Là Tiểu Vinh nhà chú Ngũ.
Ngay sau đó, đồng t.ử của thiếu niên chợt bừng sáng, những ký ức rời rạc nhanh ch.óng ghép lại thành khung cảnh trước khi chìm vào giấc ngủ.
"Thợ săn", bộ tộc, cha mẹ, bí thuật...
"May mà hai người vẫn còn sống, nếu không ở đây thực sự chỉ còn lại mỗi muội thôi!"
Khuôn mặt cô bé hiện rõ sự phấn khích không thể tả bằng lời, lấm lem bùn đất, lếch thếch như một con khỉ con. Là cô bé đã tự tay đào họ lên.
Hắn lẩm bẩm: "Tiểu Vinh..."
Đúng lúc này, đứa em trai nằm bên cạnh dụi mắt, gạt đất cát ngồi dậy, dùng giọng khàn khàn gọi một tiếng "Anh".
Hắn vui buồn lẫn lộn, không rảnh bận tâm đến chuyện khác, vội vàng ôm chầm lấy em: "A Nam."
"Tiểu A Nam cũng không sao, tốt quá rồi."
Cô bé vui mừng, chợt nhớ ra: "À đúng rồi, bé Lê đâu? Em ấy chôn cùng chỗ với hai người mà?"
Hề lập tức quay đầu nhìn về phía chỗ em gái nằm. Nét mặt vừa mới mừng rỡ vì thoát nạn bỗng chốc sững sờ.
Dưới lớp bùn đất chỉ còn lại một bộ xương trắng gầy gò.
Sợi gân mạch mà người cha cắm vào cơ thể cô bé không biết từ năm tháng nào đã bị lỏng và tuột ra. Đầu gân xanh bên này đã khô héo, teo tóp. Em gái hắn không thể cầm cự đến giây phút được nhìn thấy ánh mặt trời lần nữa, đã c.h.ế.t đói một cách tức tưởi.
Nếu không phải vì thế, chỉ dựa vào m.á.u thịt của một người thì sẽ không đủ nuôi dưỡng hắn và em trai sống đến cùng thời điểm với Tiểu Vinh —— nhà cô bé là con một.
Thiếu niên đờ đẫn nhìn bộ xương nhỏ bé kia hồi lâu, ánh mắt ánh lên vẻ thương xót.
E rằng đây chính là "ngoài ý muốn" mà mẹ hắn đã nhắc đến trước khi chia xa.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Một chuyện không ai có thể lường trước được.
Hắn cùng Tiểu Vinh đào thi cốt của Lê lên, ngay bên cạnh là người cha.
Trong ký ức, hình ảnh cuối cùng về ông là một bóng dáng cao lớn, trầm mặc. Vậy mà giờ gặp lại, ông chỉ còn là một lớp da khô quắt queo.
Cứ như thể hắn chỉ vừa mới chợp mắt một giấc, khi mở mắt ra, m.á.u thịt của cha đã bị rút cạn hoàn toàn, cơ bản không còn nhận ra hình người. Chỉ có đôi mắt lồi ra là còn phảng phất hình bóng ngày xưa.
Ông đã trút hơi thở cuối cùng từ lâu, nhờ vào bí thuật chưa cạn kiệt mới giữ cho t.h.i t.h.ể không bị thối rữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Ba người chôn cất lại những người thân thiết nhất, rồi bắt đầu đi lang thang trong núi để tìm kiếm xem còn có ai sống sót hay không.
Vật đổi sao dời, kể từ đó không biết đã bao nhiêu thời đại trôi qua. Ngọn đồi trọc lốc ngày nào giờ đã mọc lên một khu rừng rậm rạp, t.h.ả.m thực vật xếp chồng lên nhau thành từng lớp.
Những dấu vết cũ kỹ đã hoàn toàn bị che lấp, chỉ những sự thay đổi quá rõ rệt về địa mạo mới còn lưu giữ lại một cách rõ ràng.
Từ khu rừng nơi họ đứng đi tiếp về phía trước, dọc đường là những hố sâu liên tiếp nhau, dày đặc, tất cả đều là tàn tích của việc khai quật.
A Nam và Tiểu Vinh theo bản năng, mỗi đứa ôm c.h.ặ.t lấy một cánh tay của hắn.
Những cái hố đất sụt lún dưới sự bào mòn của mưa gió đã mọc đầy cỏ mịn, hoa lá xum xuê. Hố nào hố nấy sâu chừng hơn một trượng.
Có thể thấy, sau giấc ngủ dài năm xưa, ngôi làng cũng không tránh khỏi t.h.ả.m họa. Những thuật sĩ đã đào bới tất cả người trong tộc ở ngọn núi phía sau lên. Hố đất có cái mới có cái cũ, rõ ràng là bọn chúng đã đến đây không chỉ một lần.
E rằng hơn phân nửa số người trong tộc đã không thể may mắn thoát nạn. Họ là do tình cờ được chôn ở một sườn dốc nên mới tránh được kiếp nạn này.
Lúc này, khu rừng không một bóng người. Linh khí trong lành đến mức thấm đẫm tâm can. Tiếng chim hót líu lo vang vọng khắp khu rừng, số lượng chim ch.óc, thú rừng nhiều đến mức khó tin.
Hai đứa trẻ dẫu sao cũng còn nhỏ dại, mãi đuổi theo một chú chim sặc sỡ sắc màu mà chạy một mạch đến tận mép vực.
Phía trước là một thung lũng sâu thẳm, tĩnh lặng.
Tiểu Vinh khum hai tay lại thành hình chiếc phễu, hét lớn vào ngọn núi vắng lặng.
A Nam thấy vậy cũng bắt chước, kêu gào ầm ĩ.
Hề đi vòng lại mấy vòng quanh khu vực đáng lẽ là ngôi làng, cuối cùng cũng moi được một mảnh gốm vỡ đã phai màu từ dưới lớp bùn đất.
Cô bé đang ôm một bó hoa tươi vừa hái, hớn hở chạy tới định khoe với hắn. Từ xa nhìn thấy hắn đang ngồi xổm trên mặt đất, thất thần nhìn đăm đăm vào mảnh sứ vỡ trong tay. Hai đứa trẻ lập tức ăn ý dừng lại, không dám bước tới làm phiền.
Ngôi làng nhỏ từng náo nhiệt tụ tập dưới ánh trăng uống rượu ca hát ngày nào, giờ đây chỉ còn lại ba người bọn họ, tồn tại trong một thời đại xa lạ và xa xôi này.
Vinh mím môi suy nghĩ một lát, bỗng cất tiếng: "Đại ca!"
Hề không hiểu nguyên cớ, ngước mắt nhìn lên. Cô bé đã chạy tới nơi, dõng dạc lặp lại: "Đại ca!"
"Dù sao thì trên đời này muội cũng chẳng còn người thân nào nữa. Từ nay về sau, huynh chính là đại ca của muội, là đại ca ruột thịt của muội. Muội nhận huynh làm anh trai, được không?"