Tu sĩ thì có tiên sơn, còn đám tà ám thì thường tụ tập tại các phúc địa. Sâu trong những vùng hoang vu quỷ quyệt, nơi sương mù giăng kín, rất có thể chính là T.ử Phủ động thiên của bọn tà tu.
Chiếc xe ngựa chở Dao Trì Tâm đi ngang qua một vùng trũng mờ mịt chướng khí. Một tòa cổ thành rộng lớn thình lình hiện ra trong tầm mắt.
Sự chỉ dẫn của pháp khí không hề sai lệch.
Đại sư tỷ chẳng tốn mấy công sức đã tìm thấy tòa kiến trúc nguy nga tráng lệ duy nhất giữa một vùng nhà cửa lụp xụp —— Thần cung Ung Hòa.
Là cứ điểm của bọn tà tu, bên ngoài những ban công mạ vàng cổ kính được bố trí trận pháp và kết giới vô cùng c.h.ặ.t chẽ, phòng ngự nghiêm ngặt như thùng sắt. Ít nhất thì chỉ liếc sơ qua, nàng cũng thấy có vài chỗ nhìn không thấu.
Vị đệ t.ử Thanh Long Phong xa xôi trên tiên sơn không khỏi thầm suy đoán xem đại sư tỷ sẽ dùng cách nào để lẻn vào bên trong.
Là dùng pháp bảo lén lút đột nhập, hay là tìm cách liên lạc với người bên trong mà không đ.á.n.h động người ngoài?
Tuy nhiên, Dao Trì Tâm chẳng hề lén lút đột nhập, cũng chẳng gọi ai ra. Nàng thu lại chiếc xe ngựa quý giá của Ân trưởng lão, tự bật lớp "vỏ trứng" bảo vệ quanh mình, rồi gọi thanh Quỳnh Chi ra. Không nói lời nào, nàng trực tiếp lao thẳng từ trên trời xuống, thô bạo giáng đòn tấn công vào Thần cung Ung Hòa.
Nàng giống như một ngôi sao chổi rơi từ trên không, bất ngờ nện xuống tạo thành một vết nứt hình mạng nhện khổng lồ bên ngoài chính điện.
"Chuyện gì vậy?"
"Có thích khách!"
Chủ nhân của Thần cung vốn là một cao thủ pháp trận nức tiếng gần xa. Thường ngày, chỉ cần một chút gió thổi cỏ lay cũng đủ kích hoạt hệ thống báo động. Cú nện trời giáng của đại sư tỷ lập tức biến luồng linh khí báo động thành một cơn lốc nhỏ, khiến những chiếc chuông gió va đập loạn xạ, ngân lên tiếng rung như thể thập diện mai phục.
Dao Trì Tâm thừa hiểu trình độ của bản thân không thể phá giải những trận pháp cao thâm, càng không thể khéo léo thu mình lẻn vào. Nàng không phải đến để làm tặc, nàng là đến làm khách.
Dù sao thì đám người kia cũng đã tạo ra động tĩnh không nhỏ khi giá lâm núi Dao Quang, nàng có "đáp lễ" lại một chút cũng là chuyện hợp tình hợp lý.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Khi lũ lâu la tà tu xung quanh ùa lên bao vây, Dao Trì Tâm mới xách thanh sương đao chậm rãi đứng dậy. Có lẽ cả đời này nàng cũng chưa từng nghĩ đến việc sẽ có ngày mình đứng giữa sào huyệt của đám tà ma ngoại đạo.
Đại sư tỷ vung mạnh thanh đao hất văng vụn băng, liếc mắt đảo quanh một vòng, nhưng không tìm thấy người cần tìm.
"Minh Di, kẻ đứng đầu nơi này của các ngươi đâu? Ta muốn gặp hắn."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Ai ngờ lời vừa dứt, chợt có một luồng gió quạt khó tả ập thẳng vào mặt nàng. Chỉ chớp mắt một cái, khi ngước lên, nàng đã bị dịch chuyển từ bên ngoài vào trong phòng.
Đối phương quả nhiên rất am hiểu trận pháp không gian. Thảo nào hôm đó có thể xuất quỷ nhập thần, đến và đi không dấu vết bên ngoài núi Dao Quang.
Dao Trì Tâm không khỏi ngước nhìn xung quanh.
Là địa bàn của tà tu, chắc hẳn nơi này không thường xuyên tiếp đãi người ngoài.
Nơi đây chẳng giống phòng khách, cũng chẳng giống phòng ngủ thông thường. Cách bày trí lại khá quy củ, không hề có những bộ xương khô treo tường, hay ánh nến âm u lạnh lẽo như trong tưởng tượng của nàng. Ngược lại, không gian còn toát lên vẻ tao nhã thanh lịch.
Người mặc áo gấm ở phía đối diện khẽ tung vạt áo bào, gập chiếc quạt xếp lại. Hắn ta xoay người ngồi xuống ghế bằng một động tác vô cùng mượt mà nhưng lại phảng phất nét phong lưu, rồi thong dong nâng chén trà lên nhấp một ngụm nhỏ.
Bốn chữ "làm bộ làm tịch" được hắn ta thể hiện một cách hoàn hảo từ đầu đến cuối.
Hôm đó vì khoảng cách quá xa nên không nhìn rõ, giờ đối diện tận mắt, Dao Trì Tâm mới nhận ra vị đại tà ám khét tiếng này thực chất lại có diện mạo rất đỗi âm nhu.
Khung xương của hắn nhỏ nhắn, gầy gò như cây trúc. Chính vì thế, hắn ta mới phải mặc lớp trong lớp ngoài những bộ y phục dày dặn, lộng lẫy để trông bớt phần gầy gò ốm yếu.
"Tiểu nha đầu."
Người áo gấm đặt chén trà sang một bên, "Ngươi gan lớn thật đấy, dám ngang nhiên xông vào phủ đệ của ta. Ngươi tưởng Ung Hòa ở Nam Nhạc là cái chốn nào vậy?"
Sự xuất hiện của nàng quả thực nằm ngoài dự liệu của Minh Di. Phải nói rằng, vì thái độ của Hề Lâm, hiện tại hắn ta thực sự có chút tò mò về Dao Trì Tâm.
Đang lo không có cơ hội gặp mặt, ai ngờ nữ nhân này lại tự mình tìm đến, lại còn xuất hiện theo cách kinh thế hãi tục như vậy.
Dao Trì Tâm khi ở bên ngoài luôn giữ thái độ đoan trang, lập tức thẳng lưng lên, ánh mắt toát lên vẻ kiêu ngạo vừa vặn.
Nhìn qua là biết một vị tiểu thư con nhà gia thế, sinh ra đã được nuông chiều và bảo bọc kỹ lưỡng.