Uổng Cho Sư Tỷ Có Nhan Sắc Tuyệt Trần

Chương 578



 

Dao Trì Tâm nhìn thấy sự thất vọng tràn trề hiện rõ trong đôi mắt thiếu niên, nàng không kìm được bước tới vuốt ve gò má đệ ấy: “Biết đâu, đợi khi tỷ giải quyết xong mọi việc, chúng ta lại có thể gặp lại nhau thì sao.”

 

Và nàng vẫn còn có thể gặp đệ ấy lần cuối cùng.

 

Khi quay trở lại tương lai kia.

 

Chính là Hề Lâm của nàng ở ba ngàn năm sau.

 

Dao Trì Tâm đặt chiếc sáo trúc vào lòng bàn tay đệ ấy.

 

Bàn tay thiếu niên lúc này vẫn chưa phát triển hoàn thiện, trông có phần gầy guộc mảnh khảnh. Nàng vô thức nắm c.h.ặ.t lấy mu bàn tay đệ ấy, quyến luyến không nỡ buông một hồi lâu.

 

Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ

Cảm nhận toàn bộ hơi ấm từ lòng bàn tay đệ ấy truyền đến, sống động, thuần khiết và mềm mại vô ngần.

 

Tại hiện trường phong ấn đại trận của ngàn năm sau, nàng đã bị giam cầm bên trong lớp kết giới.

 

Cho nên lần này có lẽ sẽ là cơ hội duy nhất để chính nàng được chạm vào đầu ngón tay của đệ ấy.

 

Đại sư tỷ rũ mắt, mím c.h.ặ.t khóe môi. Dù trong lòng biết điều này không ổn chút nào, nhưng nàng vẫn cố chấp bổ sung thêm một câu cực kỳ vô lý: “Đã thỏa thuận rồi, đệ không được phép thích người khác trước đâu đấy.”

 

“Có biết không hả?”

 

Đệ ấy đứng tại chỗ ngây ngốc gật đầu với nàng.

 

Rồi cứ thế đăm đăm nhìn nàng, mãi dõi theo bóng lưng nàng dần xa.

 

Bóng hình mảnh mai cao gầy khuất dần trong tầm mắt, bước đi một cách dứt khoát không hề do dự.

 

Khu rừng sâu thẳm lại bị cơn gió lớn thổi qua mang theo tiếng xào xạc.

 

Hệt như cái ngày nàng đột nhiên xuất hiện trong khu rừng ấy, rồi rất nhanh ch.óng đã bị vùi lấp vào trong những vạt sáng mờ ảo.

 

Thực ra Dao Trì Tâm chẳng đi đâu cả, hay nói đúng hơn là bản thân nàng vốn dĩ không thể tùy ý tự do đi lại trong thời không.

 

Thứ có khả năng đưa nàng xuyên việt kim cổ chính là thần thạch Ế Minh. Nếu như mảnh vỡ này không gật đầu, thì việc muốn lùi về nửa ngày trước cũng là một hy vọng xa vời.

 

Dao Trì Tâm tự mình tìm một gốc cây lớn khuất nẻo ngồi xuống, ôm gối khóc một trận thật thương tâm t.h.ả.m thiết.

 

Đợi đến khi khóc đủ rồi, sắc trời trong núi cũng đã hửng sáng.

 

Xác định tiểu Hề Lâm không bám theo, nàng mới dùng tay dụi mắt, dựa lưng vào thân cây, ngửa đầu hít một hơi thật sâu, cố gắng bình ổn lại tâm trạng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Sau đó, nàng bắt đầu ngồi khoanh chân đả tọa.

 

Chẳng bao lâu, nàng như ngựa quen đường cũ tiến vào trạng thái nội quan. Vừa ngước mắt lên, trước mặt nàng là một khối tinh thạch khổng lồ và đầy vẻ uy nghiêm.

 

Thứ pháp khí thần phật thâm sâu khó lường này không rõ được làm từ vật liệu gì, bề ngoài nhẵn nhụi có màu xám trắng, vô hình trung toát ra một luồng khí tràng cao ngạo vô lễ.

 

Nhớ lại dạo trước ở Tiên Thị, vì để đối phó với Chu Anh, nàng từng mượn tấm gương T.ử Vi Tinh của đại trưởng lão. Lúc ấy nàng đã nhìn thấy khối tinh thạch này qua gương, nhưng vì không biết chuyện gì nên cứ đinh ninh nó là pháp khí bản mệnh của mình.

 

Thảo nào Dao Trì Tâm luôn cảm thấy thứ đồ chơi này kiêu căng ngạo mạn hơn hẳn những pháp bảo bình thường khác.

 

Cách nó nhìn người luôn mang theo sự khinh thường, tựa như đang coi kẻ đối diện chỉ là loài kiến hôi.

 

Hóa ra, bản thân nàng đúng là một con kiến thật.

 

Đại sư tỷ đứng dưới mảnh vỡ, lặng thinh không nói lời nào, chỉ đưa mắt đ.á.n.h giá.

 

Xung quanh vang lên những tiếng nhịp tim đập nặng nề. Đó là tâm mạch của nàng, thứ đang gắn liền c.h.ặ.t chẽ với nó.

 

Nhất thời Dao Trì Tâm không nói gì, mà thần thạch cũng chẳng tỏ ra ầm ĩ ồn ào như lúc đầu. Ngược lại, nó sừng sững tĩnh lặng bên cạnh. Dù vật này không có mắt, nàng vẫn có thể cảm nhận được một luồng ánh nhìn lạnh lẽo như nọc rắn đang đậu trên người mình.

 

Sự im lặng của đối phương dường như cũng là vì tò mò, muốn xem thử xem nàng còn có thể giở trò gì.

 

Thần Khí thượng cổ cao ngạo không thể với tới, ngay cả kẻ có quyền uy như Dao Quang Minh cũng chẳng thể làm nó suy suyển mảy may. Rõ ràng là, đại sư tỷ không có cách nào sai khiến nó.

 

Tuy nói nàng và mảnh vỡ cao quý này có mối liên hệ thiên ty vạn lũ, nhưng bản thân nàng nói trắng ra cũng chỉ như một cái hộp đựng mảnh vỡ mà thôi, thần thạch làm sao chịu nghe theo sự sai bảo của nàng cơ chứ.

 

Một khi trở về ba ngàn năm sau, nó sẽ lập tức bị tống giam. Chuyện này đến kẻ ngốc cũng hiểu, cho nên cục đá đương nhiên không cam tâm tình nguyện đưa Dao Trì Tâm quay lại quỹ đạo thời gian ban đầu.

 

Lúc này, dẫu nàng có ý định hiến thân để hoàn thiện việc phong ấn, e rằng cũng khó tựa lên trời.

 

Khối mảnh vỡ kia vẫn bất động vững như núi.

 

Nếu nó không vui, thì dù có bắt nàng ở lại thời đại hồng hoang này cả đời, nàng có thể làm gì được nó nào?

 

Vượt qua ròng rã ba ngàn năm đằng đẵng.

 

Ngươi định trở về bằng cách nào?