lâm Sóc: "Cậu ta đối xử tốt với cô một chút, nghe lời cô một chút, rồi tìm đúng thời cơ vì cô mà chịu thương một chút, diễn vài màn khổ nhục kế. Thế là cô có thể vì cậu ta mà cãi lại, cho dù sự thật rành rành trước mắt, cô vẫn u mê không tỉnh ngộ. Người ta chỉ đợi cô nói đỡ cho cậu ta thôi đấy."
"Cô nhìn lại bản thân mình hiện tại xem, chẳng khác nào bị bỏ bùa mê t.h.u.ố.c lú. Cái vụ làm ăn một vốn bốn lời này quá hời, chút vết thương ngoài da kia thì thấm tháp vào đâu!"
Trong khoảnh khắc, cõi lòng cô d.a.o động dữ dội không thể kiểm soát. Cảnh tượng đẫm m.á.u trong ngày đại hôn bất ngờ ập đến trải dài trước mắt cô. Tòa lâu đài cao vạn trượng sụp đổ tan tành, không thể cứu vãn nổi.
"Sẽ không đâu." Đôi mắt Dao Trì Tâm xao động đầy sợ hãi, nhưng rồi cô lại căm phẫn nhìn anh ta, "Em ấy sẽ không làm vậy, Hề Lâm không giống như Bạch Yến Hành!"
"Em ấy có thể mưu đồ gì ở tôi chứ? Nếu em ấy thực sự mưu đồ điều gì... thì lúc nãy cũng chẳng đến mức phải đi theo bọn chúng."
Lâm Sóc đáp lại một cách hiển nhiên: "Đó rõ ràng là bọn tà ám tự c.ắ.n xé lẫn nhau."
"Một tên tà tu Ung Hòa lặn lội đến núi Dao Quang của chúng ta suốt bốn năm không lộ chút manh mối nào. Cô nói xem cậu ta muốn gì? Cậu ta rắp tâm điều gì chứ!"
"Em ấy không phải thế!" Ngoài việc lớn tiếng phủ nhận, cô bỗng nhiên không biết phải cãi lại thế nào cho có lý, "Em ấy từng nói, em ấy đến núi Dao Quang là vì tôi."
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
"Vì cô?" Lâm Sóc tức quá hóa cười, "Loại lời lẽ này mà cô cũng tin à? Họ Hề rốt cuộc đã cho cô uống thứ bùa mê t.h.u.ố.c lú gì mà cô vẫn còn đứng ra bênh vực cho cậu ta!"
"Gần đây tông môn không được yên ổn, cô không thấy rất nhiều người đã bị đuổi đi sao? Diệp trưởng lão bị cấm túc ở núi sau, sư phụ tôi thì... Tình hình hiện tại của Dao Quang không mấy lạc quan. Dù không mong cô giúp đỡ được gì, cô cũng đừng gây thêm rắc rối nữa được không."
"Dao Trì Tâm, cô có thể hiểu chuyện một chút được không!"
Cô đứng chôn chân tại đó, bỗng nhiên cảm thấy tủi thân vô cùng.
Một mặt bị mắc kẹt giữa thân phận của Hề Lâm và cảnh tượng vừa diễn ra trước mắt, bị giằng xé qua lại giữa hiện thực phũ phàng và những cảm xúc rối bời. Mặt khác lại phải hứng chịu những lời chất vấn dồn dập từ Lâm Sóc. Trong lòng cô dâng lên một nỗi khó chịu tột cùng, ngũ vị tạp trần hòa lẫn.