Các đệ t.ử đã tản mạn hết, cũng không có luật lệ nào bắt phải xua đuổi người ta đi trong đêm tối.
Cô uể oải đứng dậy, đưa mắt nhìn quanh. Nhất thời không tìm thấy nơi nào để đi, lại chẳng muốn về sân nhỏ của mình, cô đành chán nản dạo bước quanh tiên môn.
Sau khi màn đêm buông xuống, đệ t.ử Dao Quang hầu như rất ít khi qua lại bên ngoài.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Bởi vì một khi mặt trăng đã treo cao, đó chính là thời điểm lý tưởng nhất để tu luyện.
Thỉnh thoảng có vài bóng người ngự kiếm bay qua đỉnh đầu, đa phần là các sư đệ sư muội phụ trách nhiệm vụ tuần tra canh gác.
Những ngọn núi lớn nhỏ trong môn phái nhiều không đếm xuể, xung quanh Tứ Tượng Phong được bao bọc bởi vô số đỉnh núi, dày đặc tựa như những vì sao trên bầu trời. Nếu thực sự muốn đi dạo hết một vòng, đi cả ngày lẫn đêm cũng chẳng thấm vào đâu.
Đột nhiên, Dao Trì Tâm cảm nhận được một luồng linh khí khó diễn tả thành lời, mơ hồ đang cộng hưởng với bản thân cô. Cô ngửa đầu nhìn quanh, chỉ thấy một làn khói mỏng manh nhẹ nhàng lướt vọt ra từ phía sau, lao thẳng về hướng Phù Đồ Thiên Cung.
Cô lờ mờ nhận ra một vài dấu vết quen thuộc, nghi ngờ lên tiếng: "Ba?"
Muộn thế này rồi, ông lên thiên cung làm gì?
Những đệ t.ử canh núi đang thả thần thức tuần tra trên không trung chợt nhận ra sự hiện diện của Dao Quang Minh, liền vội vàng cung kính hành lễ.
"Chưởng môn."
"Chưởng môn."
Uy áp của bậc đại năng lướt qua trong tích tắc, chỉ để lại một câu "Ừm" hờ hững.
Vị chưởng môn Dao Quang mập mạp, mũm mĩm tung bay tà áo bào dài, hạ cánh xuống bên ngoài Phù Đồ Thiên Cung.
Ông chỉnh lại vạt áo, liếc nhìn ra sau lưng, chắc chắn rằng hai người vừa rồi không mảy may nghi ngờ, lúc này mới cất bước đi về phía khu cấm địa được bao phủ bởi trận pháp kết giới.
Tương truyền rằng, trận pháp bao trùm phía trên Phù Đồ Thiên Cung vẫn còn lưu giữ linh lực của lão tổ Dao Quang. Bên trong ngôi cung điện nguy nga còn thờ phụng một bức tượng ngọc của lão tổ, mang tính linh thiêng hơn hẳn bức tượng đá ngoài cổng núi.
Đây là nơi linh thiêng và kiên cố bất khả xâm phạm nhất của núi Dao Quang.
Nơi này chỉ cho phép đệ t.ử Dao Quang ra vào.
Khi ông bước qua kết giới, đại trận xám xịt vẫn tĩnh lặng như tờ, hiển nhiên đã coi ông là người nhà.
Lão béo đúc ra từ cùng một khuôn với Dao Quang Minh đắc ý dạt dào vuốt vuốt chòm râu, vung ống tay áo bước thẳng vào trong với vẻ kiêu ngạo ngất trời.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Kể từ lúc lấy được viên yêu hạch của Mê Võng Điểu từng làm Diệp Quỳnh Phương mê muội, hắn đã luôn muốn tìm cơ hội lẻn vào để thăm dò.
Năng lượng của viên yêu hạch sau khi được tinh luyện qua lò luyện đan đủ để giúp hắn qua mặt pháp trận trên núi Dao Quang. Hắn có thể ngang nhiên lợi dụng khuôn mặt này để trà trộn vào bên trong tiên sơn.
Chỉ cần không chủ động trò chuyện với ai, khả năng bị lộ tẩy trong thời gian ngắn là không cao.
Người áo đen thông thạo đường đi lối lại, lượn một vòng quanh cung điện. Rất nhanh, hắn đã tìm thấy bức tượng tổ sư bằng bạch ngọc. Dưới bức tượng là một bệ đỡ hình vuông khổng lồ.
Nghe nói mỗi khi một thế hệ chưởng môn Dao Quang mới kế nhiệm, họ đều sẽ thực hiện nghi thức truyền thừa cùng người tiền nhiệm ngay tại nơi này.
Thật là thần bí.
Chẳng ai biết hai người họ đã nói những gì, đã làm những gì. Bí mật đến mức giấu đầu hở đuôi, như thể có điều khuất tất không thể phơi bày ra ánh sáng vậy.
Hắn tò mò quá đi mất.
Thực ra, kế hoạch ban đầu không hề bao gồm việc động đến những thứ trong đại điện này. Hắn biết tên mập c.h.ế.t tiệt kia chắc chắn sẽ đề phòng linh khí của hắn, nên hắn cũng không muốn bứt dây động rừng.
Nhưng khi Quan Lan lấy được m.á.u của Dao Trì Tâm, tình thế đã thay đổi. Hắn đột nhiên nảy ra một ý tưởng.
Con ranh đó là cốt nhục m.á.u mủ của Dao Quang Minh. Nếu dùng linh lực của nó hòa trộn với m.á.u của chính mình thành một nồi canh hầm, chẳng phải là có thể mô phỏng hoàn hảo linh khí của chính Dao Quang Minh sao?
Tính ra, việc hắn hành động trong điện cũng sẽ không kinh động đến sự nhạy bén của lão già khốn khiếp kia.
"Để tao xem thử."
"Chưởng môn" vươn tay, chạm vào bệ bạch ngọc trước mặt, "Bên trong rốt cuộc đang che giấu bí mật gì."
Với tu vi của mình, hắn không mất quá nhiều sức lực để nắm bắt được cấm chế được thiết lập dưới đáy bệ. Những phù văn tuôn chảy như dòng nước lướt nhanh qua đồng t.ử của hắn. Tốc độ lật xem bùa chú cực kỳ nhanh, ngay cả mắt hắn cũng không chớp lấy một cái.
Chỉ mới xem phần mở đầu, biểu cảm của người này đã dần trở nên hưng phấn. Đồng t.ử rung lên liên hồi, gần như không thể tin vào mắt mình.
Thảo nào.
Thảo nào năm xưa bọn chúng lại giấu giếm kỹ càng đến vậy.