Âm thanh đạp lên đám lá khô ngày một tiến lại gần.
Vừa định quay đầu, thình lình có thứ gì đó đ.â.m sầm vào nàng.
Đối phương có lẽ còn chưa cao đến n.g.ự.c nàng, tứ chi cứng đờ run rẩy. Người đ.â.m sầm vào vạt áo nàng mang theo hơi thở lạnh giá của sương đêm.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Dao Trì Tâm theo bản năng đưa tay ra đỡ.
Thiếu niên hoảng loạn luống cuống ấy ngước mắt nhìn nàng trong vòng tay.
Gần như cùng lúc, ánh mặt trời lúc hừng đông hắt hơn nửa khuôn mặt thiếu niên, rực rỡ và sống động, chiếu rọi một khuôn mặt tuy chật vật nhưng rất thanh tú.
Nàng c.h.ế.t sững tại chỗ, cùng đối phương trố mắt kinh ngạc nhìn nhau.
Đây là khuôn mặt mà nàng không thể quen thuộc hơn. Cho dù nét trẻ con chưa dứt, ngũ quan còn mờ nhạt, nhưng đó chính là hình ảnh mà nàng mới được thấy sau khi hắn vô cớ bị thương vì đỡ hộ nàng pháp trận ngày trước.
"Hề Lâm..."
Ánh mắt nàng bối rối, khoảnh khắc cất lời, nước mắt cũng chực trào rơi xuống.
Khi truy tra Diệp trưởng lão lúc trước, đệ ấy từng vô tình biến thành dáng vẻ khi còn nhỏ, chính là bộ dạng này.
Nàng nhớ rất rõ ràng.
Tuyệt đối không thể sai được.
Dao Trì Tâm bị thần thạch vội vã kéo đi từ hiện trường phong ấn, mơ hồ phiêu bạt giữa những kẽ hở thời gian, chẳng biết đã đi qua bao nhiêu nơi, trải qua bao nhiêu năm tháng. Trong đầu nàng ngập tràn sự phản bội của người thân chí cốt, toàn bộ nhận thức đều bị lung lay, đau khổ và hỗn loạn đến mức chẳng biết phải làm sao.
Giờ này khắc này, tại một thời không xa xôi và lạ lẫm, đột nhiên nhìn thấy đệ ấy, trong lòng nàng bỗng chốc dâng lên nỗi chua xót khó tả, vừa xót xa lại vừa tủi thân.
Dường như mỗi lần nàng lạc lối giữa dòng thời gian, người đầu tiên khiến nàng cảm thấy an tâm, luôn luôn là Hề Lâm.
Dao Trì Tâm không kìm được mà vươn tay xoa lên hàng chân mày ngây ngô của thiếu niên. Dưới ánh mắt ngơ ngác khó hiểu của đối phương, chính nàng lại òa khóc nức nở trước.
Nước mắt làm thế nào cũng không kìm lại được, tuôn rơi lã chã ướt đẫm vạt áo, khiến thiếu niên vẫn còn đang thở dốc vì chạy trốn kia nhìn nàng với vẻ luống cuống và mờ mịt:
“Tỷ tỷ, tỷ làm sao vậy…”
Nàng không còn tâm trí để trả lời, chỉ hoảng hốt và mơ hồ đưa mắt đ.á.n.h giá xung quanh.
Vậy ra nơi này... là hơn ba ngàn năm trước sao?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Là thời điểm ba ngàn năm trước mà Hề Lâm từng nhắc đến...
Mảnh đất Nam Nhạc cổ xưa không hề trù phú như ngàn năm sau, bầu trời tựa như bị bao phủ bởi một tầng sương mù dày đặc không thể tan đi, trắng xóa đến mức chẳng nhìn thấy chân mây.
Nhưng núi rừng lại cực kỳ um tùm. Bất luận là hoa cỏ hay cây cối đều sinh trưởng bừng bừng sức sống. Ánh nắng ban mai ch.ói lọi rực rỡ chiếu xuyên qua kẽ lá rọi vào trong rừng, mỗi tia sáng vụn vỡ đều tỏa ra vầng hào quang êm dịu.
Trong lùm cây thưa thớt mọc vài loại kỳ hoa dị thảo từng thấy ở thôn Quan Ải, cũng có những loại quả mọng chua loét từng nếm qua ở hố sâu nước lũ.
—— "Có một loại quả dại gọi là cây ngọc, phơi khô xong dùng làm mứt có thể cất ăn cả mùa đông."
—— "Mỗi dịp giao mùa xuân hạ, nương đệ lại dẫn bọn đệ lên núi hái quả, ngoài thứ này ra thì những thứ khác cũng rất phong phú..."
Những chuyện vụn vặt ngày xưa đệ ấy vô tình buột miệng kể ra, tại nơi đây đều có thể tìm thấy dấu vết.
Mà lúc bấy giờ, tiểu sư đệ vẫn chưa nếm trải những đắng cay của nhân gian. Đôi mắt đệ ấy trong trẻo như vừa được gột rửa bằng nước trong, thuần khiết đến mức liếc mắt một cái đã nhìn thấu tận đáy.
“Này, cô là ai hả?”
Đám tráng hán đuổi theo thiếu niên hùng hổ dừng lại cách đó không xa, lớn tiếng chất vấn.
“Có biết đây là hàng hóa mà 'Kim nương nương' của chúng ta đã nhắm trúng rồi không.”
“Khuyên cô biết điều một chút, giao thằng nhóc đó ra đây thì còn giữ được cái mạng nhỏ, nếu không bọn ta tấu luôn cả cô đấy!”
Bị cắt ngang dòng tâm sự, Dao Trì Tâm thu hồi ánh mắt, cúi đầu dùng tay lau đi nước mắt.
Cảm nhận được bàn tay nhỏ bé của tiểu Hề Lâm đang nắm c.h.ặ.t lấy vạt áo mình bỗng căng cứng lại, nàng kín đáo nhẹ nhàng kéo đệ ấy ra sau lưng.
Tâm trạng nàng lúc này vốn dĩ đã vô cùng tồi tệ, đối với đám cặn bã thời thượng cổ này lại càng chẳng có sắc mặt tốt đẹp gì. Vì thế nàng không nói hai lời, vung tay áo tung thẳng một sát chiêu uy lực mười phần qua đó, ngay tại chỗ hất văng cả đám người lẫn cây cối ngã rạp một mảnh.
Tại nơi linh khí loãng tới mức này, nhờ có sức mạnh của mảnh vỡ thần thạch gia trì, một đạo bùa chú cực kỳ đơn giản cũng trở nên thần thông quảng đại lạ thường.
Đại sư tỷ đột nhiên cảm thấy bản thân mình hiện tại mạnh đến đáng sợ.
Nàng phất ống tay áo, cất giọng vô cùng cáu kỉnh: “Cút mau.”
Đám tay sai ngã lăn lóc thành một đống trên mặt đất, nghe vậy lập tức ngoan ngoãn bò dậy, chuồn đi cực kỳ lanh lẹ.