"Anh, anh về rồi à!"
Tiểu Vinh giờ đã lớn bổng thành một thiếu nữ, vóc dáng cũng coi như dong dỏng cao trong số các cô gái.
Từ nhỏ cô nàng đã mang tính cách hoạt bát, lanh lợi. Mặc dù đã tu thành linh cốt và nếu tính theo tuổi phàm nhân thì cũng không còn nhỏ nhắn gì, nhưng cô nàng vẫn luôn ồn ào, náo nhiệt như xưa.
Hề vừa khoác một thân đầy mùi m.á.u tanh trở về chỗ ở. Vừa nhìn thấy hai đứa em, ánh mắt hắn lập tức dịu đi rất nhiều. Hắn tiện tay xoa đầu hai đứa nhỏ theo thói quen.
"Tìm anh có việc gì sao?"
"Tất nhiên là có việc rồi. Hôm nay là sinh nhật anh mà. May là chưa qua giờ Tý. Em đã nấu canh đầu cá cho anh rồi đấy. Mau vào uống lúc còn nóng đi!"
Phong tục trong làng từ xưa đến nay là uống canh cá vào ngày sinh nhật.
Thời gian hắn ở bên ngoài còn nhiều hơn ở nhà, nên thường hay bỏ lỡ sinh nhật. Thế nhưng, Tiểu Vinh vẫn cất công dậy sớm làm thịt cá, hầm một nồi canh ngon lành rồi ủ ấm trên bếp.
Cô em gái chu đáo, muốn cho đại ca biết rằng, dù đi bao xa, bao lâu, trong nhà vẫn luôn có người đợi hắn trở về.
Ba anh em quây quần bên bàn ăn, nồi canh nóng hổi tỏa hương thơm phức, mang lại cảm giác ấm áp, sum vầy.
Đây là khoảng thời gian hiếm hoi Hề có thể thả lỏng bản thân. Dường như cả món canh cá cũng mang hương vị quen thuộc của gia đình thuở nào.
Hắn bưng bát canh, vừa uống vừa lắng nghe hai anh em ríu rít trò chuyện.
"Này, em xem em kìa, lại ăn dính đầy quanh miệng rồi."
Tiểu Vinh lấy khăn lụa ra, lau nhẹ má cho A Nam đang ngồi cạnh.
Có lẽ ngay từ năm đầu tiên chuyển đến Ung Hòa, Hề đã bắt đầu nhận ra sự bất thường của A Nam.
Có thể do bị chôn vùi dưới lòng đất quá lâu, hoặc vì một nguyên nhân nào khác, thần thức của thằng bé đã bị tổn thương nghiêm trọng. Tâm trí của nó mãi mãi dừng lại ở độ tuổi năm, sáu. Dù vóc dáng đã cao lớn đến tám thước, A Nam vẫn ngây thơ, hồn nhiên như một đứa trẻ, dường như chẳng bao giờ lớn khôn.
Hề vì bôn ba bên ngoài nhiều năm nên không có thời gian chăm sóc em trai. Những năm qua, mọi việc đều nhờ Tiểu Vinh một tay lo liệu.
Hai đứa là thanh mai trúc mã từ nhỏ, Tiểu Vinh vô cùng kiên nhẫn với A Nam. Cô bé không hề ghét bỏ những suy nghĩ trẻ con của cậu, vẫn cùng cậu chơi đùa, trêu chọc ch.ó con, cười đùa sảng khoái như ngày nào.
Với tình trạng của A Nam, cậu bé gần như không thể tự mình dẫn khí nhập thể. Khả năng lĩnh ngộ của cậu bé rất hạn chế, và họ cũng không dám tùy tiện sử dụng các loại đan d.ư.ợ.c của tà ám vì sợ tổn hại đến cơ thể cậu.
Nhưng nếu không tu thành linh cốt, A Nam sẽ chỉ sống được trăm tuổi như những người phàm trần khác.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Thế là Tiểu Vinh bắt đầu tập luyện vất vả gấp đôi, chăm chỉ ngày đêm không ngừng nghỉ, gánh vác cả phần của A Nam.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Về sau, nhờ sự hỗ trợ từ sát khí của Hề, Tiểu Vinh từng chút một truyền tu vi của mình cho A Nam. Trải qua vài chục năm nỗ lực không mệt mỏi, cuối cùng cô cũng ép A Nam đạt đến cảnh giới Trúc Cơ.
Dù rằng lúc này, việc tu hành của chính cô gần như không còn tiến triển thêm được nữa.
"Sao chị lại cho rau cần vào thế, em không thích ăn rau cần đâu."
"Em không thích nhưng đại ca thích mà." Tiểu Vinh lại múc thêm cho cậu một bát, "Ngoan nào, nghe lời đi. Ngày mai chị sẽ nấu riêng cho em một nồi không có rau cần, chịu không?"
"Dạ... vậy anh hai ăn nhiều vào nhé."
Hề ngồi đối diện nhìn thấy hết thảy. Hắn biết Tiểu Vinh đã thích A Nam từ lâu, còn thằng em ngốc nghếch thì đi đâu cũng bám lấy cô.
Với tư cách là anh lớn, hắn chủ động đề nghị: "Tiểu Vinh."
"Đợi đến đầu xuân năm sau, đại ca sẽ tổ chức hôn sự cho hai đứa nhé."
Đôi mắt cô gái sáng rực lên, vừa ngại ngùng lại vừa vô cùng vui sướng: "Thật sao ạ?"
Hắn mỉm cười gật đầu.
"Anh nghĩ cũng đến lúc rồi. Mặc dù hai đứa lúc nào cũng ở bên nhau, nhưng có một nghi thức chính thức thì vẫn tốt hơn."
"Vâng ạ." Cô nàng mong còn không được, "Em cảm ơn đại ca!"
A Nam ngơ ngác ôm bát: "'Tổ chức hôn sự' là gì vậy?"
"Là kết hôn đó, đám cưới của chị Tiểu Nguyễn và anh A Tường năm đó em cũng có mặt mà, quên rồi sao?"
...
Hai đứa trẻ kẻ xướng người họa, ông nói gà bà nói vịt bàn luận rôm rả một lúc. Sau đó, Tiểu Vinh quay sang quan tâm hắn: "Đại ca, anh đừng chỉ lo cho tụi em, thỉnh thoảng cũng phải lo cho bản thân mình chứ."
"Anh không có cô gái nào vừa mắt sao? Ở Ung Hòa có bao nhiêu tỷ tỷ xinh đẹp, anh ưng ai, em sẽ nói giúp cho."
Hắn là cánh tay đắc lực nhất của thành chủ, lại là người có thể dùng sát khí khống chế một nửa môn đồ ở Ung Hòa. Từ trong ra ngoài, tất nhiên không thiếu những người phụ nữ thầm thương trộm nhớ hắn.
Nhưng cô cũng nghe nói, những ai dám buông lời tán tỉnh thì không ngoại lệ, đều bị từ chối phũ phàng.