Dao Trì Tâm mơ hồ nhớ lại, ngày trước khi cậu tiêu diệt bọn tà ám thành đống thịt nát, cũng là cảnh tượng sương đen lởn vởn, linh khí tràn ra ngoài, cảm giác áp bức bao trùm cả bầu trời như thế này.
Có lẽ do bị thương nên chân nguyên của cậu trở nên hỗn loạn, lờ mờ có dấu hiệu tẩu hỏa nhập ma.
Cô vội vàng ôm lấy mặt cậu. Ánh mắt thanh niên đờ đẫn nhưng sắc lẹm, rõ ràng không giống với thần thái lúc tỉnh táo: "Sư đệ, em nhìn chị này."
Mồ hôi làm ướt sũng tóc mai Hề Lâm. Đôi mắt cậu hằn lên những tia m.á.u đỏ rực, đỏ đến mức tưởng chừng như có thể nhỏ ra m.á.u. Ánh mắt cậu run rẩy do dự liếc nhìn cô một cái, rồi lại nhíu mày cụp xuống.
Dao Trì Tâm nhìn mà đau thắt ruột gan, đưa tay vén những sợi tóc ướt đẫm của cậu, "Xin lỗi em, đều tại chị không tốt."
"Đáng lẽ chị nên đến sớm hơn..."
Lúc này, tai Hề Lâm văng vẳng những âm thanh hỗn độn, nghe mọi thứ đều như bị bao phủ bởi một tầng hơi sương, ngay cả tầm nhìn cũng mờ ảo, chỉ toàn là một màu đỏ như m.á.u.
Đôi mắt nhuốm màu sát khí khiến từng sợi gân mạch rung lên bần bật. Linh lực mất kiểm soát càng khuếch đại những nỗi sợ hãi và lo lắng sâu thẳm nhất trong tiềm thức của cậu, mọi cảm xúc đều bị phóng đại đến cực điểm.
Những nỗi sợ hãi, khát khao, kỳ vọng và mất mát từng trải qua đều đang vùng vẫy liều mạng trong thần thức, xé nát cậu hết lần này đến lần khác.
Chỉ cần hàng lông mi dài khẽ run lên, từ khóe mắt lập tức lăn ra những giọt huyết lệ.
"Hề Lâm!"
Giọng nói mơ hồ của con người dường như vọng lại từ ngàn dặm xa xôi, âm vang trống rỗng.
"Em còn nhận ra chị không? Có nhận ra chị là ai không?"
Người đó không ngừng gọi tên cậu, "Chị là sư tỷ đây mà. Dao Trì Tâm!"
Sư tỷ...
Sắc mặt hắn ngơ ngác, ánh mắt nâng lên khi thì rõ ràng, khi thì mờ mịt, đăm đăm nhìn vào hình dáng còn sót lại trong thế giới đỏ rực.
Sư tỷ...
Ý nghĩ trong đầu hắn dần trở nên chấp niệm theo danh xưng này.
Sư tỷ là của hắn.
Hắn thầm nghĩ.
Là người mà khó khăn lắm hắn mới tìm thấy...
Hắn đã chẳng còn gì, cũng sẽ không có thêm gì nữa.
Sư tỷ nhất định phải là của hắn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Chỉ của một mình hắn.
Dao Trì Tâm lấy từ trong bình sứ ra một viên đan d.ư.ợ.c đưa đến miệng hắn: "Thanh tâm đan, em ăn trước một viên đi."
Thế nhưng hai hàm răng của Hề Lâm c.ắ.n c.h.ặ.t, nhất quyết không chịu hé răng.
Cô lo lắng đến mức chẳng biết làm thế nào: "Hề Lâm, chị xin em há miệng ra được không."
Đúng lúc này, đôi mắt sáng lạnh lùng của thanh niên bỗng nhìn chằm chằm vào cô. Dao Trì Tâm chưa kịp phản ứng, cả người đã bị hắn dồn sức ép sát vào bức tường phía sau. Viên tiên đan chưa kịp đưa vào miệng rơi tuột khỏi tay, lăn lông lốc trên mặt đất vang lên những tiếng lách cách.
Đầu cô đập mạnh vào những viên gạch đá lạnh lẽo thô cứng, lập tức hít một ngụm khí lạnh. Trong khi đó, thân hình nóng rực của Hề Lâm đổ ập xuống như một ngọn núi, vây c.h.ặ.t lấy cô giữa không gian chật hẹp, ôm càng lúc càng c.h.ặ.t.
"Hề Lâm!"
Dao Trì Tâm không thể đẩy hắn ra được: "Nghe chị nói này, ăn viên thanh tâm đan trước đi."
Cô định với tay lấy lọ t.h.u.ố.c, nhưng sư đệ đã khóa c.h.ặ.t hai tay cô. Động tác của hắn dường như còn ngang ngược hơn cả lần bị mê hoặc bởi gương T.ử Vi Tinh, răng nanh c.ắ.n từ vành tai xuống tận cổ. Giữa tiếng xé rách rõ ràng của cổ áo, cô đột nhiên cảm thấy đau nhói.
Hàm răng của thanh niên thực sự in hằn trên làn da trắng ngần như sứ kia, càng c.ắ.n xuống càng sâu, sâu thêm một chút, rồi lại sâu thêm một chút.
Dao Trì Tâm không nhịn được mà "xuýt xoa" một tiếng.
"Đau quá... Đau quá đi, em c.ắ.n chị đau rồi, Hề Lâm!"
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Không hiểu vì sao, cậu ấy lại c.ắ.n mạnh hơn cả tên tà tu Ngự Thú lúc trước, cứ như thể hễ nhớ lại là không cam tâm vậy.
Dẫu cho sau này có xóa mờ đi dấu vết, nhưng vẫn hận không thể băm vằm cái kẻ đã từng c.ắ.n lên chiếc cổ thon thả này thành vạn mảnh.
Hơi thở nóng rực phả nhẹ làm bay những sợi tóc lơ thơ, làn da bị hàm răng sắc nhọn cắm sâu vào lập tức rỉ m.á.u, từ xương quai xanh nhấp nhô chảy dọc xuống tận n.g.ự.c. Sắc đỏ tương phản rõ rệt với làn da trắng như mỡ đông xung quanh, đẹp rực rỡ đến kinh tâm động phách.
Mãi đến khi nghe thấy tiếng sư tỷ kêu đau, cậu thanh niên mới theo bản năng nới lỏng miệng.
Hai tay cậu vẫn ghì c.h.ặ.t cánh tay cô. Lúc này khi ngẩng đầu lên, khóe môi dính m.á.u đỏ tươi đến mức gần như ma mị, càng làm tôn thêm vẻ nhợt nhạt, thiếu vắng huyết sắc trên khuôn mặt vốn đã xanh xao.
Dao Trì Tâm âm thầm hít một ngụm khí lạnh, bất chấp cơn đau nhói, vội vàng thăm dò phản ứng của cậu: "Hề Lâm? Hề Lâm, em còn nhận ra chị là ai không?"
"Là chị mà."
"Em nhìn chị này, tỉnh lại đi."
Nhưng mặc cho cô có gọi tên cậu thế nào, những âm thanh lọt vào tai cậu đều trở nên mơ hồ, đục ngầu.