Nếu ông trời nhất quyết bắt hắn cả một đời này không thể trốn khỏi thứ vận mệnh khốn kiếp đó...
Khóe môi Hề Lâm gần như ứa m.á.u, dốc hết sức bình sinh c.h.é.m mạnh về phía hai đại kiếm tu của Côn Luân.
Vậy hắn tu hành cả một đời rốt cuộc là vì điều gì?
Chẳng lẽ cả đời hắn cầu mong, cũng chỉ nhận lại được sự vô vọng và không như ý muốn hay sao?
Ngay lúc này, Dao Quang Minh đang nằm rạp dưới đất chầm chậm chống đầu gối đứng lên. Một đệ t.ử Chu Tước định chạy tới đỡ lấy chưởng môn nhưng bị ông nhẹ nhàng đẩy ra.
Sự việc đến nước này vẫn còn một cách.
Lão mập mạp siết c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, ánh mắt đột nhiên trở nên vô cùng sắc bén, mang theo sự quyết tâm đập nồi dìm thuyền, dứt khoát quay người đi về phía cánh cổng lớn của Thiên Cung.
Trấn sơn đại trận vốn là một nửa phân thân của ông. Chỉ cần tâm niệm vừa động, ông có thể tự do đi lại trong môn phái. Dao Quang Minh chớp mắt đã thuấn di tới bên cạnh thuật phong ấn đang chực chờ sụp đổ.
Vị đại năng Huyền môn mang vẻ ngoài tầm thường ấy vung ống tay áo rách nát, đôi cánh tay gầy gò của ông lại một lần nữa dò xét về phía sáu món Thần Khí.
Nếu tổ sư có thể lấy tu vi của bản thân để lấp đầy chỗ trống, thì ông cũng có thể. Chỉ cần tạm thời ổn định được pháp trận, sẽ có thể tranh thủ thêm nhiều thời gian.
Chờ đến ngày sau...
Dao Quang Minh nhắm nghiền mắt đau đớn, bất chấp việc suy tính cho tương lai, ông dồn lực ấn cả hai tay vào trung tâm trận pháp.
Biết đâu sau này, đám nhỏ sẽ tìm ra cách giải quyết.
Mặc dù vấn đề gốc rễ vẫn chưa được giải quyết, dẫu hành động này chỉ là kéo dài thêm thời hạn giải quyết vấn đề... nhưng thêm một ngày cũng là thêm một tia hy vọng.
Từ sâu thẳm đáy lòng, ông khẩn cầu các bậc liệt tổ liệt tông của Dao Quang tha thứ.
Tha thứ cho sự ích kỷ của người làm cha này...
Nhưng đó chỉ là sự hiến thân tình nguyện từ phía ông. Thần Khí căn bản chẳng thèm để mắt đến thân xác của ông.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Vừa chạm vào trung tâm thuật phong ấn, gần như trong chớp mắt, khoảng trống của trận pháp đã hút cạn toàn bộ tu vi của Dao Quang Minh — thậm chí còn chưa đủ bù đắp nổi một hai phần mười.
Da thịt trên cơ thể ông nhanh ch.óng nhão chùng xuống. Trong nháy mắt, mái tóc đã bạc trắng, già nua lụ khụ, thực sự biến thành hình hài của một lão ông.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Chưởng môn!"
Thấy vậy, Lâm Sóc vội vàng phóng tới, đỡ lấy Dao Quang Minh khi ông lại một lần nữa bị đại trận hất văng ra nhẹ tựa lông hồng.
Thân hình vốn vững chãi như núi Thái Sơn của vị tu sĩ nay lại nhẹ bẫng đến mức khó tin trong tay hắn.
Lâm đại công t.ử không khỏi chấn động nhìn Dao Quang Minh, rồi lại nhìn về phía pháp trận dưới bức tượng tổ sư cách đó không xa với ánh mắt kinh hãi. Nếu không tận mắt chứng kiến, hắn quả thực không thể tin nổi, một Lăng Tuyệt Đỉnh mà người thường cả đời khó lòng với tới, lại mong manh dễ vỡ đến vậy trước mặt Thần Khí.
Tất cả những thứ này...
Đều là lũ quái vật gì vậy?
Bàn tay ôm lấy chưởng môn của hắn bất giác siết c.h.ặ.t lại, như thể muộn màng nhận ra mức độ nghiêm trọng của sự việc.
Dao Quang Minh ho sặc sụa, yếu ớt đến cùng cực. Tựa hồ vẫn không cam lòng bỏ cuộc, ông cố sức giãy giụa đứng dậy, toan bước về phía bức tượng tổ sư.
Ngay tại lúc này, một thân hình mặc áo bào sang trọng lướt tới trước mặt, không kiêng nể gì tát mạnh ông ra xa.
"Lão già kia, tránh ra!"
Chủ nhân thành Ung Hòa ở Nam Nhạc xuất hiện từ bao giờ. Chẳng ai biết hắn đã núp trong bóng tối dòm ngó Dao Quang từ lúc nào, càng không biết đêm nay hắn dùng cách gì để lẻn vào núi.
Tuy nhiên, trong tình cảnh hỗn loạn này, nhất thời chẳng ai còn tâm trí đâu mà so đo những tiểu tiết ấy.
Vốn là một cao thủ về phù trận, Minh Di thay vị trí của Dao Quang Minh, không nói hai lời liền dùng bạo lực trấn áp trận pháp.
Rất nhanh, hắn cũng bị Thần Khí lạnh lùng gạt phăng ra ngoài không một chút nương tay.
Cách mà Thần Khí đối xử với hắn còn bạo lực hơn nhiều so với Dao Quang Minh. Hai lòng bàn tay của Thành chủ Ung Hòa phút chốc bị bỏng rát không còn một mảng da thịt lành lặn. Nhưng hắn không hề chớp mắt lấy một cái. Chỉ thử một lần, hắn đã nhận thức rõ ràng, lập tức từ bỏ ý định đó. Hắn biết giờ này ngoài việc tiến hành phong ấn thì chẳng còn con đường nào khác.
Hắn không có nhiều do dự như Dao Quang Minh, thành thục điều động các phù văn của thuật phong ấn, khởi động trận pháp.
Cách đó không xa, cơ thể Dao Trì Tâm lập tức sinh ra phản ứng, cộng hưởng từ xa với khối Đá Ế Minh tàn khuyết trong lòng Dao Quang Minh.
Vẫn đang giao thủ với hai vị chưởng môn, Hề Lâm vừa nhìn thấy cảnh này liền kìm nén hơi thở, bức lui đối phương. Chẳng cần nghĩ ngợi, hắn lao thẳng về phía Minh Di với sát khí bừng bừng.