—— "A Minh, sư huynh đệ các con mỗi người đều có thiên phú riêng. Tu vi của Quang Diệt có thể nhỉnh hơn con một bậc, nhưng tâm thuật hắn không đoan chính. Nếu biết được bí mật này, ta e rằng hắn sẽ nảy sinh tư tâm và tà niệm."
—— "Sư phụ vẫn muốn giao phó trọng trách ngàn năm của núi Dao Quang lại cho con."
—— "Con phải dốc hết sức mình hoàn thành di nguyện mà tổ sư căn dặn. Đây là chức trách mà các đời chưởng môn Dao Quang đã đời đời kiếp kiếp kiên trì cho đến tận ngày nay, không thể để nó lụi tàn trong tay những kẻ rắp tâm trục lợi, con hiểu chứ!"
—— "Hãy đi tìm mảnh vỡ thần thạch, dẫu chỉ có một tia hy vọng cũng đừng bỏ qua, bất chấp thủ đoạn cũng không sao cả."
—— "Dù không tìm thấy cũng phải tìm. Hãy coi đó là sứ mệnh cả đời con, cho đến tận lúc nhắm mắt xuôi tay!"
—— "Nếu đời con không thu hoạch được gì, hãy truyền lại cho người kế nhiệm, một người mà con tin tưởng."
Đó là ngày Dao Quang Minh biết được chân tướng của thế giới này. Và thông qua sư phụ, ông đã nhìn thấy những ký ức rời rạc về "thời đại đó" do tổ sư để lại.
Biết được những tiên môn được Thần Khí che chở huy hoàng nhường nào, pháp lực vô biên ra sao. Cũng thấu hiểu được quang cảnh hoang tàn vắng vẻ, yêu thú rình rập tứ bề chốn địa ngục bên ngoài ranh giới Bắc Đẩu.
"Từ lúc ngồi lên ghế chưởng môn, ta chưa bao giờ ngừng truy lùng tung tích của mảnh thần thạch."
Khi cúi đầu rũ mắt, ông bất giác nhìn xuống lòng bàn tay đang mở rộng của mình.
"Sau khi bị tàn khuyết, Đá Ế Minh đã mất đi uy lực vốn có... Đương nhiên, cũng có thể nó biết ta có ý đồ xấu với nó, nên bất luận ta thúc giục thế nào, Thần Khí này trước sau vẫn chưa từng đáp lại ta lấy một lần."
"Tổ sư trước khi vũ hóa đã để lại di huấn — đại trận giấu trong Thiên Cung tối đa chỉ có thể duy trì được ba ngàn năm."
"Sở dĩ như vậy là vì tu vi của bản thân tổ sư chỉ có ba ngàn năm. Nếu trong khoảng thời gian đó để Đá Ế Minh bỏ trốn thành công, thì kế hoạch phản kháng Thần Khí này sẽ kết thúc trong thất bại. Nỗ lực mấy ngàn năm của Dao Quang cũng sẽ đổ sông đổ biển..."
Mà thiên hạ sẽ biến thành bộ dạng gì, chẳng ai dám chắc chắn.
Không biết vì sao, khi ông vừa dứt lời, cơn dư chấn rục rịch dưới chân bỗng nhiên cũng tạm ngưng một chốc.
Bụi mù lơ lửng không chịu tan, bầu không khí tĩnh mịch quỷ dị bao trùm.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Mọi người ai nấy đều mang vẻ mặt bàng hoàng, có lẽ đều đang tiêu hóa đoạn sự thật quá đỗi ly kỳ, đảo lộn hoàn toàn nhận thức này. Một hồi lâu sau, mới có một đệ t.ử Dao Quang rụt rè lên tiếng hỏi:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Mảnh Thần Khí này... ngài tìm thấy rồi chứ?"
Đồng môn bên cạnh không nghĩ ngợi gì liền đáp: "Chắc là... tìm thấy rồi."
Những môn đồ Dao Quang nhập môn lâu một chút đều biết mấy năm nay chưởng môn rất hiếm khi rời núi. Ngoại trừ lúc bế quan tu hành, thì chỉ ngồi lỳ bên hồ Lạc Vân cảm ngộ đất trời.
Nếu thật sự có một nhiệm vụ quan trọng đến vậy, làm sao ông có thể yên vị ở Thanh Long Phong được. Chẳng phải một năm có đến hơn nửa thời gian phải bôn ba ngoài núi sao?
Tỏ ra ung dung như thế, chắc hẳn đã sớm tìm thấy rồi.
Khi đó, Dao Trì Tâm còn chưa ý thức được tính nghiêm trọng của vấn đề. Ngược lại, nàng còn tràn đầy tò mò về đáp án của câu hỏi này, hết sức chăm chú chờ đợi lão cha lên tiếng.
Chỉ có Hề Lâm đứng bên cạnh là sắc mặt khẽ biến đổi.
Dao Quang Minh không trả lời trực diện, ánh mắt lặng lẽ nhìn chằm chằm vào khoảng không vô định: "Khi ta tiếp nhận vị trí chưởng môn Dao Quang, thọ mệnh của đại trận chỉ còn chưa tới một ngàn năm. Những năm đó, ta nghe ngóng khắp nơi. Cứ có chút gió thổi cỏ lay nào, ta lại mang theo Đá Ế Minh đến tận nơi dò xét."
"Kỳ thực ta cũng không biết mảnh thần thạch sẽ xuất hiện dưới hình thái nào, gây ra những dị tượng gì, càng không rõ nó đã trốn thoát ra sao — xưa nay các vị chưởng môn tiền bối chưa một ai nhìn thấy diện mạo thật sự của nó. Nói trắng ra thì, việc này chẳng khác nào mò kim đáy bể."
"Cứ tìm kiếm một cách vô định như thế rất lâu, lâu đến mức ta đành chấp nhận rằng trong nhiệm kỳ của mình e là chẳng còn hy vọng gì nữa."
Giọng ông vô cớ trở nên kỳ quặc: "Hai trăm năm trước..."
"Nơi Vô Chủ Thương Khâu rộ lên tin đồn tà ám đồ sát bách tính. Do ta đang ở ngay gần đó, liền lập tức ngựa không dừng vó chạy tới."
"Chiến trường là một mảnh hỗn độn. Mấy vị tu sĩ chính đạo bị c.h.ế.t t.h.ả.m dưới đao của đối phương, ta cũng nhanh ch.óng lao vào kịch chiến với hắn."
"Và ngay trong lúc giao thủ, ta thình lình phát hiện Đá Ế Minh trong n.g.ự.c đang có dấu hiệu cộng hưởng!"
"Là mảnh vỡ thần thạch — hóa ra hắn đã khảm mảnh vỡ ấy vào lưỡi đao, có lẽ tên tà tu này chỉ coi nó như một viên linh thạch bình thường để sử dụng, thảo nào đạo hạnh lại siêu phàm đến thế."