Thanh niên ngã lăn trên mặt đất gần như cuộn tròn đến mức không phân biệt rõ hình người. Tứ chi cậu co rút lại, một lớp sương mù đen kịt nồng đặc như hơi nước đang sôi sùng sục, không ngừng từ trong cơ thể khuếch tán ra bên ngoài, tưởng chừng như sắp lấp đầy toàn bộ căn phòng. Chỉ khi chạm vào những cấm chế kia, chúng mới miễn cưỡng tan biến đi.
Những đường gân xanh hằn rõ trên mu bàn tay Hề Lâm. Dường như vì cơn đau quá sức chịu đựng, cậu đã dùng năm ngón tay cào cấu điên cuồng xuống mặt đất.
Sàn nhà lát gạch đá bị cậu cào ra mấy vệt m.á.u dài. Cả căn phòng ngập tràn những tiếng rên rỉ nghẹn ngào vì bị đè nén đến cực hạn của cậu thanh niên.
Đứng cạnh cửa chỉ có một mình thành chủ Ung Hòa là Minh Di.
Anh ta gác chiếc quạt xếp lên n.g.ự.c, phe phẩy chậm rãi. Thấy bộ dạng này của Hề Lâm, anh ta cũng thấy chướng mắt, bèn lắc đầu xếp quạt lại.
"Tự làm tự chịu, cậu tưởng đôi mắt đó của cậu là thứ có thể tùy tiện niêm phong lại sao?"
"Mới bốn năm mà đã khó chịu đến mức này, tôi xem cậu mà niêm phong thêm vài chục năm nữa, chẳng cần tôi đến tìm, cậu chắc chắn sẽ nổ tan xác mà c.h.ế.t trước, cậu nói xem cậu..."
Anh ta dùng cán quạt gõ gõ, tỏ vẻ giận dỗi vì sự bất hạnh này.
"Thật sự tưởng rằng tiên môn là an toàn sao? Tiên môn thì toàn là người tốt chắc?"
"Lúc cần dùng 'đôi mắt', bọn họ sẽ chẳng nghĩ mình là tiên hạc thanh cao đâu, cái đám tự xưng là đại năng chính thống này, nhà ai mà chẳng có vài chuyện dơ bẩn mờ ám? Đợt trước ở kỳ đại bỉ Huyền môn chẳng phải còn xảy ra một vụ ầm ĩ nực cười sao, may mà cậu cũng ở Dao Quang đấy. Tôi thấy cậu là chẳng để tâm chút nào cả."
Hề Lâm đang nằm sõng soài trên mặt đất, chẳng còn hơi sức đâu mà để ý đến anh ta.
Sát khí bị dồn nén quá lâu một khi được giải phóng, toàn thân cậu như đang bị xé toạc, vỡ vụn trong những cơn co giật liên hồi. Đau đớn đến c.h.ế.t đi sống lại, cậu căn bản không thể thốt nên lời.
Trong mật thất chỉ thắp một ngọn đèn tường leo lét, ánh nến le lói như hạt đậu.
Trong tầm nhìn mờ ảo, Hề Lâm đăm đăm nhìn vào năm ngón tay rướm m.á.u của mình. Khi nỗi đau thể xác càng trở nên rõ rệt, những suy nghĩ thường trực trong tâm trí cậu lại càng sắc nét hơn.
Cậu vẫn luôn mải miết suy tính xem sư tỷ phải đối mặt với chuyện này như thế nào.
Sự lừa dối của Bạch Yến Hành trước đây vốn đã là một cú sốc không nhỏ đối với cô. Cậu là người mà cô đã dành trọn niềm tin để lựa chọn trong lúc bản thân bất lực, m.ô.n.g lung và không thể tin tưởng bất kỳ ai nhất.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Giờ đây, khi thân phận của cậu đã phơi bày trước bàn dân thiên hạ, khoan hẵng bàn đến chuyện sư tỷ có hận cậu hay không, nhưng ít nhất chắc chắn cô đang tự dằn vặt chính mình.
Là tại mình không che giấu kỹ càng lai lịch của bản thân.
Thêm một đợt sát khí đen ngòm nóng rẫy len lỏi qua từng kẽ xương, vùng vẫy tìm đường thoát ra khỏi cơ thể cậu.
Hề Lâm nghiến c.h.ặ.t răng chịu đựng cơn đau, nhíu mày nhắm nghiền hai mắt.
Cậu đã không xử lý tốt chuyện này.
Chắc hẳn cô ấy sẽ, sẽ không bao giờ tha thứ cho mình nữa...
Quá trình giải trừ phong ấn kéo dài ròng rã suốt một ngày một đêm, cho đến khi các phù văn nhấp nháy trên bốn bức tường dần tắt hẳn, góc phòng khuất ánh nến chìm vào bóng tối đen kịt.
Cái bóng lờ mờ của cậu thanh niên lúc đầu còn ngồi bó gối dưới sàn. Cậu đưa tay quệt mồ hôi trên mặt một cách khó nhọc, rồi chống tay lên đầu gối, tự vực mình đứng dậy.
Chỗ cậu vừa nằm in hằn một màu đỏ thẫm đặc quánh. Nhìn thoáng qua cũng không thể xác định rõ cậu bị thương ở đâu. Nửa thân trên trần trụi liên tục rỉ m.á.u, chiếc vòng cổ đính răng thú lủng lẳng trên cổ vang lên những tiếng lanh canh nhè nhẹ.
Hề Lâm niệm một thuật Tị Trần, nhặt chiếc áo khoác sạch sẽ đã được chuẩn bị sẵn bên cạnh lên. Hề Lâm vừa mặc áo vừa chậm rãi bước ra từ trong bóng tối. Khuôn mặt cậu dưới ánh đèn nhợt nhạt đến mức gần như không còn giọt m.á.u nào.
Cậu bước một mạch đến trước mặt Minh Di, đối diện với ánh mắt đ.á.n.h giá từ trên xuống dưới của người mặc áo gấm, cậu đáp lại bằng một giọng lạnh lùng và xa cách: "Tôi bây giờ đã về rồi, có chuyện gì cần tôi làm không?"
Người kia tỏ vẻ ngạc nhiên, nheo mắt lại: "Cậu vừa mới vất vả thế cơ mà, bị hành hạ ra nông nỗi này rồi, không cần nghỉ ngơi à?"
"Không cần." Ánh mắt thanh niên tĩnh lặng vô cùng, "Tôi còn nợ anh bao nhiêu món nợ? Tôi muốn nhanh ch.óng trả xong."
Minh Di đang ngồi chễm chệ trên chiếc ghế thái sư. Nghe vậy, anh ta vắt chéo chân đổi tư thế, vẻ mặt khó hiểu: "Thú vị đấy, trước đây cậu chưa từng hỏi đến chuyện này, ra ngoài một chuyến về đổi tính rồi à?"
Cậu khẽ nhíu mày: "Đây là chuyện của tôi."
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ