Uổng Cho Sư Tỷ Có Nhan Sắc Tuyệt Trần

Chương 559



 

Đá Ế Minh đưa ra điều kiện có thể nói là trăm điều lợi mà không một điều hại. Như sợ nàng cảm thấy chưa đủ, những hình ảnh về hiện tại bỗng tan biến, thời gian trước mắt Dao Trì Tâm bắt đầu trôi ngược về quá khứ với tốc độ ch.óng mặt.

 

Từ cuộc hội ngộ ba năm trước với Hề Lâm, đến những tháng ngày phong hoa tuyết nguyệt dài dằng dặc, rồi ngược xa hơn nữa, đến giai đoạn Trúc Cơ, rồi những ngày còn bập bẹ tập nói, mãi cho đến tận thời điểm nàng chưa chào đời...

 

—— Ngươi chọn một thời đại mà ngươi thích đi.

 

Thần thạch hào phóng để nàng tự do lựa chọn.

 

—— Miễn là không quay về hiện trường phong ấn, ở bất kỳ thời đại nào trước khi ngươi sinh ra, gần hay xa đều được. Ngươi muốn sống ở đâu thì sống ở đó.

 

Đối với mảnh vỡ của Đá Ế Minh, mọi thứ thuộc về "quá khứ" đều nằm trong tầm kiểm soát của nó. Nó có thể đưa nàng đi lại tự do, tùy tâm sở d.ụ.c.

 

Ngoại trừ phần "tương lai" mà nó không thể chạm tới.

 

Ẩn ý trong đó rất rõ ràng, ngoại trừ hai trăm năm mà Dao Trì Tâm tồn tại.

 

Còn những khoảng thời gian khác, bất kỳ lúc nào, bất kỳ nơi đâu, nàng muốn đi đâu thì đi, muốn chơi bao lâu thì chơi.

 

Không vui thì đổi một mốc thời gian khác rồi bắt đầu lại.

 

Nó có thể giúp nàng vĩnh sinh bất t.ử, bảo toàn tính mạng cho nàng.

 

Dao Trì Tâm bỗng muộn màng nhận ra...

 

Hòn đá đang dắt nàng "bỏ trốn".

 

Hệt như lúc nó chuồn mất khỏi tay tổ sư năm xưa vậy.

 

Có lẽ thấy nàng chần chừ mãi không nhúc nhích, mảnh vỡ của Đá Ế Minh liền tiên phong làm mẫu cho nàng. Trạng thái hỗn độn xung quanh biến mất, sương trắng tan đi sạch sẽ. Đột ngột hoàn hồn, Dao Trì Tâm thấy mình đang đứng trên một con đường mòn chốn thâm sơn.

 

Trời đã ngả sang cuối thu, lá vàng rụng đầy dưới chân. Cây cỏ hai bên đường thưa thớt, bầu trời lại xanh thẳm trong vắt, đàn nhạn giương cánh bay về phương Nam.

 

Nàng không biết mình đang ở đâu, nhưng lại nhận ra hai bóng người đang sánh vai nhau phía trước.

 

"Rõ ràng là cách làm của ta trước đó hiệu quả hơn. Nếu làm theo lời đệ, với tình huống vừa rồi căn bản là không kịp."

 

"... Đệ cũng đâu nói là huynh chắc chắn sai, thực chiến thì dĩ nhiên phải tùy cơ ứng biến."

 

"Lúc nào đệ cũng có lý lẽ riêng. Thừa nhận một câu không bằng ta thì mất miếng thịt nào à?"

 

Đó lại là...

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Dao Trì Tâm khẽ ngưng mắt kinh ngạc.

 

Lão cha và tiểu thúc thúc thuở còn trẻ.

 

Khi chưa bị tẩu hỏa nhập ma làm thay đổi diện mạo, Dao Quang Minh và Dao Quang Diệt quả thực giống nhau như đúc từ một khuôn đổ ra, từ chiều cao đến vóc dáng không sai một ly.

 

Thảo nào tiểu thúc thúc đóng giả ông lẻn vào tiên sơn lại trót lọt đến vậy.

 

Hai huynh đệ mặc trang phục đệ t.ử nội môn Dao Quang. Không biết đang tranh luận chuyện gì mà dọc đường đi cứ cãi nhau không ngớt.

 

Lúc ấy, ngày kế nhiệm vị trí chưởng môn vẫn chưa tới, hai người họ cũng chưa trở mặt thành thù. Bí mật của núi Dao Quang vẫn đang bị vùi lấp trong bóng tối mịt mờ, và sự bất đồng lớn nhất của những chàng trai trẻ này chỉ đơn giản là khi thi triển pháp thuật thì nên bắt ấn trước hay vẽ bùa trước.

 

Tính tình tiểu thúc thúc lúc ấy vẫn cố chấp y như vậy, cãi lý lẽ không ngừng. Khi họ đi lướt qua gần đó, có thể thấy lão phụ thân lắc đầu, đuôi mày đong đầy nụ cười khổ không biết làm sao.

 

Họ đều còn trẻ, tương lai sau này còn vô vàn khả năng để mong đợi và ảo tưởng.

 

Dao Trì Tâm đưa mắt nhìn theo hai người đi xa dần, rồi mới bần thần ngẩng đầu nhìn lên bầu trời cao rộng, ánh mắt lộ vẻ không thể tưởng tượng nổi.

 

Đây là... thế giới chân thực sao?

 

Hay là ảo ảnh do thần thạch tạo ra?

 

Nàng thật sự đang ở mấy trăm... thậm chí là hơn một ngàn năm trước ư?

 

Một thời đại không có nàng, không có trận pháp phong ấn, càng không có những biến cố xảy ra sau này.

 

Dẫu lão cha vừa lướt qua ngay trước mặt, khóe mắt liếc thấy sự hiện diện của nàng, ông cũng chỉ coi như người qua đường xa lạ mà dửng dưng.

Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ

 

Đương nhiên là ông phải dửng dưng rồi.

 

Dao Quang Minh của hơn một ngàn năm trước làm sao có thể quen biết Dao Trì Tâm của hơn một ngàn năm sau.

 

Ở nơi đây, sẽ chẳng một ai biết nàng của tương lai là ai, cũng chẳng ai hay biết lai lịch của nàng...

 

Có lẽ Đá Ế Minh muốn đập tan sự do dự của nàng nên khung cảnh xung quanh lại một lần nữa biến đổi.

 

Mây trôi như thoi đưa tua ngược thời gian, những cây cổ thụ chọc trời thu nhỏ lại thành mầm non, khu rừng cằn cỗi trở về với mảnh đất hoang sơ. Lão cha và tiểu thúc thúc biến mất. Thay vào đó, nàng nhìn thấy chưởng môn đời trước của Dao Quang — Dao Đan Thanh.

 

Vị lão chưởng môn mà nàng chỉ biết qua tranh vẽ và sử sách, gánh vác trọng trách sư tôn giao phó, đã tận tâm tận lực lùng sục khắp nơi tìm kiếm mảnh vỡ.