Chuyện thành thân hay không, cũng chỉ thiếu mỗi cái nghi thức mà thôi.
Lại một năm mùa thu nữa trôi qua.
Cây cổ thụ cao lớn nguy nga trong viện đã nở xong mùa hoa cuối cùng, lúc này lá vàng rực rỡ lả tả rụng xuống, nhưng trên cành lại sớm có chồi non nhú lên, bốn mùa đều sẽ không hề tiêu điều.
Dao Trì Tâm bất giác đứng dưới gốc cây ngẩng đầu ngắm nhìn.
Đây là linh mộc trọng sinh nhờ được linh khí của nàng nuôi dưỡng trước kia, thật kỳ diệu, vô cớ mang lại cảm giác như chính nàng được sống lại một lần.
Nàng ngắm nhìn, nhớ tới dáng vẻ sứt đầu mẻ trán khi đối mặt với kỳ đại bỉ thuở trước, những tháng ngày luống cuống tay chân, mờ mịt vô tri ấy.
Cứ ngỡ như chuyện của kiếp trước vậy.
Khi đó nàng ngay cả một sát chiêu dùng được cũng chẳng có, cùng nguyên lão tương ái tương sát, nhắc tới pháp khí thì chẳng nhớ nổi cách dùng của món nào, bị ép vào đường cùng là chỉ biết ném loạn xạ khắp võ đài.
Hèn chi khi nàng vừa mới trở lại thế giới 6 năm trước này, lại hoảng loạn đến thế.
Bây giờ ngẫm lại, nàng thậm chí chẳng có lấy một thứ gì để có thể yên bề lập nghiệp. Làm sao có thể an tâm được chứ?
Hóa ra mới chỉ ba năm trôi qua thôi sao...
—— "Sư tỷ, tỷ đã tìm được con đường thực sự phù hợp với bản thân mình chưa?"
Xuyên qua những tán lá rậm rạp của cây cổ thụ, bầu trời từ xanh thẳm chuyển sang đen tuyền, muôn vàn vì sao điểm xuyết.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Dao Trì Tâm bất tri bất giác đứng đến xuất thần, đợi đến khi phản ứng lại, mới phát hiện trời đã tối.
Nàng phải đi tìm ông bố già để báo cáo chuyện xuống núi lần này, liền vội thu hồi ánh mắt, một lần nữa bước ra khỏi nơi ở.
Những viên tinh thạch chiếu sáng ven đường cùng dải ngân hà trên đỉnh đầu giao hòa soi sáng lẫn nhau. Dao Trì Tâm vừa định ngự kiếm, liền bắt gặp một người đang đi tới hướng này.
Đối phương mang dáng vẻ đầy tâm sự, nét mặt âu lo và ngây dại, thất thần đi một lúc lâu, chợt nhìn thấy nàng thì khựng lại, có chút gượng gạo và kinh ngạc.
"Sư..." Lãm Nguyệt nhỏ giọng gọi, "Đại sư tỷ."
À đúng rồi.
Dao Trì Tâm nhớ ra gần khu vực này chính là sân viện của mấy vị tiểu sư muội bọn họ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Trước kia vào những đêm trăng thanh sao sáng, mọi người thường tụ tập lại với nhau uống rượu ngắm trăng, nói cười rôm rả, đêm nay đại khái cũng không ngoại lệ đi.
Nàng đã rất lâu chưa gặp Lãm Nguyệt, cũng đã rất lâu không còn ca hát nhảy múa chè chén phóng túng nữa.
Năm diễn ra đại bỉ, bởi vì hoài nghi trong môn phái có nội gián, Dao Trì Tâm đã có sự đề phòng với các nàng. Thêm vào đó, sau này lại phải điều tra Diệp trưởng lão, rồi đi thành phố Tiên, Nam Nhạc, bận rộn đến mức không có thời gian rảnh rỗi nào, dần dần cũng trở nên xa cách.
Huống hồ vì chuyện Lãm Nguyệt phản bội tại trận trong đêm đại kiếp nạn, mặc dù biết nay đã khác xưa, không thể đ.á.n.h đồng, Dao Trì Tâm ít nhiều vẫn cảm thấy hơi cấn trong lòng.
Nàng vẫn duy trì khoảng cách lịch sự, hờ hững gật đầu một cái, tiếp tục bước đi lên phía trước.
Lãm Nguyệt trước kia rất thích xoay quanh nàng, gần như tự đặt mình vào vị trí của một tiểu a hoàn, lo liệu từ chuyện lớn đến chuyện nhỏ.
Vật đổi sao dời, Dao Trì Tâm một lần nữa xem xét lại tâm trạng của bản thân khi đó, cảm thấy có lẽ mình cũng thích cái cảm giác được nàng ấy xoay quanh.
Chỉ khi được tiểu sư muội cần đến, nàng mới có thể nhận được một chút an ủi kiểu "Ta cũng không đến nỗi vô dụng hoàn toàn".
Hai người một trước một sau, khoảnh khắc sắp sửa lướt qua nhau, Lãm Nguyệt bỗng cất lời.
"Sư tỷ..."
Nàng ấy miễn cưỡng cố nặn ra một nụ cười trên mặt để trông bớt gượng gạo, "Đã lâu không gặp, sư tỷ hiện tại dường như không thường... cùng chúng muội cùng nhau tu luyện nữa nhỉ."
Về xuất thân của Lãm Nguyệt, Dao Trì Tâm cũng lờ mờ biết chút ít.
Tiên sơn thu nhận đồ đệ cũng không hoàn toàn chỉ nhìn vào căn cốt, đôi khi vì những lý do tế nhị nào đó mà sẽ tiếp nhận một nhóm thiếu niên có tư chất kém hơn một chút, nhưng gia thế bối cảnh lại rất có lai lịch.
Nói trắng ra chính là những vị thiếu gia tiểu thư của tiên môn, địa vị cũng xêm xêm như Dao Trì Tâm trước kia.
Vào để cọ chút danh tiếng của đại môn phái, sau này dù là liên hôn, hay kế thừa tông môn, gia tộc đi nữa, xưng ra cái danh hiệu của núi Dao Quang, tự nhiên cũng làm rạng rỡ mặt mày không ít.
Lãm Nguyệt là người thuộc dòng thứ trong gia tộc, vốn dĩ chỉ được đưa tới cho đủ số. Về sau vì mãi không thể Trúc Cơ nên càng ngày càng bị ghẻ lạnh, gần như sắp bị gia tộc lãng quên.
Trong 6 năm "kia", sở dĩ nàng ấy có thể luôn ở lại trên núi Dao Quang, cũng là nhờ mối quan hệ với Dao Trì Tâm.
Hiện tại không có sự sắp xếp giúp đỡ của mình, Lãm Nguyệt chắc hẳn sớm muộn gì cũng sẽ bị đuổi về ngoại môn.