“Rất tốt, đặc biệt xuất sắc luôn!”
“Đệ quả thực là vị tu sĩ thông minh và có tư chất tốt nhất mà tỷ từng gặp đấy.”
Dao Trì Tâm giúp đệ ấy chỉnh lại mái tóc trước n.g.ự.c, rồi không kìm được đưa tay vò rối tung mái tóc đen nhánh của đệ ấy, giọng điệu mang theo sự hãnh diện: “Tiểu A Hề nhà chúng ta lợi hại nhất.”
Chỉ nghĩ nàng đang cố ý nói quá lên, tiểu sư đệ cũng không tin tưởng hoàn toàn, ngược lại có chút thẹn thùng nhếch khóe miệng, làm lộ ra hai lúm đồng tiền mờ nhạt trên má.
Dao Trì Tâm rất thích ngồi bên khoảng sân trống trong thôn nhìn đệ ấy tu luyện.
Được gặp lại Hề Lâm khi đệ ấy khoảng mười tuổi, nàng mới biết hóa ra từ nhỏ sư đệ không phải lúc nào cũng mang vẻ thù sâu oán nặng như thế.
Lúc còn nhỏ đệ ấy cũng sẽ cười rất ngây thơ hồn nhiên, không rành thế sự, và cũng cực kỳ dễ bị lừa, người ta nói gì đệ ấy cũng tin.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Tuy nhiên, cái tính hay thẹn thùng kia thì lại chẳng khác gì so với sau khi đệ ấy lớn lên.
Khi đó Hề Lâm chưa bị m.á.u tanh nhuộm đỏ đôi mắt, đệ ấy thỉnh thoảng có chút tự ti, sẽ lén lút giấu giếm tâm sự của mình, và cũng sẽ chạy lẽo đẽo theo sau nàng suốt ngày, mở miệng ra là gọi “Tỷ tỷ”.
Giọng gọi trong trẻo vô cùng.
Kỳ Sơn là tộc người chịu ảnh hưởng của thần lực. Ở trong thôn, nếu không có "Đôi mắt" thì không thể đảm đương được vai trò người bảo vệ thôn làng. Đối với thân phận này, đệ ấy dường như vô cùng ngưỡng mộ.
“Tỷ tỷ.”
Lúc hai người đang ngồi kề vai nhau nghỉ ngơi bên tảng đá, tiểu Hề Lâm đột nhiên hỏi nàng: “Tỷ nói những người học thuật pháp, hiểu được tu hành, chính là tu sĩ mà tỷ nhắc đến à.”
Dao Trì Tâm đang chống cằm ngắm sao: “Ừ, sao vậy?”
“Vậy tu sĩ có lợi hại lắm không? Sau này đợi đệ luyện thành rồi, có phải sẽ còn lợi hại hơn cả 'Đôi mắt' của anh Thanh và mọi người không?”
“Đương nhiên rồi.” Nàng đáp như lẽ hiển nhiên: “Đại đạo có tới ba ngàn lối rẽ, mỗi một đạo đều là cả một bầu học vấn, chứa đựng những huyền cơ mà phàm nhân có dành cả đời cũng không thể ngộ ra được, nhân tài thì xuất hiện lớp lớp.”
“Ví dụ như kiếm tu thì đặc biệt lợi hại, văn võ song toàn, đ.á.n.h đâu thắng đó, không gì cản nổi. Kiếm thuật cũng là một trong ba ngàn đạo đấu pháp. Tỷ chỉ truyền thụ cho đệ một chút đỉnh da lông mà thôi, sau này đệ có thể từ từ tìm tòi nghiên cứu tinh túy bên trong đó.”
Đệ ấy gật gù như đang suy tư điều gì đó bên cạnh, Dao Trì Tâm lại tò mò vươn đầu ngó qua: “Vừa nãy tỷ định hỏi, trong tay đệ đang hí hoáy làm cái gì thế?”
Trong lòng thiếu niên đang cuộn một nắm lá cỏ rối rắm. Đệ ấy tỏ vẻ ngượng ngùng, ánh mắt lảng tránh cụp xuống: “... Đang đan đồ.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Ngũ đại thúc khéo tay lắm, đệ có học theo thúc ấy một chút, nhưng mà, nhưng mà đệ học không được khéo…”
Đang nói, đệ ấy vội vàng giấu nhẹm con bướm đan bằng cỏ còn chưa thành hình ra sau lưng, tiện miệng che đậy: “Cũng không có gì đẹp đẽ đâu.”
Dao Trì Tâm không hề bận tâm, ngược lại còn nghiêng đầu đăm đăm đ.á.n.h giá dáng vẻ luống cuống che giấu của đệ ấy nửa ngày trời.
Khi tiểu Hề Lâm vừa hoàn hồn, hai tay nàng đã vươn tới, véo lấy hai bên má đệ ấy mà nhào nặn như muốn chơi xấu.
Không thể không thừa nhận, lúc này sư đệ là người ngoan ngoãn phục tùng nhất, gần như phó mặc cho nàng trêu đùa. Dẫu bị véo đến mức mặt đỏ bừng, đệ ấy cũng chẳng hề né tránh, thậm chí cũng chẳng thèm oán than nửa lời.
Chuyện này nếu đổi lại là Dao Trì Tâm của trước kia thì tuyệt đối không dám dễ dàng ra tay như vậy.
Hề Lâm chắc chắn sẽ lường trước được mà hất văng tay nàng ra.
Đại sư tỷ giấu không nổi ý đồ xấu xa, nhịn không được lại véo thêm hai cái.
Tiểu A Hề được nàng vỗ béo lên khá nhiều, sờ vào phần thịt trên má cũng mềm mại hơn không ít.
Thiếu niên ngồi im lìm chẳng hé nửa lời, cũng không hề tỏ vẻ khó chịu, ngược lại còn dùng đôi mắt sáng trong lẳng lặng nhìn nàng. Một lúc lâu sau mới lên tiếng:
“Tỷ tỷ, tỷ sẽ mãi mãi ở lại đây chứ?”
Lúc đó Dao Trì Tâm buột miệng đáp: “Sẽ chứ.”
Nhưng chẳng hiểu vì sao nụ cười bỗng chốc cứng lại. Một lát sau, nàng lại tươi cười nói tiếp: “Chắc chắn là thế rồi.”
Lúc bấy giờ Dao Trì Tâm vẫn chưa hiểu rõ lý do đằng sau câu hỏi đó của tiểu Hề Lâm.
Nàng dồn hết tâm trí vào việc muốn chữa khỏi vết thương cho A Mông, một lòng muốn thay người dân tộc Kỳ Sơn nhổ cỏ tận gốc mối hiểm họa rình rập bên ngoài. Kể từ dạo đó, số lần nàng rời khỏi núi ngày một nhiều hơn, thậm chí có những đợt nàng đi liền mấy ngày chẳng màng quay về.
Thế nhưng, sự hà khắc của cõi nhân gian thời thượng cổ lại nghiêm trọng hơn xa so với những gì nàng dự tính.
Dao Trì Tâm vốn định truy tìm tung tích đường dây mua bán "Đôi mắt" của nhóm người này từ thượng vàng hạ cám, hòng hiểu rõ toàn bộ quy trình cung cầu của chúng, xem thử có thể tóm gọn cả lưới từ tận ngọn nguồn hay không.