Rốt cuộc, sau hai ngàn năm ròng rã, ông chẳng làm nên trò trống gì.
Lão cha béo ịch trải qua một đêm ác chiến, y phục đã sớm xộc xệch. Lúc này đứng đối diện, dáng vẻ ông vô cớ thêm vài phần tang thương và chật vật.
Giữa tiếng ù tai đinh tai nhức óc, bao nhiêu tư vị dâng lên trong lòng Dao Trì Tâm, mớ cảm xúc phức tạp đến mức thiên biến vạn hóa.
Đúng lúc này, tiếng ù tai dai dẳng chợt lui bước. Thay vào đó là một giọng nói không rõ âm điệu cũng chẳng mang cảm xúc, nhắc nhở nàng một cách mềm mỏng mà xa lạ:
—— Dao Quang Minh đang lừa ngươi đấy.
Nàng sửng sốt ngây ngẩn.
—— Đó chẳng qua là để hắn khiến ngươi cam tâm tình nguyện hiến thân vì đạo nghĩa, tự tạo cho mình một lý do thoái thác để lương tâm thanh thản mà thôi.
—— Ngươi vẫn chưa hiểu sao...
—— Ngươi chỉ là một vật chứa mảnh vỡ mà hắn nuôi dưỡng ở Dao Quang.
—— Giống như lời thiếu niên kia từng nói, "Trâu bò lợn gà trước khi bị đem g.i.ế.c cũng được người ta vỗ béo trong chuồng che mưa chắn gió."
Ai... đang nói chuyện?
Dao Trì Tâm chưa kịp tìm hiểu nguồn gốc của những lời này thì dị biến phía trước bất ngờ xảy ra ——
Từ dưới một đống gạch vụn tường nát khuất lấp ở một góc Thiên Cung, Dao Quang Diệt chống cơ thể ngự kiếm lao ra.
Tất cả cao thủ đại năng có mặt đều đang chìm sâu trong sự thật quá đỗi kinh hoàng này, chẳng một ai chú ý đến việc kẻ này vẫn còn sống sót.
Bởi trước đó chưởng môn Côn Luân đã c.h.é.m gã một kiếm, tiếng động khi gã rơi xuống cũng không hề nhỏ. Mọi người theo bản năng đều cho rằng gã lành ít dữ nhiều, nào ngờ Dao Quang Diệt lại vẫn còn thoi thóp một hơi thở.
Nhìn bộ dạng thì hẳn gã cũng bị thương không nhẹ. Vừa ngự kiếm bay lên độ cao hai trượng đã không thể trụ thêm, chỉ đành dùng tay chống vào tường. Nửa điên cuồng nửa bừng tỉnh nhìn Dao Quang Minh bên dưới, biểu cảm như thật như giả "khằng khặc" hai tiếng:
"Ngươi và lão già kia... lén lút mưu đồ, lại là mấy thứ chuyện quái quỷ này..."
"Ta đã bảo rồi, một kẻ vô tình vô nghĩa dối trá như ngươi, sao tự dưng mấy năm không gặp lại trở thành người đàn ông góa vợ, còn tòi ra cả một đứa con gái."
Gã chợt ngộ ra điều gì, "Thảo nào, thảo nào ngày đó yêu hạch ta dùng m.á.u nó để luyện lại mất tác dụng ngay tại chỗ..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nói được nửa câu, Dao Quang Diệt lại hộc ra b.úng m.á.u. Chờ khạc hết ra mới lầm bầm tiếp: "Dao Đan Thanh, chưởng môn... Sư tôn, giỏi lắm. Hóa ra trong mắt người, ta là một kẻ tham lam xảo trá, còn hắn là một người quân t.ử thanh cao..."
"Các người thật là, thật vinh quang, thật vĩ đại quá đi!"
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
"Ta xin gọi các người là thánh nhân đương thời, các đại Phật trên thiên hạ đều nên nhường chỗ cho các người ngồi!"
Dao Quang Diệt từng nghĩ sư phụ thiên vị, từng nghĩ ông có tư tâm, nhưng chưa từng ngờ ông lại đối xử với mình như thế này từ đầu đến cuối.
Mọi sự cần cù cầu tiến của gã đều bị coi là hám danh trục lợi, mọi sự cẩn trọng tỉ mỉ của gã đều bị xem là không an phận. Dù gã đã xử lý Huyền Vũ Phong đâu vào đấy rõ ràng rành mạch...
Lần tình cờ nhìn thấy những mảnh vỡ lịch sử Dao Quang trong Thiên Cung, gã đã đoán ra dưới bức tượng tổ sư có phong ấn một trận pháp, cũng đoán được ấn chưởng môn có chứa cơ quan huyền diệu.
Để đào bới bí mật này, gã nằm gai nếm mật nhiều năm, kích động Bắc Minh, lại còn cố tình dẫn dụ đệ nhất kiếm tu Côn Luân về hướng tổ miếu.
Tuyệt đối không ngờ được, huyền cơ không chỉ có một, mà là bảy cái...
Thật đúng là, quả là một màn kịch xuất sắc.
Sâu thẳm trong mắt Dao Quang Diệt lóe lên tia trả thù. Khóe miệng rỉ m.á.u không ngừng nhếch lên, gã bắt ấn ngay trước n.g.ự.c: "Nếu chư vị đã coi ta là kẻ tiểu nhân, vậy ta làm sao có thể khiến mọi người thất vọng được. Tiểu nhân thì phải làm việc của tiểu nhân, các người nói xem, đúng không?"
Hôm nay, cái chức danh tội nhân thiên cổ này, gã quyết làm cho bằng được.
Mang danh Huyền Vũ trưởng lão tài cao học rộng ngày xưa, gã dễ dàng châm thêm ngọn lửa vào đại trận vốn đã leo lét chực chờ sụp đổ. Hòn đảo lơ lửng ầm ầm nghiêng ngả, tốc độ tan vỡ của phong ấn càng nhanh hơn lúc nãy!
Lâm Sóc chống kiếm nghiến răng ken két, lập tức phi thân lên c.h.é.m gã làm đôi.
Nhưng giờ phút này, những kẻ cầm trịch của hai phái Khai Sáng và Côn Luân đứng ngoài Thiên Cung lại không hề nhúc nhích.
Các vị đại năng đều ý thức được pháp trận sắp tan vỡ.
Nói đến nước này, Dao Quang Minh thậm chí đã công khai thân phận thật của đứa con gái ông nuôi nấng hai trăm năm, không có lý gì lại không tin lời ông ta.
Huống hồ, thà tin là có còn hơn không.
Nếu chuyện Thần Khí là thật, một khi đám bảo vật khó dò này xuất thế, không chỉ sinh linh đồ thán mà thiên hạ tất sẽ đại loạn.